Cô đề nghị tới chỗ bác sĩ trong thôn để xem vết thương của Tần Kiêu, anh từ chối: “Không đi.”
Không còn cách nào khác, chỉ có thể về nhà trước, cô dừng bước rồi lấy áo khoác của anh: “Đưa tôi.” Anh ngạc nhiên nhướng mày.
Tô Lăng hỏi anh: “Anh không mặc áo khoác thì có lạnh không?”
Anh cười nói: “Có.”
Tô Lăng hơi khó xử: “Nhưng kêu anh mặc thì chắc chắn anh sẽ không muốn, bây giờ tôi cũng không có cách để giặt hộ anh, trong thời gian ngắn sẽ không giặt được đâu, ở nhà cũng chẳng có quần áo cho anh mặc nữa.”
Trong nhà không có điện, không có thứ để sấy khô, đúng là rất bất tiện.
Những áo bông cũ của bà ngoại, anh mà bằng lòng mặc thì anh không phải Tần Kiêu rồi.
Đôi mắt cô ướt át mềm mại, nghe anh nói lạnh nên cô cực kỳ khó xử, hỏi anh: “Vậy làm sao đây?”
Anh nhìn cô, khẽ cười bảo: “Không thì em cho tôi ôm một chút đi? Chết lạnh cũng được.”
Tô Lăng mím môi, vô cùng xấu hổ, gương mặt lộ ra màu hồng nhạt.
Anh cười khẽ: “Giỡn thôi.”
Hai người về nhà, Tô Lăng định xem vết thương cho anh.
Vết thương của Tần Kiêu ở sau lưng, anh lại không muốn cho bác sĩ trong thôn coi, cô cũng chỉ có thể giúp anh xem xem sao.
Cô ngu người hồi lâu, lỗ tai đều đỏ bừng, Tần Kiêu cười một tiếng: “Có xem không vậy bác sĩ? Ông đây đau muốn chết rồi đây, thật sự đau đó.”
Anh than đau một lúc, cũng chẳng nói rằng không đau, cô tưởng anh nói đùa nhưng Tần Kiêu lại trực tiếp cởi áo trước mặt cô.
Anh thường xuyên tập thể dục, vóc người rất đẹp, vai rộng eo thon, có thể thấy được cơ bụng.
Tần Kiêu biết Tô Lăng dễ ngượng nên xoay qua chỗ khác.
Tô Lăng thấy một mảng bầm lớn.
Toàn bộ lưng, gần như không có chỗ nào lành lặn.
Anh bật cười: “Có phải là tôi không lừa em không, thật con mẹ nó đau chết luôn.”
Cô chớp mắt, hơi muốn khóc.
Cô nhớ tới động tác Tần Kiêu che chở mình, gần như là phản ứng theo bản năng. Những vết thương này vốn là ở trên người cô, sau đó anh lại cõng Tiểu Hàn đi một quãng đường xa như vậy.
Chắn chắn rất đau.
Rất đau rất đau.
Mùa đông, Tô Lăng sợ anh lạnh nên vội vàng bôi thuốc cho anh.
Cô không nhịn được mà lên tiếng: “Tần Kiêu, chúng ta đến bệnh viện đi, thật sự nghiêm trọng đấy.”
“Không chết được.” Anh nói: “Tôi là đàn ông, em hiểu không?”
Cô chẳng hiểu, không phải đàn ông sẽ không đau.
“Tô Lăng, cảm động không?”
Cô không trả lời, vì vậy anh cười nhẹ.
Tô Lăng nhắm mắt rồi dùng rượu thuốc thoa cho anh một lần, động tác của cô hết sức nhẹ nhàng.
Bỗng dưng Tần Kiêu cầm áo khoác trên ghế mà đắp lên chân mình, vào lúc này anh cũng không ngại bẩn.
Tô Lăng vội nói: “Được rồi, anh mau mặc quần áo vào đi.” Cô tưởng anh lạnh, song sau khi Tần Kiêu chậm chạp mặc đồ, cái áo anh ghét bỏ vẫn đang đắp trên đùi.
Cô nhìn thì hơi khó hiểu, lúc đầu không kịp phản ứng, sau đó chợt nghĩ tới điều gì đấy, mặt cô lập tức đỏ rực.
Tần Kiêu thấy cô hiểu, anh cười rất tùy ý: “Còn nhìn, hửm? Nhìn nữa thì ông đây cũng không nhịn được.”
Tô Lăng vừa tức giận vừa xấu hổ, đơn giản mà nói, đối với người đàn ông này, cô thật sự chẳng tài nào hiểu nổi loại người như anh, đau chết anh đi!
Tần Kiêu bắt chéo chân: “Em sờ mà tôi không cương, đó mới là chuyện không bình thường.”
“Tôi không có sờ anh!” Mặt cô hoàn toàn đỏ. Anh chỉ cười, nụ cười mang theo một chút hoang dã: “Được, em nói không có thì không có.”
Tô Lăng cắn răng vào bếp, cô lười nói chuyện với anh, cô mang đồ người trong thôn cho đi nấu cơm, không có điện cũng chỉ có thể nhóm lửa thôi.
Tần Kiêu đứng dậy đi xem.
Một bên mặt của cô yên tĩnh, thật sự rất dịu dàng. Giống như làn khói lúc ẩn lúc hiện nơi thế gian, giống như nước chảy qua kẽ tay hay giống như nắng tháng Ba.
Tần Kiêu nhìn một hồi, đột nhiên lên tiếng hỏi cô: “Bộ tôi nấu cơm dở lắm sao?”
Tô Lăng mới nhóm lửa xong, theo bản năng định gật đầu.
Nhưng trong thoáng chốc, lòng cô hết sức hoảng sợ, cô kịp phản ứng mà nghiêng đầu nhìn anh, người đàn ông đứng ngược sáng, con ngươi sâu thẳm, thấy cô ngó sang thì anh bật cười.
Tim Tô Lăng cũng bị dọa sợ đến độ lỡ nhịp.
“Anh… Sao anh hỏi vậy? Tôi cũng chưa từng ăn cơm anh nấu.”
Tần Kiêu đi tới, cô ngồi trên ghế đẩu nhỏ, ánh sáng màu vàng ấm áp chiếu rọi khuôn mặt cô, có loại xinh đẹp mềm mại khiến người khác khó mà hít thở nổi.
Anh ngồi xuống trước mặt cô, ngón tay nắm lấy cằm cô, hai người nhìn nhau.
Tần Kiêu chợt cười: “Tô Lăng.”
“Sao?” Cô muốn đập cái tay anh, kiểu hành động này làm người khác vừa thẹn vừa khó chịu.
Song anh đã nói một câu khiến cô cũng chẳng dám nhúch nhích, Tần Kiêu hỏi cô một cách thong thả ung dung: “Có nhớ lần trước ở Vân Thượng Tinh Không, khi em uống say đã nói gì không?”
Cô ngây người, tim đập vô cùng nhanh. Cô hơi có ấn tượng, cô từng nói rất nhiều câu không ổn.
Nhưng… Vì say rượu nên cô cũng không nhớ rõ lắm.
Trước đó anh bỏ qua cho cô, ai ngờ bây giờ đột nhiên hỏi đến.
“Không biết, tôi nói bậy thôi.”
Tần Kiêu rũ mắt, trong con ngươi mang theo cảm xúc làm cô khiếp sợ, anh gằn từng chữ: “Em nói, ông đây gạt em, gạt em nói rằng nấu cơm ngon nhưng lại rất dở.”
Sắc mặt cô trắng bệch.
Tần Kiêu híp mắt, vốn chỉ tùy ý thăm dò sự nghi ngờ này thôi, không ngờ có thể là thật. Nhưng anh cũng không dám chắc, vài suy đoán quẩn quanh, anh không biết là cái nào.
Ngón tay anh đè vào môi cô, cô quá sợ hãi, lần này lại quên mất phản kháng. Tần Kiêu thấp giọng cười: “Em nói xem… Đó là chuyện bao lâu rồi, sao tôi không có ấn tượng nhỉ?”
Tô Lăng rũ mắt xuống, âm thanh cực kỳ nhỏ: “Đấy là tôi nói linh tinh, tôi uống say, tôi cũng chẳng biết bản thân đang nói gì mà?”
Anh cười một tiếng: “Vậy tại sao em biết Vân Bố sẽ xảy ra chuyện?”
Tô Lăng chợt ngẩng đầu nhìn anh, trái tim cũng đã lạnh một nửa.
Tần Kiêu chầm chậm nói: “Em muốn nói, đó cũng là gặp may sao?”
Cô im lặng, trong mắt có chút đáng thương. Cô không thể bịa rằng có người nói với cô cái Wire Fu* đó có vấn đề, bởi vì chỉ cần có người này, Tần Kiêu sẽ tra được ngay.
*Wire Fu: Là một yếu tố hay phong cách của điện ảnh hành động Hồng Kông được sử dụng trong các cảnh đánh nhau. Nó là sự kết hợp của hai thuật ngữ: “wire work” và “kung fu”.
Tần Kiêu giễu cợt: “Vì sao em vừa thấy tôi là cứ chán ghét, trên sân khấu “Thanh Mai”, em cũng cố tình diễn bậy đúng không?”
Giọng anh mang theo ý cười: “Khuôn mặt đẹp thế này, tại sao em phải trang điểm thành xấu xí như vậy? Làm sao em biết được, tôi sẽ thích kiểu phụ nữ như em? Hửm? Đến tận bây giờ tôi chưa từng nói với bất kỳ ai cả.”
Tô Lăng không ngờ anh đã nghĩ đến nhiều chuyện thế kia, người đàn ông này quá đáng sợ.
Anh khẽ cười: “Đừng nhìn tôi vậy chứ, em sợ cái gì?” Anh dừng một chút: “Ông đây cũng rất dễ lừa, nếu không thì bây giờ em nói yêu tôi, tôi sẽ không hỏi gì nữa, em đã thích nói dối thì cứ nói dối đi.”
Động tác của anh tràn đầy tình dục, ngón cái cứ vuốt ve rồi ấn vào môi cô nhiều lần.
Mặt mũi Tô Lăng trắng bệch, cô không muốn nhìn anh: “Không có, không có.”
Tần Kiêu chế nhạo: “Không muốn nói? Vậy cũng được, em nói gì đó dỗ tôi vui vẻ đi, tôi sẽ không hỏi em nữa, được không?”
Cô đỏ mặt, hồi lâu mới mở miệng: “Tần Kiêu.”
“Hửm?”
Cô chịu đựng sự xấu hổ: “Anh là tốt nhất.”
Trong mắt Tần Kiêu chứa ba phần ý cười: “Vậy em thích tôi một chút đi chứ, ông đây tốt như vậy, em không có mắt à?”
Cô cảm thấy anh thật sự không cần mặt mũi.
Nhưng cô càng sợ Tần Kiêu hỏi tiếp.
Cô nghĩ tới rất nhiều kiểu hậu quả đáng sợ, ví như Tần Kiêu biết cô đã từng chết, anh sẽ làm gì? Anh còn sợ loại khả năng này hơn cả cô. Sống lại, chắc chắn đã từng chết một lần.
Nếu như đổi thành những người khác, vì yêu nên sẽ càng quý trọng.
Nhưng Tần Kiêu không biết.
Bởi vì sợ, anh sẽ thử nắm hết thảy mọi thứ trong lòng bàn tay.
Bởi vì cứ yêu một cách không bình thường, anh sẽ ép cô vào xương máu, cầm tù cô ở bên cạnh anh.
Thậm chí có thể vì đề phòng chuyện chưa xảy ra mà đi giết Trịnh Tiểu Nhã, trở thành một tội phạm giết người. Anh sẽ trở nên điên cuồng, trở nên tàn nhẫn.
Cô mãi không dám suy đoán sau khi cô chết, Tần Kiêu sẽ biến thành cái dạng gì, đây chính là nguyên nhân.
Thật sự… Rất đáng sợ.
Thế nên đời này, tốt nhất là cô không được thừa nhận chuyện này.
Cô rũ mắt, kéo cái tay của Tần Kiêu xuống, đặt bàn tay nhỏ bé của mình vào lòng bàn tay anh.
Lửa trong lỗ lò đã tắt, ánh sáng lạnh lẽo và trong trẻo, con ngươi Tô Lăng dịu dàng, cô nhẹ nhàng nắm tay anh.
Giọng cô vô cùng dịu dàng, trời sinh đã có sự mềm mại: “Tần Kiêu.”
“Ừm?”
“Vậy anh đồng ý với tôi, mãi mãi đều phải tốt như vậy.” Cô mím môi, cố chịu sự ngượng ngùng mà nói cho hết lời: “Anh đừng làm tôi sợ, đừng ép buộc tôi, đừng trở thành một người… Một người tồi tệ.”
Anh nghe cô nói nhiều điều kiện vừa trẻ con vừa ngây thơ và vô lý như vậy thì cảm thấy buồn cười, song cô đã nói ra một câu khiến tim anh bỗng ngừng đập…
“Tôi sẽ thử, thử thích một anh như vậy, có được hay không?”