Hiện tại công lực của Thần Nam khó có thể kéo dài được trận chiến, nếu cứ giằng co mãi, e rằng sẽ mất mạng như chơi. Gom lại chút nội lực ít ỏi còn lại trong người, hắn lúc này chuẩn bị tốc chiến tốc thắng.
Thần Nam cầm trường đao bay lên không trung, đối mặt với nữ pháp sư chém tới nhát. Đao quang rực rỡ ầm ầm phóng tới khiến cho nữ pháp sư kinh hoàng vội vàng chạy trốn.
Đao khí lướt qua, một lọn tóc từ trên không trung rơi xuống khiến cho nữ pháp sư sợ quá toát hết mồ hôi lạnh. Cô ta không hề ngờ rằng Thần Nam vừa mới trải qua một trận chiến sinh tử mà vẫn còn dũng mãnh đến thế, đao quang chỉ còn chút xíu nữa là chém vào người mình.
Thần Nam trên không trung một kích không thành, thân hình lại rơi xuống, sau đó dùng tàn lực vung đao chém tới hai người trên mặt đất. Đao quang hừng hực tựa lửa cuộn tới hai người. Lực lượng ba động cường đại làm cho cả hai kinh hãi thất sắc, vội vàng thối lui ba trượng.
Sau khi đáp xuống, Thần Nam chống đao trên mặt đất, miệng thở hồng hộc từng đợt, mồ hôi lạnh toát từ trán rơi xuống lã chã.
Ba người cẩn thận tiến lại gần một lần nữa. Hai đao hung mãnh đó của Thần Nam khiến bọn họ trong lòng vẫn còn sợ hãi . Nếu Thần Nam cứ đối phó với chúng bắng uy lực đó, chúng rất có thể sẽ phải hao phí rất nhiều công sức, thậm chí còn phải trả một cái giá rất đắt.
Nữ ma pháp sư trên không trung nói vọng xuống: “Đồ khốn kiếp kia, không cần giấu thực lực của mi nữa, ta biết mi vẫn còn sức tái chiến, đừng hòng lừa được chúng ta”. Cô ta vừa nói vừa thi triển ma pháp hỏa hệ, một loạt ngọn lửa từ trên cao nhằm vào Thần Nam giáng xuống.
Trong ba kẻ này, người mà Thần Nam muồn trừ khử nhất chính là nữ ma pháp sư. Cô ta ở trên không liên tục công kích, khiến hắn cảm thấy như bị trói chân trói tay, nhưng bất quá trong thời gian ngắn hắn cũng không có biện pháp khả dĩ nào. Nhanh chóng di chuyển tránh hỏa diễm rồi xoay người nhằm vào tên bịt mặt cầm trường thương mà lao tới. Trường đao nhanh như điện mà chém xéo xuống, khơi lên một trận cuồng phong mãnh liệt.
Tên giấu mặt phát giác đao khí phóng ra từ trường đao của Thần Nam lần này yếu đi thấy rõ. Hắn giơ trường thương lên nghênh tiếp, đầu thương đấu khí lục sắc quang mang sáng chói. “Ầm” một tiếng, đao khí và đấu khí đập vào nhau, hai người cùng bị chấn động mà lùi lại vài bước.
Cùng lúc đó thì ngưòi giấu mặt tay cầm kiếm đã nhanh chóng công tới, lam sắc đẩu khí thanh thế kinh người, tiếng “Roạt Roạt” xé không phát ra. Thần Nam nghiêng ngưòi lách qua, tránh được mũi đòn nguy hiểm. Sau đó cầm đao quay lại phản đòn. “Xoảng” một tiếng lớn , những đốm lửa loé ra. Trường đao mạnh mẽ chém vào giữa kiếm, người bịt mặt thân hình chấn động, lùi về phía sau vài bước.
Thần Nam thầm kêu đáng tiếc, nếu đao khí của hắn mạnh hơn một chút thì thanh kiếm đó đã bị hắn chặt đứt. Nhưng lúc này hắn căn bản không có thời gian để nghĩ ngợi nhiều, bởi lẽ ma pháp sư trên không trung đã phát ra một loạt mũi thương bằng băng đánh tới đỉnh đầu, hắn vội vàng thoát nhanh về phía trước.
Những phen giao kích như chớp giật sấm rung, quả thực là nhanh đến cực điểm. Trong khu rừng đao quang kiếm ảnh, bốn người quần đấu, ma pháp, đẩu khí, đao khí cùng giao nhau.
Thần Nam không chỉ phải đối phó với một thương, một kiếm phát ra đẩu khí mãnh liệt mà còn phải để ý tới ma pháp tập kích sắc bén từ trên cao, quả thực là tả tơi đến cực điểm.
Lúc này hắn ngoại trừ cảm giác sức cùng lực kiệt, lục phủ ngũ tạng trong cơ thể đau nhức như rạn nứt không chịu đựng nổi. Hắn cắn chặt răng, không để máu trong miệng vọt ra ngoài.
Cả ba tên cũng sớm nhận ra hắn đã kiệt lực, nên ra chiêu càng thêm mãnh liệt, mong sớm kết thúc trận chiến.
“Keng.”
Nữ ma pháp sư tụ lực, phóng ra một lưỡi đao gió cường mãnh đánh trúng trường đao của Thần Nam. Cây đao chế tạo từ tinh cương liền gãy làm 2 đoạn, chỉ còn lại chuôi đao hắn nắm trong tay.
Cùng lúc đó trường thương và thanh kiếm đồng thời nhằm vào hắn phóng tới. Hắn vội vàng né nhanh sang trái, mặc dù đã tránh được hai đòn tấn công hung mãnh vừa rồi nhưng bước chân chệnh choạng, đổ sụp trên mặt đất. Lúc này hắn không thể chịu đựng được nữa, máu tươi từ trong miêng phun ra dữ dội.
Ba tên giấu mặt ngưng công kích lạnh lùng nhìn Thần Nam, tên tay cầm kiếm nói: “Chúng ta đã cho ngươi một cơ hội, nhưng ngươi cứ nhất nhất phản kháng, đến bây giờ cũng phải chịu nhục mà chết. Ha ha”
Thần Nam nhổ hết máu trong miêng ra rồi hỏi: “Đúng! Ta cũng sẽ phải chết. Lúc này đã có thể nói cho ta ai đã sai các người đến giết ta chưa?”
Nữ pháp sư trên không trung lạnh lùng nói: “Ngay lúc cắt lấy đầu của ngươi, ta sẽ nói cho ngươi biết”
Thần Nam cười thảm, hắn lảo đảo từ từ đứng dậy, âm thanh lạnh lùng nói: “Là các ngươi bức ta, hôm nay cho dù ta có chết, cũng phải mang các ngươi theo bồi táng.”
Nói rồi, hắn liền vứt bỏ nửa đoạn đao, ngửa mặt lên trời phát ra một tiếng hống trầm thấp, sau đó hai tay điểm liên tiếp các huyệt đạo toàn thân. Miệng hắn không ngừng phun ra máu, huyết vụ lúc này đã phủ đầy người, hắn toàn thân trên dưới đều phủ một lớp màu hồng nhạt.
Đây là một loại công pháp bá đạo trong huyền công gia truyền của Thần Nam “Phách Huyệt Kích Mạch”, nó có tác dụng phát huy toàn bộ tiềm năng trong cơ thể. Nhưng loại công pháp này càng lợi bao nhiêu thì lại càng có hại bấy nhiêu. Mặc dù có thể tạm thời đề cao công lực, nhưng nặng thì chết người, nhẹ thì tàn phế, nguyên khí bị tổn thương rất lớn. Nhưng hôm nay bị bức vào tuyệt cảnh, hắn đã không con đường nào khác, chỉ có thể lấy mạng đổi mạng.
Nhìn động tác quỷ dị của Thần Nam, ba người bịt mặt cảm giác có chuyện không ổn, bọn chúng nhanh chóng lao tới phía trước, tiếp tục công kích mãnh liệt.
Lúc này Thần Nam cũng đã cử động, động tác nhanh như quỷ mị, so với vừa rồi chẳng biết đã nhanh hơn bao nhiêu lần. Hắn trước tiên phóng về phía kẻ cầm thương, đối diện với đẩu khí hình cầu vồng, cũng không hề né tránh, cử quyền nghênh tiếp, một mảng quanh mang nóng rực xuất hiện ở đầu quyền ảnh, đẩu khí liền bị đánh tan.
Quyền của hắn mạnh mẽ đánh vào trường thương, trường thương liền gãy đoạn, người bịt mặt bị chấn lùi về phía sau, ói ra một ngụm máu, ướt đẫm cả tấm khăn che mặt.
Thần Nam dùng công pháp bá đạo để tăng cường công lực, so với ngày thường còn mạnh mẽ hơn vài phần. Nhưng cũng vì thế mà thương thế trong người hắn cũng bị chấn động mà nặng thêm một bậc, hắn lại ói tiếp ra hai ngụm máu.
Tên bịt mặt tay cầm thanh kiếm nhọn, nhanh như chớp, lam sắc đẩu khí tập kích vào hậu tâm Thần Nam. Cùng lúc đó trên trời, ma pháp công kích của nữ ma pháp sư ra đòn thêm phần ác liệt. Lôi Điện cường đại phát ra từng trận âm thanh khủng khiếp.
Thần Nam nhanh chóng lao qua một bên, tránh được đòn công kích của hai người. Sau đó hắn cúi xuống nhặt lên thanh Viên Nguyệt Loan Đao mà Lãnh Phong đã làm rơi trên mặt đất, phóng thanh đao như ánh chớp vào nữ ma pháp sư trên không trung.
Thanh đao phát ra ánh sáng chói lạnh lẽo, giống như lưỡi đao của tử thần vừa yêu dị lại vừa bá đạo khiến cho ma pháp sư bất ngờ không kịp chạy trốn.Trong chốc lát lưỡi đao đâm trúng vai trái, máu bắn tung toé, nàng ta kêu lên một tiếng thảm thiết, rơi từ trên không xuống đất. Lúc này tình thế đã đảo ngược.
Đột nhiên Thần Nam bộc phát thực lực quá mức kinh người, hai tên giấu mặt đưa mắt nhìn nhau lộ ra vẻ kinh hãi, do dự một lát, lại tiến lên, hai tên này mặc dù sợ hãi nhưng cũng không hề muốn mất cơ hội lấy mạng Thần Nam.
Thần Nam biết lần này dù có sống sót, tu vi cũng bị tổn hại nghiêm trọng, hắn nhìn hai tên bịt mặt, trên mặt lộ ra nét cười tàn nhẫn, tay không phóng về phía trước.
Ba nguời lại tiếp tục quần thảo, lúc này khung cảnh quang hoa loá mắt. Hai tên giấu mặt cũng đẩy công lực lên đến mức độ cực hạn, đối kháng với Thần Nam, phong mang bổ ra đạo này nối tiếp đạo kia.
Thần Nam thỉnh thoảng thổ ra một búng máu, nhưng công lực tựa hồ càng ngày càng cường thịnh, mau chóng đem thương, kiếm trong tay hai người lần lượt chấn vỡ.
Thần Nam toàn thân vấy máu, tóc tai bù xù nhìn như ác quỷ địa ngục. Hai tên giấu mặt trong lòng ớn lạnh từng cơn, chúng biết hành động tru sát của lần này đã thất bại, nếu cứ tiếp tục duy trì cho dù có giết được Thần Nam thì bọn chúng cũng phải trả giá bằng cả tính mạng.
Cả hai nhanh chóng lùi lại phía sau, bồng lấy nữ pháp sư rồi nhanh chóng lủi mất.
Thần Nam không cam lòng, khẩn cấp đuổi theo, trong đầu hắn lúc này chỉ có một ý niệm duy nhất: Giết!
Nhưng mới chạy được hơn mười bước, hắn cảm thấy đầu choáng váng. “Ầm” một tiếng ngã nhào trên mặt đất.
Ba tên giấu mặt chỉ lo cuống quýt chạy trốn, hiển nhiên không hề để ý Thần Nam đã ngã xuống đất, bỏ lỡ mất cơ hội tốt nhất để giết hắn.
Ráng mây hồng lạnh lẽo, làm cho phía rừng như được nhuộm bởi một màu đỏ nhạt. Thần Nam nằm trên mặt đất không hề động đậy, lúc này hắn đã sớm mất đi tri giác, thân thể đã hư nhược đến cực điểm.
Lúc đó bỗng một lão giả râu tóc bạc phơ, mặt mũi hồng hào, tiên phong đạo cổt từ trong rừng đi ra, ra là lão yêu quái. Ông ta bước đến cạnh Thần Nam, đỡ hắn ngồi dậy, hữu chưởng nhanh chóng đặt lên lưng của hắn.