“Nói cảm ơn với tôi làm gì, ngốc.”
Người dẫn chương trình hết sức kinh ngạc, chị ta đã từng phỏng vấn Hoắc Thiệu Hàng, nhưng chưa bao giờ biết thì ra anh lại có thể dịu dàng như vậy, nghe thôi mà đã muốn say rồi.
Nghê Hạ cũng sửng sốt, cô không biết rốt cuộc Hoắc Thiệu Hàng có nghe ra hay không nữa. Được người dẫn chương trình nhắc, Nghê Hạ lại nói, “Còn nữa, chữa bệnh này cần rất nhiều tiền, anh có thể cho tôi vay một ít được không? Tôi muốn giúp chị họ tôi.”
“Ừ, em cần bao nhiêu cũng được. Tối tôi đến tìm em!”
Tối, tôi đến, tìm em…
“… Vâng.”
Cúp điện thoại, cả trường quay ồ lên, người dẫn chương trình liên tục khen Hoắc Thiệu Hàng hào phóng, đồng thời cũng tỏ vẻ rất hâm mộ quan hệ thân thiết giữa Nghê Hạ và Hoắc Thiệu Hàng. Nghê Hạ chỉ có thể cười trừ vài tiếng, ậm ừ cho qua.
Kết thúc chương trình, Nghê Hạ lập tức lấy lại di động của mình, vừa gọi điện cho Hoắc Thiệu Hàng vừa nói với Cảnh Tố, “Em bảo chị gọi cho Quý Thư Bạch cơ mà, sao chị lại gọi cho anh ấy?”
Cảnh Tố cũng ngơ theo, “Nhưng mà rõ ràng là chị gọi cho Quý Thư Bạch mà.”
Điện thoại được kết nối, “A lô.”
“Vừa nãy em quay talkshow.”, Nghê Hạ giải thích.
“Nghe ra rồi.”, giọng nói của Hoắc Thiệu Hàng ẩn ý cười.
Nghê Hạ buồn bực, “Anh làm em sợ chết mất, cũng may anh không nói gì khiến người ta hiểu lầm.”
“Ngốc”, “Tối tôi đến tìm em”, hẳn là không dễ gây hiểu lầm lắm.
“Anh phản ứng cũng nhanh đấy, hình tượng của anh lại vĩ đại thêm một bậc nữa rồi, lại còn cần bao nhiêu cũng được nữa chứ, đại gia nhỉ.”, Nghê Hạ nói.
Hoắc Thiệu Hàng từ tốn nói, “Anh chỉ ăn ngay nói thật thôi, nếu đúng là em gặp những chuyện đó, em bảo anh giúp, đương nhiên anh sẽ giúp.”
“Ừm, thế nên là em muốn toàn bộ gia sản của anh, anh cũng cho em ngay lập tức rồi.”, Nghê Hạ đùa.
“Ngay lập tức? Thế thì chắc là không được rồi, vì có một số tài sản cần phải mất thời gian xử lý một chút mới chuyển qua cho em được.”, Hoắc Thiệu Hàng trả lời một cách nghiêm túc.
Nghê Hạ nghẹn họng, “Em, em nói đùa anh thôi mà, ai cần toàn bộ gia sản của anh chứ.”
“Em cần cũng được, dù sao thì để ở chỗ em cũng có gì khác đâu.”
“…”
“À phải rồi, tại sao lại gọi cho Quý Thư Bạch mà không gọi cho anh?”
“Dạ?”, Nghê Hạ ngây người, “Vừa nãy em gọi cho Quý Thư Bạch thật à? Nhưng anh bắt máy cơ mà?”
“Đúng lúc anh ở bên cạnh cậu ta, nhìn thấy em gọi đến nên anh bắt máy hộ.”
“…”
“Tại sao lại gọi cho cậu ta, hả?”, âm cuối uyển chuyển thấm vị bất mãn. Đây là, tiết tấu ghen sao?
Nghê Hạ cười lấy lòng, “Em nghĩ Quý Thư Bạch có thể biết được là em đang tham gia talkshow.”
“Chẳng lẽ anh thì không biết à?”
“Ơ… Em chỉ đề phòng thôi, ngộ nhỡ anh buột miệng nói ra lời không nên nói thì làm sao?”
“Như nào là lời không nên nói?”, hình như Hoắc Thiệu Hàng cười khẽ một tiếng. Nghê Hạ liếc Cảnh Tố và cô bé trợ lý ở bên cạnh, đi về phía trước rồi hạ giọng nói, “Thì là mấy lời buồn nôn của anh đấy. Em cúp máy đây, phải lên xe rồi.”
Thật ra Nghê Hạ nghĩ là, ngộ nhỡ anh nói cái gì mà “Khi nào em về ăn cơm?”, hoặc là “Anh nhớ em!”, thế chẳng phải sẽ dọa chết người sao…
Sau khi Đế Hoàng Huyết được chiếu trên truyền hình, talkshow cũng được chiếu theo. Trên Weibo, đoạn Nghê Hạ gọi điện cho Hoắc Thiệu Hàng được cắt riêng ra, mọi người đều nói mình bị mê hoặc bởi giọng nói của Hoắc Thiệu Hàng lúc anh nói chuyện với Nghê Hạ.
Trước đây, khi tin tức của hai người xuất hiện, mọi người vẫn cảm thấy không hề có khả năng, nhưng bây giờ thì không giống thế nữa. Hiện tại, thân phận và địa vị của Nghê Hạ khiến mọi người không thể nói là cô không xứng với Hoắc Thiệu Hàng nữa, sự nghiệp của cô không ngừng phát triển, lại thêm cái danh là con gái của người nổi tiếng.
Kết quả là, CP Hàng Hạ hùng dũng xuất hiện.
Sự xuất hiện của CP này khiến đoàn làm phim Đế Hoàng Huyết vô cùng khổ tâm. Vì để tạo hiệu ứng cho bộ phim, Nghê Hạ nên có thị phi với nam chính mới tốt. Vì thế, trong các gameshow tuyên truyền, họ luôn tạo tình huống này nọ giữa Nghê Hạ, Trâu Phương Diệc, và Tống Đình. Có điều, chuyện khiến họ càng khóc không ra nước mắt lại tới.
Ảnh quảng cáo đợt trước Nghê Hạ và Hoắc Thiệu Hàng chụp được tung ra. Evili vốn là nhãn hàng được mọi người chú ý, giờ có người đại diện là ngôi sao lớn Hoắc Thiệu Hàng và tiểu hoa đán mới lên Nghê Hạ, điều này càng gây sức chú ý nhiều hơn.
Quảng cáo được tung ra không ngừng, trang web chính thức của Evili đăng đầy những ảnh thời trang tuyên truyền cho dự án. Bất kể là trang phục công sở hay đồ đôi, tất cả đều khiến mọi người lóa mắt. Trước đây sao họ không phát hiện ra, hai người nay đứng cạnh nhau lại đẹp đôi như thế! Đặc biệt là kiểu ảnh Hoắc Thiệu Hàng hôn lên trán Nghê Hạ, quả thật là đẹp không sao tả xiết!
Trên Weibo của Nghê Hạ, từng tốp từng tốp fan đang gào thét vì bức ảnh đó. Trong phòng khách, Nghê Hạ cầm di động giơ ra trước mặt Hoắc Thiệu Hàng, “Anh xem, mọi người đều nói em với anh đẹp đôi này.”
Hoắc Thiệu Hàng nhướng mày, “Người ta vẫn nói mắt nhìn của số đông sáng như tuyết, xem ra không sai rồi.”
“Nam đẹp trai, nữ xinh gái, ừm… đúng là đẹp đôi thật.”
Hoắc Thiệu Hàng cười véo má Nghê Hạ, “Có vẻ da mặt em càng ngày càng dày rồi.”
“Em nói thật.”
“Ừ, nói tiếp đi, nghe rất sướng.”
“Anh muốn em khen anh đẹp trai chứ gì, em muốn được báo đáp.”
“Muốn thù lao sao?”, Hoắc Thiệu Hàng kéo cô vào lòng, hôn khẽ lên môi cô một cái, “Thù lao như thế này được chưa?”
“Tàm tạm.”
Hoắc Thiệu Hàng cong cong khóe môi, “Lại còn tàm tạm, không trị em thì em ngày càng không biết trời cao đất dày là gì.”
Vừa nói, anh vừa tóm chặt lấy eo cô, không cho cô cơ hội nhúc nhích.
Nghê Hạ lùi về phía sau, “Không được cậy mạnh nhé, aaa!”
Một tiếng thét kinh hãi, Nghê Hạ bị anh xốc thẳng lên bàn đá cạnh đó. Bốn mắt nhìn nhau, Nghê Hạ thấy ánh mắt anh dần tối lại thì chợt loáng thoáng nghe thấy tiếng chuông cảnh báo, “Để em xuống.”
Hoắc Thiệu Hàng không nói một lời, ôm ghì lấy cô rồi lao tới hôn cô. Trong lúc thân mật, Nghê Hạ không giãy giụa nữa, để mặc cho Hoắc Thiệu Hàng vuốt ve mình đến mức quần áo lộn xộn. Đôi môi anh từ hàm dưới của cô đi dọc xuống, cảm giác tê dại khiến cô không kìm nén được tiếng rên khe khẽ.
Đúng lúc này, có tiếng chuông điện thoại vang lên.
Nghê Hạ hoàn hồn, nghiêng đầu nhìn. Hoắc Thiệu Hàng không cho cô mất tập trung bèn xoay mặt cô lại, Nghê Hạ liền thấp giọng nói, “… Bắt máy đi.”
“Kệ.”
Tiếng chuông vẫn cứ vang mãi không dứt, Nghê Hạ đỏ mặt kéo giãn khoảng cách với anh rồi nói, “Ngộ nhỡ có việc gấp thì sao…”
Rốt cuộc Hoắc Thiệu Hàng cũng dừng lại, anh lấy điện thoại với vẻ mặt hằm hằm không vui.
“A lô.”
“Thiệu Hàng, tôi với Giang Thần đang ở gần nhà ông này, ra đây ăn đêm đi.”
“…”
Nghê Hạ loáng thoáng nghe thấy giọng Quý Thư Bạch, sau đó cô lại nhìn lên vẻ mặt đen thui của Hoắc Thiệu Hàng, muốn cười mà không dám cười.
“A lô? A lô? Thiệu Hàng, có nghe thấy không đấy?”
“Không đi đâu, tôi đang ăn rồi.”, giọng nói trầm đến đáng sợ.
Quý Thư Bạch cũng bị dọa, anh cẩn thận hỏi, “Ăn gì đấy? Hay là, bọn tôi mang đồ ăn đến đấy ăn cùng ông nhé?”
Im lặng vài giây, Hoắc Thiệu Hàng gằn từng chứ, “Tôi đang ăn thịt người.”
Nghê Hạ, “…”, mặt đỏ au au.
Ở đầu bên kia, Giang Thần vỗ Quý Thư Bạch hai cái, “Thế nào rồi, có đến không hả?”
Vẻ mặt Quý Thư Bạch nhìn như muốn khóc đến nơi, “Giang Thần, hình như tôi phá hỏng một việc cực kỳ quan trọng rồi.”