Ngô Đông hoài nghi: “Thật sao?”
Sắc mặt Trần Trì như thường: “Thầy có thể mở ra nhìn xem, em cầm di động tra từ vựng tiếng Anh, lúc nãy là có người gọi điện thoại quấy rầy.”
Ngô Đông kiểm tra, thật đúng là không có trò chơi, thậm chí ứng dụng cơ bản như mạng xã hội cũng không có.
“Đem điện thoại tới trường là trái với nội quy trường học, tiếng Anh của em yếu có thể hỏi Thời Ôn, người bên cạnh cũng có thể học hỏi.”
“Không được không được!”
Ngô Đông vừa mới dứt lời, thầy giáo hóa ở một góc khác của văn phòng nghe thấy, “Hai người đứa nó không được, tiết hóa lần trước của tôi, thấy hai đứa chúng nó…… Nói chuyện phiếm! Liên tục làm mấy cử chỉ nhỏ trong giờ, không được không được!”
Ngô Đông nghe vậy, tâm lộp bộp một cái, có loại chuyện này sao? Ông còn cố ý làm Thời Ôn thành lớp phó kỷ luật để giám sát Trần Trì…… Hai đứa nhỏ trẻ tuổi đầy sức sống, sẽ không trở thành vấn đề chứ?
Trần Trì quét đến sắc mặt biến hóa không ngừng của Ngô Đông, lãnh đạm mở miệng, “Bạn ấy còn không để ý đến em!”
Thời Ôn mới vừa vào văn phòng, liền nghe vài câu này. Bước chân cô rối loạn, đi đến trước bàn làm việc của Ngô Đông, để bản nhiệm vụ của cô lên bàn: “Lão sư, đây là sổ đầu bài”
Cô đứng bên cạnh Trần Trì trộm liếc qua, cậu không thấy ánh mắt của cô mà chỉ chăm chăm nhìn chiếc điện thoại trên bàn Ngô Đông, “Lão sư, em có thể lấy lại di động chưa? Em chỉ có cái điện thoại này để liên lạc với người nhà, bọn họ mỗi năm đều không ở nhà.”
Sắc mặt Ngô Đông biến đổi, nhẹ giọng hỏi: “Trần Trì, mẹ em không có trở về sao? Tôi thấy việc học của em hiện tại rất quan trọng, em có muốn tôi nói chuyện với mẹ giúp em?”
Trần Trì: “Không cần.”
Cậu vươn tay, ý tứ rõ ràng.
Ngô Đông nhíu nhíu mi, bất lực lắc đầu, “Đi học không được lơ là biết không? Trần Trì, thầy tin tưởng em là đứa trẻ có tương lai.”
Cậu không lên tiếng.
Trước khi đi, lão sư dạy hoá giao cho Trần Trì một chồng sách mang về lớp.
Hai tay của cậu ôm sách, Thời Ôn đi ở phía trước giúp cậu mở cửa.
Có nữ lão sư nhìn đến cảnh tượng này, vui vẻ tiễn hai người đi rồi quay qua trêu trọc: “Tôi cảm thấy hai đứa nhỏ này rất xứng, có ý chí, học hành cũng tốt, đây còn không phải là Kim Đồng Ngọc Nữ của trường ta sao.”
Trần Trì và Thời Ôn một trước một sau ở trên hành lang, mới đi một nửa, điện thoại trong túi cậu vang lên.
Thời Ôn quay đầu lại, nhìn đến sắc mặt của cậu, cũng không hỏi tiếp liền duỗi tay lấy điện thoại ra.
Một chuỗi con số, không có tên.
Thời Ôn: “Không ghi tên.”
Trần Trì cùng Thời Ôn bốn mắt nhìn nhau, “Mở ra nghe thử xem.”
Thời Ôn mất tự nhiên cầm điện thoại lên tai.
“Cuối tuần sinh nhật tôi cậu có tới không? Tổ chức ở K.”
Một giọng nam cất lên, Thời Ôn phát hiện thanh âm này rất quen thuộc, là người đàn ông mắt phượng kia, Nhậm Xích.
Thời Ôn nói lại với Trần Trì: “Là Nhậm Xích, anh ta hỏi cuối tuần anh có muốn tham gia sinh nhật của anh ta tổ chức ở K không?”
Trần Trì không cần suy nghĩ: “Không đi.”
Thời Ôn trước tiên chưa nói với Nhậm Xích, hắn ở bên kia điện thoại còn đang giảng cho Trần Trì lý do cậu cần phải tới.
Thời Ôn châm chước một phen, nói: “Trần Trì, em muốn đi.”
Bước chân của cậu khựng một chút sau đó tiếp tục đi: “Vì sao?”
“Em có chút tò mò xem quán bar có bộ dạng gì, ngày thường chỗ đó quá phức tạp không dám đi, có anh bên cạnh em không sợ nguy hiểm nữa.”
Trần Trì nhìn cô một hồi, biểu tình khó đoán,
“Được.”
–