Lục Mộ Trầm lắc đầu: “Không đau.”
“Có tổn thương đến xương cốt không?” Trong mắt Tống Nhiễm ầng ậc nước, nghĩ đến cả người Lục Mộ Trầm bị thương đều là vì cô mà chịu, hai mắt lại trướng lên đến nỗi có chút không chịu nổi.
“Không có, xương cốt không có việc gì.” Lục Mộ Trầm thấy Tống Nhiễm sắp khóc, vội nắm chặt tay cô: “Nhiễm Nhiễm, anh thật sự không có việc gì, anh…”Lục Mộ Trầm còn chưa nói xong, rốt cuộc nước mắt Tống Nhiễm không kiềm chế được mà trào ra. Cô nhìn anh. Hai mắt đỏ bừng, nước mắt không ngừng trào ra.
Lục Mộ Trầm sợ nhất là Tống Nhiễm khóc, đau lòng muốn chết, không ngừng giúp cô lau nước mắt.
Nhưng anh càng lau, nước mắt Tống Nhiễm rơi càng nhiều, hai mắt đẫm lệ mơ hồ.
Lục Mộ Trầm luống cuống, ôm cô, cúi đầu hôn lên mắt cô: “Đừng khóc, anh thật sự không có việc gì, ngoan nào, đừng khóc…”
Lục Mộ Trầm đau lòng, ôm cô chặt hơn.
Mặt Tống Nhiễm dán lên ngực Lục Mộ Trầm.
Da anh âm ấm lại lành lạnh, nước mắt nóng hổi của Tống Nhiễm ở trên ngực anh, trong nháy mắt làm tim anh nóng muốn rơi ra ngoài.
Lục Mộ Trầm vô, ôm Tống Nhiễm càng chặt.
Một lúc trầm mặc, phòng yên tĩnh đến nỗi chỉ có thể nghe thấy tiếng hít thở của nhau.
Qua thật lâu, cảm xúc của Tống Nhiễm mới bình thường lại như cũ, từ Lục Mộ Trầm trong ngực ngẩng đầu lên, cô nhìn anh, bỗng nhiên nói: “Lục Mộ Trầm, anh có biết anh thật sự rất đáng ghét không.”
Lục Mộ Trầm nhìn cô.
Tống Nhiễm bẹp miệng, đặc biệt ủy khuất mà nói: “Anh luôn hại em khóc, thật sự rất phiền.”
Lục Mộ Trầm đau lòng mà sờ sờ mặt cô, ôn nhu dỗ dành: “Anh sai rồi, sau này sẽ không chọc cho em khóc.”
Yết hầu của Tống Nhiễm ê ẩm trướng trướng, sau một lúc lâu, mới bước lên phía trước một bước, giang hai tay, nhẹ nhàng ôm lấy Lục Mộ Trầm, thấp giọng nói: “Lục ca ca, cảm ơn anh.”
Cằm Lục Mộ Trầm để lên đầu cô, nhẹ giọng trả lời cô: “Ừ.” (1)
(1) Nguyên văn là “Hẳn là” bình thường tớ sẽ dịch là “Chắc là” hoặc tương tự, nhưng trong trường hợp này thì thấy nó sai sai. Lên tìm thì thành “Phải” nên tớ dịch thành “Ừ.”
Hai người ôm nhau.
Hồi lâu, Tống Nhiễm mới hơi đẩy Lục Mộ Trầm ra, từ trong lòng anh ra. Sau đó đỡ anh đến mép giường, ngẩng đầu lên, hai mắt nhìn xung quanh: “Thuốc của anh đâu?”
Lục Mộ Trầm chỉ xuống tủ đầu giường: “Chỉ có Vân Nam bạch dược.” “Anh nằm đi, em giúp anh lấy thuốc.” Nói xong, liền cong người xuống, kéo tủ đầu giường ra.
Bên trong có một lọ Vân Nam bạch dược, còn chưa mở ra.
Tống Nhiễm lấy thuốc ra, cau mày: “Sao anh chưa dùng.”
Lục Mộ Trầm nói: “Vừa mua.”
Tống Nhiễm có chút không vui mà trừng anh một cái: “Đã lớn như thế rồi, cũng không biết tự chăm sóc cho mình.”
Thấy Lục Mộ Trầm ngồi ở mép giường, lại giục anh: “Anh nằm xuống đi, em giúp anh bôi thuốc.”
“Ừ.” Lục Mộ Trầm cũng không cự tuyệt, ngoan ngoãn nằm trên giường.
Tống Nhiễm mở lọ thuốc ra, xịt lên mấy về thương trên người Lục Mộ Trầm, sau đó liền bỏ lọ thuốc xuống, ngón trỏ cùng ngón giữa khép lại, nhẹ nhàng giúp anh xoa chỗ bị bầm.
Là máu bầm, phải xoa ngay mới được.
Động tác Tống Nhiễm rất nhẹ, xoa làm cho Lục Mộ Trầm phá lệ thoải mái.
“Đau không?” Tống Nhiễm vừa xoa cho anh, vừa hỏi.
Lục Mộ Trầm lắc đầu: “Không đau, cực thoải mái.”
“Vậy am xoa cho anh một lát nữa.” Tống Nhiễm yên tâm, lại đem cầm lọ thuốc lên, lại xịt lên các vết thương lần nữa.
Sau đó, lại tiếp theo tiếp tục xoa.
Cô cúi đầu, động tác vô cùng nhẹ nhàng.
Trong phòng an an tĩnh tĩnh không có tiếng động, thời gian một chút một chút dịu dàng trôi đi.
Thần sắc Lục Mộ Trầm ôn nhu mà nhìn chăm chú Tống Nhiễm, thật lâu sau, cũng chưa từng dời tầm mắt.
Hai mắt cô hơi rũ, rất chuyên chú mà giúp anh xoa thuốc.
Lục Mộ Trầm mãn tâm mãn nhãn (?) cảm động cùng với yêu, bỗng nhiên, tay anh nhẹ nhàng cầm tay cô.
Tay Tống Nhiễm bị cầm, động tác ngừng lại.
“Làm sao vậy?” ngẩng đầu, hỏi.
Vừa dứt lời, bỗng nhiên Lục Mộ Trầm duỗi tay ôm eo cô, Tống Nhiễm ngẩn ra, còn chưa tới kịp phản ứng, chỉ cảm thấy tay để eo hơi dùng sức, giây tiếp theo, cả người cô liền ghé lên người Lục Mộ Trầm.
Cô sợ tới mức hô nhỏ một tiếng, vô thức muốn nâng người lên: “Cẩn thận vết thương…”
Lời còn chưa nói xong, bỗng nhiên môi Lục Mộ Trầm đè lên.
Anh ôm cô, phá lệ ôn nhu.