Tần Đông Loan không lên tiếng, Kiều Diên càng không phải người sẽ chủ động mở miệng.
Cứ như thế, hai người im lặng ăn xong bữa tối.
–
Hôm nay là chủ nhật, Kiều Diên không có tiết tự học buổi tối, Tần Đông Loan cũng không còn công việc cần giải quyết. Ăn cơm xong, hai người thu dọn đơn giản bàn ăn, sau đó đi ra phòng khách.
Lần này Kiều Diên không uống nước, trước khi dì giúp việc về đã ép nước cam tươi. Ăn cơm xong, Kiều Diên và Tần Đông Loan mỗi người một cốc, cầm đến trước ghế sô pha.
Đặt cốc nước cam xuống bàn trà, Tần Đông Loan ngồi xuống cầm điều khiển, hỏi Kiều Diên: “Xem phim?”
Kiều Diên cũng đã ngồi xuống một bên, tay cầm cốc nước cam chỉ còn một nửa. Tần Đông Loan hỏi xong, Kiều Diên đáp.
“Được.”
Tần Đông Loan tìm được một bộ phim, bấm phát.
Bộ phim bắt đầu, ánh đèn trong phòng khách được chỉnh tối đi. Kiều Diên cầm cốc nước cam, ánh mắt từ đầu đến cuối đặt trên màn hình.
Hôm nay Tần Đông Loan vẫn chọn một bộ phim có nội dung khá đời thường. Ngoại trừ cốt truyện, còn có cảm giác mỹ học rất tốt. Đôi khi phim điện ảnh không đơn giản chỉ là kể về một câu chuyện, còn là phương thức thể hiện cái đẹp. Bộ phim này được sản xuất bởi một nước Đông Âu, màu sắc sáng lạn rực rỡ, toàn bộ dừng trên ánh mắt của Kiều Diên.
So với sự tập trung của Kiều Diên, Tần Đông Loan thì ngược lại. Anh thoải mái ngồi ở đó, hơi tựa người về sau. Có lúc anh nhìn vào màn hình, cũng có lúc nhìn ra ngoài cửa sổ sát đất.
Trời dần về đêm, ánh sáng phát ra từ bộ phim lặng lẽ biến ảo trên khuôn mặt anh.
Ngoại trừ âm thanh phát ra từ phim, trong phòng khách không còn một tiếng động gì khác, Kiều Diên đang chăm chú xem phim, Tần Đông Loan ngồi một bên chợt nói.
“Tuyết rơi rồi.”
Ánh mắt Kiều Diên khẽ động, cậu đưa mắt lướt qua ti vi, cũng nhìn ra ngoài cửa sổ sát đất.
Tháng mười hai nhiệt độ giảm mạnh. Những lần tuyết rơi sau cũng không cần có mưa làm báo trước nữa. Vô số bông tuyết cứ thế từ màn đêm đen kịt rơi xuống, được ánh đèn rực rỡ của tòa nhà tài chính chiếu vào. Từng bông tuyết lớn nhiễm ánh sáng, dọc theo lớp kính thủy tinh của cửa sổ sát đất rơi xuống.
Kiều Diên nhìn tuyết, nhớ lại lời nói với Tần Đông Loan ở lần tuyết rơi trước.
Ngày hôm đó cũng là ở nhà của Tần Đông Loan. Cậu đang ăn cơm, Tần Đông Loan thì xem phim, cậu nhìn thấy tuyết rơi ở bên ngoài, bèn nói với Tần Đông Loan tuyết rơi rồi.
Nhưng không thấy Tần Đông Loan đáp lại, cậu bèn đi tới bên người anh, mới phát hiện không biết Tần Đông Loan đã ngủ mất từ bao giờ.
Tần Đông Loan ngủ say và những lời anh nói ngày hôm đó đã khiến cậu sinh ra dũng khí hôn trộm lên trán anh. Sau khi lấy lại lý trí, lại chạy trối chết khỏi nơi này.
Sau khi gặp Trần Cảnh Vũ, cậu cũng không đi nhớ lại chuyện đó nữa.
Cậu nghĩ, nếu như ngày hôm đó Trần Cảnh Vũ không đi tìm mình, thì Kiều Diên cũng sẽ không dám gặp Tần Đông Loan trong mấy ngày tiếp theo. Sau khi lén lút trộm đồ ở nhà anh như thế, dù không bị phát hiện thì Kiều Diên vẫn bị dọa chết khiếp. Tố chất tâm lý của cậu rất kém, sợ bản thân ở trước mặt Tần Đông Loan để lộ sơ hở, càng sợ bản thân vì lén lút đi trộm về bị lương tâm cắn rứt.
Kiều Diên nhìn chằm chằm bên ngoài cửa sổ sát đất, trong mắt là phản chiếu của màn hình ti vi. Cậu nhìn tuyết rơi bên ngoài, nhìn đến mức thất thần, không biết là đang suy nghĩ cái gì.
Tần Đông Loan nhìn Kiều Diên như vậy, trái tim anh theo sự chăm chú của cậu lặng lẽ trở nên mềm mại. Im lặng nhìn như vậy một lát, Tần Đông Loan nói.
“Hôm nay không định hôn sao?”
Kiều Diên quay đầu sang.
Hai người ngồi ở sô pha, cách một khoảng ngắn đối diện. Ánh sáng từ màn hình ti vi liên tục thay đổi, biến ảo trên khuôn mặt hai người. Tần Đông Loan nhìn Kiều Diên đối diện, nhìn trong chốc lát, anh đưa tay đặt sau gáy cậu, cúi đầu đặt lên trán cậu một nụ hôn.