“Thanh Thanh, đây là đàn em của tôi đó. Trì Diễm. Lúc còn ở câu lạc bộ chạy đường dài rất tuyệt vời đó nha ha ha ha, bây giờ cũng rất lợi hại……” Nghe Chu Nguyên Lê không tiếc lời khen ngợi cậu, Trì Diễm xấu hổ đến đỏ mặt.
Cậu vẫn chỉ là hạng tép riu, bây giờ cảm giác như Chu Nguyên Lê đang thổi phồng cậu thành một người thành thạo Internet, ngôi sao mới nổi ở ngành kỹ thuật.
“Còn đây là Diêu Thanh Thanh đến từ bộ phận pháp lý trong văn phòng của bọn chị đó.”
Diêu Thanh Thanh là một cô gái mũm mĩm có chút trẻ con, khuôn mặt cô phúng phính trắng trẻo, lúc cười lộ ra hai lúm đồng tiền mềm mại: “Diêu Thanh Thanh, Diêu trong nữ Triệu, Thanh trong cỏ xanh. Cứ gọi tôi là Thanh Thanh là được rồi, mọi người đều kêu tôi như vậy.”
“Trì Diễm. Trì trong hồ nước, Diễm trong ba ngọn lửa.” Trì Diễm không nhìn thẳng người ta, nhưng vẫn có thể cảm nhận được đôi mắt hoa đào kia đang cười khúc khích.
“Thì ra đây là lý do chị Nguyên gọi cậu là “Tam Hỏa Nhi” à. Tên nghe dễ thương quá.”
“Không, không phải đâu.”
……
Vốn cho rằng lúc làm quen sẽ rất xấu hổ, nhưng thật ra cũng không gian nan như Trì Diễm tưởng tượng.
Lúc tàn tiệc, bầu trời về đêm trong vắt, làn gió đêm khiến cho người ta dễ chịu. Cả nhóm đang đi bộ trên đường phố đông đúc.
Đột nhiên có ai đó chỉ vào nơi cao cao và nói: “Ông chủ Vạn, khi nào anh có thể đưa chúng tôi đến nhà hàng Vân Đỉnh đó để tổ chức sự kiện hả?”
Mọi người đều bật cười. Đó là nhà hàng Vân Đỉnh nổi tiếng ở thành phố A, khỏi cần nói cũng biết tiền ăn của một người là bao nhiêu.
“Chà……” Vạn Duệ Dương ôm lấy vai của Chu Nguyên Lê, ra vẻ trầm ngâm. “Chắc cùng tầm 10 năm đấy. Nếu mấy cô mấy cậu chăm chỉ làm việc, có khi sẽ là 5 năm.”
“Áp bức nhân công……”
“Nghe nói ở trên đó cảnh rất đẹp, tỷ lệ tỏ tình thành công có thể tăng thêm 50%!”
“Nếu tôi có tiền thì lúc này cần nghe lời cậu nói à?”
Diêu Thanh Thanh đi bên cạnh Trì Diễm cũng cười: “Cậu từng dùng bữa ở nhà hàng Vân Đỉnh chưa?”
“Phong cảnh ở trên đó rất đẹp. Từ phía trên nhìn xuống thành phố A như dải ngân hà đang chảy xuôi dưới chân vậy.”
“Sao tôi có thể dùng bữa được chứ……” Trì Diễm ngượng nghịu cười.
“Những người trong nhóm của cậu thật sự rất thú vị đó.” Diêu Thanh Thanh đổi chủ đề.
“Vậy à, bà người bọn họ là những người hoạt ngôn nhất đó, La Thành Minh, Chung Nhạc, và Lý Đại,” Trì Diễm sờ sờ phần lông mày đứt đoạn.
“Xin lỗi vì đêm nay nhé. Con người của tôi rất nhàm chán, thế mà cô còn kiên nhẫn trò chuyện với lâu như thế.”
“Không có gì, tôi cảm thấy rất vui mà.”
Diêu Thanh Thanh tiến về trước hai bước, rồi xoay người lại, làn váy trong không trung phất lên thành một vòng cung trong chốc lát.
“Trì Diễm, chúng ta trao đổi WeChat nhé.”
Gió đêm cuốn theo mùi hương của người thiếu nữ trẻ tuổi. Ngây thơ như một thứ trái cây rồi lại pha chút ngọt ngào không quá khó chịu.
“…… Được chứ.”
Avatar wechat của Diêu Thanh Thanh là một con mèo tam thể lông dài, vẻ mặt trông không vui lắm.(Truyện chỉ được đăng tại Wattpad @Escanor1201 và WordPress EUPHORIA ở https://bit.ly/3QDiEfd)
“Là cô nuôi à?” Trì Diễm không nhịn được cười.
“Đúng vậy, mọi người nhìn nó đều cảm thấy nó thành tinh rồi, vẻ mặt nhìn y như con người vậy.”
Nói đến bé cưng của mình, vẻ mặt của Diêu Thanh Thanh tràn đầy vui vẻ.
“Nó thuộc giống mèo gì thế? Bộ lông nhìn trông rất mượt.”
“Yêm Yêm chính là một bé mèo lai, là loại mèo mục đồng.”
“Yêm Yêm?”
“Đúng rồi, “Yêm” trong chán ghét, bởi vì nó cứ luôn trưng ra vẻ mặt chán đời với thế giới này đó.”
Diêu Thanh Thanh đưa ra bức hình chụp của con mèo tam thể, đầu của hai người chụm lại rất gần nhau.
“Tuy rằng gọi là “Yêm Yêm”, nhưng mà không hề đáng ghét chút nào hết. Nó là một bé mèo rất nhạy cảm. Thích gần gũi người khác, nhưng sợ đến gần quá sẽ làm phiền người ta. Bình thương nó luôn thành thật mà chờ đợi, lúc được cưng nựng, nó sẽ cảm thấy thụ sủng nhược kinh.”
“Chờ một chút, tôi gửi video cho về nó cho cậu xem.”
Trì Diễm nằm ở trên giường, nhận được video mà cô gái kia gửi cho cậu.(Truyện chỉ được đăng tại Wattpad @Escanor1201 và WordPress EUPHORIA ở https://bit.ly/3QDiEfd)
“Yêm Yêm, đến đây chào một cái đi nè!” Bé mèo tam thể lông dài bị chủ nhân nắm lấy bàn chân hồng mềm mềm, miễn cưỡng mà vẫy tay trước máy ảnh.
“Meo, meo……” Cô học theo tiếng mèo kêu, nhưng so với Yêm Yêm có vẻ nhẹ nhàng và êm ái hơn.
Trì Diễm bật ra hai câu.
“Đáng yêu thật đó, cực kỳ thích luôn.”
“Ngủ ngon, Thanh Thanh.”
Yêu một người mất bao lâu? Phải dùng lấy mồ hôi, nước mắt, và máu để đổi lấy hơi ấm và chút dịu dàng ngắn ngủi.
Quên một người mất bao lâu? Chỉ cần giả vờ là bạn chưa từng thích người đó thôi.