“Cái gì?” Lâm Nam khó hiểu, tại sao người Qatar lại đầu hàng chớ?
“Nghe bảo người thống trị hiện tại bị bệnh qua đời, người kế vị…” Bùi Nghiêm ngồi lên ghế, bắt chéo chân, tay chống đầu nhìn Lâm Nam, “Không rõ nội tình lắm nhưng người Qatar đã chia rẽ, một phần người Qatar làm phản, kể cả người Duy Tát cũng vậy, còn không ngừng quấy rầy.”
Lâm Nam nở nụ cười trào phúng, ngồi lại vào giường, “Bọn họ bảo cầu hòa là hòa à? Beta kia… Nếu Bạc Hà không về được thì tôi sẽ giết hắn.”
Bùi Nghiêm đứng dậy, “Được rồi, Lâm trưởng quan, dưỡng thương cho tốt vào. À không, phải gọi là Đại tá Lâm rồi, bây giờ tôi báo cho cậu một itn tốt, quân bộ quyết định trao quân hàm thượng tá cho cậu.”
Ryan đi trên hành lang sâu thẳm, ủng chiến cứng rắn đạp vào đất cẩm thạch tạo nên tiếng vang. Cậu ta chưa bao giờ cảm thấy đường này dài đến thế, mà cậu ta lại nhỏ bé so với tòa cung điện này đến vậy.
Cho dù một đám trọng thần đi sau lưng mình nhưng cậu ta cảm thấy cô độc trên con đường dài này vô cùng.
Đẩy cửa điện nặng nề ra, cậu ta thấy anh trai tự đại ngông cuồng của mình mặc áo sơmi trắng nằm trên giường lớn màu đỏ. Người kia ác độc một đời nhưng lúc chết lại rất bình tĩnh như thiên sứ vậy.
Gã từng là người gọi mây gọi gió, là phúc tinh của toàn bộ Qatar, không ai không nghe theo lệnh của gã, bên cạnh gã chỉ có một vệ quan mà thôi. Trong mấy ngày gã chết và cậu ta trở về, không ai liệm cho vị vua này cả.
“Các người lùi ra đi!” Ryan bình tĩnh nói, nếu không phải thật lòng thì đứng đây làm gì.
Đám người thưa thớt đằng sau rời đi, Ryan liếc nhìn cung điện trống rỗng, vệ quan kia vẫn cúi đầu im lặng đứng cạnh, cậu không để ý mà đi tới trước nhìn Byron.
“Đáng thương thật đấy, Byron.” Giọng nói của cậu ta không còn chút ngây ngô nào, khàn khàn như một ông già, “Tôi không muốn giống anh…”
Cậu ta cảm thấy sống mũi cay cay, những ký ức trước kia xuất hiện. Thật ra ấn tượng của cậu về Byron rất tệ, gã luôn xem việc chế nhạo cậu là niềm vui nhưng lần nào gã cũng tàn nhẫn phản kích đám người bắt nạt cậu.
Gã sẽ vuốt đầu cậu, dùng giọng điệu cười nhạo nói, “Bé con Ryan à, khóc nhè không có tác dụng gì đâu, em phải trở nên mạnh mẽ lên thì người khác mới không dám bắt nạt em.”
Ryan chìm trong ký ức, cảm thấy mình muốn chạy trốn, cơ thể dần yếu đi, An Phách Hòa nhảy vào vũ trụ không chút do dự nào, anh trai duy nhất Byron chết bệnh.
Cậu ta che mặt mình, hít một hơi thật tàn nhẫn.
“Khóc nhè cũng chẳng có tác dụng gì cả.”
Một giọng nói đột nhiên vang lên trong cung điện yên tĩnh, Ryan ngạc nhiên thả hai tay xuống, nhìn xung quanh đầy hi vọng, sau đó ánh mắt người trên người vệ quan kia, “Cậu nói cái gì?”
Vệ quan kia ngẩng đầu, gương mặt của hắn bình thường nhưng ánh mắt lại như sao trên bầu trời, làm người ta không quên được, “Trước khi bệ hạ chết, bảo tôi nói với điện hạ câu này.”
“Cậu là ai?” Ryan cau mày, nếu như cung điện có vệ quan như vậy thì cậu sẽ nhận ra.
Vệ quan xoa hai bên trán, lột mảnh da trên mặt xuống để lộ gương mặt toàn vết thương.
Ryan hít sâu một hơi, “Sao lại là ông, tôi cứ tưởng… ông sẽ không bao giờ quay lại.”
“Hứa với hắn sẽ ở cạnh hắn đến khi chết.” Clythen nở nụ cười bình tĩnh, gương mặt trắng như bạch ngọc khiến người ta mường tượng gương mặt xinh đẹp trước kia, “Tôi không giống hắn, không phải là người không giữ lời.”
Ryan thay đổi vẻ mặt, “Anh trai biết ông ở đây à?”
Clythen lắc đầu, “Trên thực tế, sau khi cậu xuất chinh không lâu thì hắn đã mù mắt.”
Ryan cảm thấy phức tạp, cậu biết chuyện của anh trai và Clythen, nhưng cậu không ngờ Clythen mạnh mẽ như vậy, ông giống như An Phách Hòa thà chết chứ không thèm ở cạnh cậu.
“Tôi biết chuyện của cậu và Bạc Hà. Tôi hi vọng cậu đừng đi trên đường của anhcaauj.” Clythen im lặng nhìn cậu ta, “Cậu cũng yếu lắm rồi, đừng sử dụng năng lực đó nữa.”
Ryan cười khổ, trên thực tế, cậu không thể nào thao túng năng lực kia nữa, nếu không lúc An Phách Hòa nhảy vào vũ trụ, cậu đã liều lĩnh xuất hiện bên cạnh cô để ôm cô vào lòng.
Clythen không nói gì nữa, im lặng rời khỏi.
Ryan một mình ở trong phòng mệt mỏi ngã xuống, đến lúc anh trai chết rồi cậu mới biết buông tay là gì, nhưng Bạc Hà đã dùng cái chết để nói cho cậu biết, có vài lúc, không thể không buông tay.
Cậu ngồi trên mặt đá cẩm thạch như hồi bé vậy, ôm lấy hai chân mình đầy bất lực, đầu dưa vào giữa hai chân run lẩy bẩy.
Lạnh quá đi mất…