Trương Diệu cùng Lưu Cánh thấy cậu, liền vỗ vỗ Nhậm Xích chơi đến điên đảo bên cạnh.
“Sinh ca tới kìa.”
Nhậm Xích uống cũng không ít, tuy nhiên qua nhiều năm mài giũa, vẫn giữ được thanh tỉnh. Hắn híp mắt nhìn qua, hừ một tiếng, ra hiệu cho bartender:
“Tới chỗ cậu ta, cậu ta muốn uống bao nhiêu liền cho ngần đấy.”
Hắn lại cầm ly rượu đi qua, một ly để trước mặt Trần Trì:
“Bảo cậu có rảnh thì tới quán bar chơi, ai ngờ chỉ khi tâm trạng không vui mới đến. Kìa, nhanh nhìn xem, trong vòng 3m có ai dám gần cậu không? Suốt ngày vác cái bộ dạng nửa chết nửa sống, còn không phải là một đứa con gái thôi à, hiếm lạ cái gì?”
Cậu lạnh lùng giương mắt, biểu tình vô cùng bực bội.
Nhậm Xích “xuỳ” một tiếng, cũng không muốn gây sự:
“Thôi được được, tôi không được phép nói không hay về bạn gái nhỏ của cậu.”
Nói xong liền rời đi.
Trần Trì cầm lấy ly rượu trên bàn, một hơi uống cạn.
Cậu xoay xoay ly rượu trong tay, dưới ánh đèn, thuỷ tinh như phát sáng, không tự chủ được mà nghĩ tới đôi mắt của cô.
Tầm mắt lệch về một bên, cậu nhìn đến vết thương trên tay, không biết nứt ra từ khi nào, có máu chảy ra.
Cậu hơi thất thần, rút giấy ăn cùng cồn trong túi ra.
Đây là Thời Ôn đưa cho cậu.
Chất lỏng kích thích miệng vết thương, đau đớn bén nhọn xuất hiện, Trần Trì nghĩ, nếu lúc này là Thời Ôn, tay nhỏ của cô sẽ cẩn thận đỡ lấy tay cậu, nhẹ nhàng mà nghiêm túc giúp cậu xử lí, còn cẩn thận nâng mắt nhìn phản ứng của cậu.
Cậu vo tờ giấy lại, ném vào thùng rác.
Lại có máu chảy ra, cậu không kiên nhẫn ấn giấy ăn vào.
Bên cạnh có người đi qua, lại lùi trở về.
Trần Trì cũng không quan tâm, tiếp tục lăn lộn với tay của mình.
Chai rượu “phanh” một phát bị ném lên trên bàn.
Sau đó, là một giọng nói đã say khướt:
“Cậu có bệnh!”
Động tác trên tay của Trần Trì dừng lại, lạnh nhạt nhấc lên mí mắt.
Một nam sinh đeo mắt kính, mặt đỏ bừng, trên người nồng nặc mùi rượu gay mũi.
Nam sinh đứng không vững, đỡ bàn nói tiếp:
“Tôi cũng có bệnh!”
Trần Trì mặt vô biểu tình nhìn hắn.
“Thế giới này…không ai nguyện ý tiếp thu những người có bệnh cả. Giống như cậu, giống như tối, loại người như chúng ta sẽ không có ai chào đón…”
Nam sinh đạp đổ chai rượu, trực tiếp đặt mông ngồi xuống cạnh Trần Trì:
“Cậu biết không? Tôi đã học lớp 12…học 3 năm rồi. Nhưng tôi vẫn không thi đỗ đại học…Vì sao? Vì sao tôi nỗ lực như vậy vẫn không bằng những kẻ được gọi là thông minh kia? Bọn họ nhẹ nhàng liền qua, mà tôi…không chỉ có ngu ngốc mà còn bị người người ghét bỏ…Ngu dốt giống như tôi, bệnh tâm thần thích tự ngược như cậu, sẽ không một ai trên thế giới này thật lòng với chúng ta cả…”
Ánh mắt Trần Trì nhàn nhạt, nhìn chằm chằm vụn thuỷ tinh trên bàn.
Nam sinh mệt mỏi bò lên bàn, híp mắt cười cười nhìn Trần Trì:
“Cậu biết SM không? Tôi cảm thấy cậu chính là…cậu lớn lên đẹp trai như vậy…chắc chắn không ít nữ sinh thích cậu…nhưng vô dụng thôi, ba mẹ các cô ấy chắc chắn sẽ không đồng ý…cậu từng nghĩ tới muốn chết chưa? Tôi đã từng thử rất nhiều lần rồi, còn nghiên cứu một chút hắc hắc…”
Trần Trì rót một ly rượu, lạnh lẽo liếc nam sinh một cái:
“Đã bao lâu mày chưa ngủ ngon rồi?”
Nam sinh đổi một tư thế nằm bò:
“Lâu lắm rồi…lại sắp thi đại học…”
Trần Trì đứng lên, xách lấy cổ áo của hắn, nhàn nhạt phun ra mấy chữ:
“Không cần cảm ơn tao.”
Nói xong liền vung tay lên, một quyền đánh thẳng vào mặt nam sinh.
Nam sinh ngã vào trên sopha, đau đến mức che mặt lại.
Trần Trì không biểu tình nói:
“Răng mày rụng rồi kìa, yên tâm tao sẽ tiêm thuốc tê cho mày. Tốt nhất đừng có tỉnh lại, cẩn thận không đi ra ngoài được.”
Nam sinh giống như nghe thấy, rầm rì vài tiếng, chậm rãi không có động tĩnh.
Trương Diệu đứng từ xa thấy được, rượu trong miệng lập tức phun ra:
“Chỗ Sinh ca có chuyện gì vậy? Tên tiểu tử kia trêu chọc anh ấy à?”
Trần Trì: “Để ý nó một chút, đừng để tao đấm một quyền mà đã chết!”
“Cmn!!!”
Trương Diệu bán tín bán nghi, duỗi ngón tay để dưới mũi nam sinh.
Không, không hô hấp?
“Đm! Lưu Cánh mau lại đây! Nhanh lên!!!”
Trần Trì đem ly rượu uống cạn, xoay người rời khỏi quán bar.