“Nhan ma ma, rạng sáng đêm qua đến giờ Dần (3g – 5g sáng), nếu ngươi không có trên Kim Đỉnh Sơn, vậy ngươi đi được nơi nào?”
Theo lời Tạ Cát Tường nói, ánh mắt mọi người một lần nữa trở về trên người Nhan ma ma.
Lúc này bọn họ mới ý thức được, vừa nãy Ngô Đại Lượng mới nói, tức phụ hắn là do Nhan ma ma giết?
Nhan ma ma lại mặt không đổi sắc: “Ngày hôm trước ta cùng cô nương lên núi, kết quả tuổi lớn sức khỏe kém, khi tới chùa Kim Đỉnh cả người đau nhức, liền nằm trong sương phòng một buổi trưa, cho đến buổi tối cũng không ăn uống gì nổi, bất quá khi ta ra ngoài giải sầu, vẫn được đại cô nương nhìn thấy.”
Nhan ma ma tránh né toàn bộ câu chuyện mình đi tìm Ngô Đại Lượng trước đó, trực tiếp phủ nhận.
Nếu Ngô Đại Lượng tự tìm nhân chứng cho mình, vậy việc hai người gặp mặt, tự nhiên không người nào có thể chứng minh, nàng không cần thiết tự tìm phiền toái.
“Dạo bước trên núi một lát, vẫn cảm thấy không được thoải mái, nên trở về sương phòng ngủ, vẫn luôn ngủ đến sáng sớm thức dậy chuẩn bị đi hầu hạ cô nương, đụng phải Diêu Noàng.”
Lời nàng nói ra, toàn bộ hành trình đều không có người chứng minh, nàng có ở tại Kim Đỉnh sơn hay không.
Cho nên, Tạ Cát Tường căn bản cũng không hỏi có nhân chứng hay không.
Nàng chỉ hỏi: “Vừa rồi Ngô Đại Lượng chỉ ra và xác nhận ngươi giết hại thê tử hắn – Ngô Chu thị, ngươi có lý do thoái thác không?”
Nhan ma ma nâng mí mắt lên, vẻ mặt không thể hiểu được: “Ta không hề quen biết người này, vì sao phải giết tức phụ hắn? Nhà hắn thì có quan hệ gì với Kim trạch?”
Ngô Đại Lượng cơ hồ muốn tức đến hộc máu: “Ngươi! Ngươi vô sỉ!”
Vụ án nói tới đây, tựa hồ lại rơi vào bế tắc.
Nhưng Tạ Cát Tường lại khí định thần nhàn, không hề kinh hoảng, cũng không nặng nề như mọi người.
Nàng nói: “Nhan ma ma, trước đó ngươi tốn sáu mươi lượng bạc giải quyết chuyện cho Ngô Đại Lượng, lại đem giấy vay nợ của hắn trở về từ chợ, nói vậy người trên chợ cũng đã gặp qua ngươi, biết ngươi và Ngô Đại Lượng kỳ thật có quen biết.”
Đây là một điểm giao nhau.
Nhan ma ma cũng rất đạm nhiên: “Đúng, nhưng gặp rồi thì có làm sao? Tâm ta tốt, không thể thấy người khác bị lừa, lúc này mới ra tay tương trợ, có gì không thể?”
Tạ Cát Tường cười nhẹ: “Xác thật là chuyện tốt, chỉ là sau khi việc này phát sinh được một tháng, thanh niên ngươi đã cứu này, thê tử hắn cũng đã chết, mà ngươi vừa lúc có động cơ cùng thời gian giết nàng, còn có thời gian tỉ mỉ chuẩn bị hết thảy.”
Ánh mắt Tạ Cát Tường, từ đầu đến cuối đều đặt trên người Nhan ma ma.
Nàng nói như thế xong, Nhan ma ma giương giọng cười to: “Buồn cười, quá buồn cười, ta không quen biết cái người tên Ngô Chu thị này, vì sao ta phải giết nàng? Chẳng lẽ ta điên?”
“Người quan phủ mướn,” Nhan ma ma cười đủ rồi, đột nhiên nhìn về phía Triệu Thụy, “bất quá cũng chỉ dựa vào quan hệ thôi chứ gì!”
Triệu Thụy nhàn nhạt cười.
Hắn không để ý tới khiêu khích của Nhan ma ma, chỉ rũ mắt nhìn Tạ Cát Tường vẻ mặt nghiêm túc, trong mắt nở rộ quang hoa.
Tiểu cô nương ngày thường mềm mại, chưa bao giờ nổi giận, cũng rất ít khi gắt gỏng với người khác, nhưng mỗi lần phá án, ý chí chiến đấu của nàng lại tràn đầy, bất luận kẻ nào đều có thể nhìn thấy tinh quang trên người nàng.
(nhamy111: tui hiểu câu này là trên người pé Tường như có đốm lửa xẹt xẹt bắn chíu chíu – hào quang nữ chính 🤣)
Tạ Cát Tường nhìn Nhan ma ma, cuối cùng thở dài: “Ngươi vì sao phải giết nàng?”
Giọng nói Tạ Cát Tường thực nhẹ, nhưng nói năng lại rất có khí phách.
“Đó là bởi vì, chỉ khi ngươi giết Chu Tử Quyên, mới có thể trao đổi được với Ngô Đại Quang đi Kim gia giết Kim nhị cô nương.”
Trong sân chính Kim gia, lập tức an tĩnh lại, tất cả mọi người ngây ngốc tại chỗ, tựa hồ nghe không hiểu lời Tạ Cát Tường nói.
Tạ Cát Tường nói: “Chuyện cần phải nói bắt đầu từ hai tháng trước.”
“Kim nhị cô nương thế chỗ Kim đại cô nương định ra hôn sự cùng Định Quốc Công gia, như vậy hôn sự giữa Kim gia cùng Tưởng gia phải trở thành phế thải, nhưng Kim gia không chịu từ bỏ cửa giao dịch tốt này, lập tức động não chọn tam cô nương, người có tuổi tác thành thân tương đương,” thanh âm Tạ Cát Tường lãnh khốc, mang theo lạnh lẽo không thể nói rõ, “Nhưng tam cô nương biết Tưởng nhị thiếu gia là dạng người gì, nàng không muốn gả qua chịu tội, liền đau khổ cầu xin đại lão gia ngươi, nhưng ngươi không đồng ý, có phải thế không?”
Sắc mặt Kim Trạch Long xám trắng, hắn nặng nề gật gật đầu, chỉ sợ hiện tại trong lòng chỉ còn lại vô biên hối hận.
“Kim gia cuối cùng vẫn kết nhân duyên cùng Tưởng gia, Kim tam cô nương rất tuyệt vọng, không bao lâu liền tự sát, chẳng qua nàng đang ở khuê các, người hầu bên người thành đàn, tự nhiên không chết được, mới vừa thắt cổ liền được cứu xuống. Bởi vậy còn bị phụ mẫu nhẫn tâm răn dạy, nói nàng không nghĩ cho đại cục, không hiểu chuyện.”
Tạ Cát Tường nói tới đây, Kim tam cô nương run lên dữ dội.
Nàng vốn đã mảnh mai, lại sinh bệnh nặng một hồi, giờ phút này sắc mặt càng thêm tái nhợt, thoạt nhìn đáng thương thật sự.
Ai nhìn đều không đành lòng, huống chi ma ma hầu hạ nàng từ nhỏ đến lớn.
Tạ Cát Tường nói: “Nhan ma ma không giống Thư ma ma của nhị cô nương, ngươi là nhũ mẫu của tam cô nương, sau đó nam nhân và hài tử chết ngoài ý muốn, bởi vậy một lòng một dạ đặt trên người tam cô nương, thấy tam cô nương ủy khuất như vậy, tâm ngươi sinh khó chịu, liền nổi lên ý xấu.”
“Có lẽ là ở bến tàu Nam Giao, cũng có lẽ là ngẫu nhiên ở ven đường, ngươi gặp được Ngô Đại Quang cũng mang vẻ mặt sầu khổ đầy hận ý, nói hết nội tâm oán hận với nhau.”
Một đoạn này, là Tạ Cát Tường đoán, nhưng giáo úy đã đi ra ngoài kiểm tra, tin tưởng một lát sẽ có đáp án.
“Các ngươi đã biết lòng phẫn hận của nhau, cũng biết đối phương đều có người hận thấu xương, đều không muốn để kẻ thù thoải mái cả đời, vì thế các ngươi bắt tay với nhau, lập tức quyết định thay đối phương giết kẻ thù.”
“Nhan ma ma ngươi đi giết tức phụ Chu Tử Quyên của Ngô Đại Lượng, còn Ngô Đại Quang thì lẻn vào Kim gia, thay ngươi giết Kim nhị cô nương, người đã đẩy Kim tam cô nương vào hố lửa. Chuyện phát sinh khi màn đêm buông xuống, các ngươi một người không ở nhà, một người khác cũng không ở trong thành, mặc dù có thù hận quá lớn cùng hiềm nghi, cũng không đủ để kết tội.”
Tạ Cát Tường thở dài: “Các ngươi rất thông minh, dùng rất nhiều phương pháp, ý đồ giấu trời qua biển, không chỉ phỏng theo bố trí hiện trường tử vong tại Ngũ Lí Bảo mười lăm năm trước, thậm chí còn kéo cả Ngô Đại Lượng vào, muốn cho hắn làm kẻ ngu xuẩn chết thay.”
“Phương pháp này, nếu làm được bí ẩn mà nghiêm cẩn, xác thật có thể thiên y vô phùng*, nếu quan phủ không điều tra tỉ mỉ, nói không chừng tới chỗ Ngô Đại Lượng cũng đã kết thúc, nhưng các ngươi lại bị Cao Đào Tư phá án.”
*Nghĩa bóng của thành ngữ “Thiên y vô phùng” (Áo trời không kẽ hở) ban đầu là chỉ quần áo của tiên nữ mặc không hề có khe hở. Sau này người ta dùng để chỉ những kế hoạch cực kì nghiêm ngặt, không hề có bất kì sai sót thiếu sót nào cả.
Tạ Cát Tường cười nhạt một tiếng: “Nói như thế nào đây? Hay nói thời vận không tốt?”
Nàng nói chuyện cả buổi, kỳ thật căn bản không có bất luận chứng cứ nào, nhưng mà, lại có thể phân tích toàn bộ vụ án trước mặt mọi người, làm mọi người hiểu rõ chuyện đã xảy ra.
Mặc kệ có chứng cứ hay không, suy luận này cũng là lưu loát nhất.
Ngô Đại Quang không nhìn phụ mẫu cứng đờ cùng thê tử ngốc lăng bên cạnh, hắn vẫn bình tĩnh như cũ, nhưng lại không giống Nhan ma ma, kiểu bình tĩnh này của hắn, mang theo đắc ý người bình thường không cảm nhận được.
Triệu Thụy nhàn nhạt liếc mắt nhìn hắn ta, đối với loại ánh mắt này, hắn quá quen thuộc.
Năm đó trên linh đường mẫu thân hắn, Phùng Hiểu Nhu (mẹ kế Triệu Thụy) cũng đã dùng ánh mắt như vậy để khóc.
Ngô Đại Quang hỏi: “Tạ thôi quan, các ngươi có chứng cứ không? Nói miệng không bằng không chứng, chúng ta cần dựa vào chứng cứ để nói chuyện đi chứ.”