Không biết ai từ đâu móc ra đĩa quay.
Lưu Cánh lắc lắc đĩa quay, “Sinh ca với chị dâu tới không?”
Trần Trì dựa sô pha, không có một điểm hứng thứ.
Thời Ôn lắc đầu như trống bỏi, “Không cần, cảm ơn.”
Cô cũng không dám chơi.
Mấy người còn lại thấy còn nhiều người cũng không trách, bắt đầu chơi.
Một nam sinh gọi điện cho lão sư tỏ tình.
Một đôi nam nữ không yêu nhau hôn môi.
Hai người kia lại nhún nhảy gợi cảm cùng nhau một lần.
Thời Ôn thấy họ bị phạt đến cả kinh, cảm thấy tam quan bị đổi mới, cô không nhịn được liếc thử đĩa quay, liền thấy hai chữ “Hôn môi”.
Thật tốt cô không có chơi……
Bất quá, nhìn một hồi Thời Ôn phát hiện bọn họ chơi rất vui vẻ, không thích học tập, thích đánh nhau, là loại thiếu niên vừa trưởng thành đầy nhiệt huyết…… Nhưng xem ra bọn họ, không quá xấu?
Cô cúi đầu suy tư, cảm thấy bọn họ không đến mức dạy hư Trần Trì, Trần Trì trước kia hẳn là cũng trưởng thành trong hoàn cảnh này.
Người bên cạnh đột nhiên cúi xuống, một cái bóng bỗng ập đến, Thời Ôn sợ tới mức giật mình một cái, tuy không trốn nhưng cả người căng chặt.
“Anh chưa từng chơi cái này, trước kia cũng không.”
Cậu chỉ nói một câu này liền ngồi xuống.
Thời Ôn sờ sờ lỗ tai, khóe miệng không tự giác nhếch lên.
May là cậu chưa từng chơi……
Tươi cười bỗng cứng đờ.
Cậu có phải đã sớm đoán được…… Cô tới đây không phải vì tham quan quán bar, mà là vì quan sát bạn bè bên cạnh cậu có đáng tin cậy?
Thời Ôn lo lắng mà nhăn lại mi.
Cậu sẽ không cảm thấy cô không tín nhiệm cậu chứ?
“Tao lạy, như thế này không được!!”
Một tiếng gào rống hấp dẫn sự chú ý của Thời Ôn.
Lưu Cánh che miệng, “Tao có bạn gái, tao muốn bảo trì trinh tiết! Không thể tùy tiện cùng người khác hôn.”
Trương Diệu vẻ mặt ghét bỏ, “Mày thôi đi, bạn gái mày cũng không có ở đây.”
“Cút mẹ mày đi, không có ý tốt thì câm miệng, Tiểu Nhiên chia tay tao thì sao?” Mắt Lưu Cánh trợn trắng, đảo đảo mắt, quyết định cầu cứu Trần Trì và Thời Ôn, “Sinh ca! Giúp huynh đệ cái này mau đi.”
Không khí bắt đầu nóng lên.
“Ý kiến hay!”
“Có thể có thể!”
“Không được! Nhất định phải là chị dâu chủ động! Như vậy mới kích thích ha ha ha.”
Thời Ôn có chút mờ mịt.
Sao lại nhắc đến bọn họ?
Cái gì?
Cô chủ động?
Thời Ôn có linh cảm xấu nép phía sau sô pha.
Lưu Cánh: “Chị dâu sẽ không thấy chết mà không cứu chứ, chị đừng nói chị với Sinh ca chưa từng hôn! Thẹn thùng cái gì a!”
Trương Diệu cũng ồn ào, “Chị dâu có tin trong lòng Sinh ca nhất định chờ mong giây phút này, chị không cùng anh ấy thân mật anh ấy liền cảm thấy mất mát, khẳng định trong lòng không vui!”
Thời Ôn mặt mày khẽ nhúc nhích, đỏ mặt giương mắt nhìn Trần Trì. Cậu vẫn luôn lười nhác làm tổ trên sô pha, mí mắt gục xuống, sườn mặt lãnh đạm, nhìn sơ không giống người đa tình.
Cô nghĩ nghĩ, giữa lúc mọi người đang ồn ào, vươn đầu ngón tay chọc chọc Trần Trì.
Lông mi cậu hơi nâng, ánh mắt mơ hồ không rõ dừng trên người cô.
Lưu Cánh: “Hôn đi! Tình nhân yêu nhau thẹn thùng cái gì!”
Trương Diệu: “Miệng chỉ cần chạm một chút, đầu lưỡi cũng không cần đưa ra.”
Thời Ôn bối rối, cô nhìn vào mắt Trần Trì, nghĩ đến cậu gần bên tâm tình liền trở nên rạo rực.
Mà chung quanh âm thanh mọi người ồn ào càng lúc càng lớn, có cảm giác như họ không đạt được mục đích nhất định sẽ không bỏ qua, nếu cô trực tiếp từ chối, bầu không khí sẽ trở nên gượng gạo. Trần Trì sẽ mất mặt trước bạn bè……
Thời Ôn nghĩ vậy, nắm chặt góc áo. Cô nhắm mắt lại, cúi người gần sát cậu, trên môi ấm áp, độ ấm không thuộc về cô truyền đến.
Lỗ tai Thời Ôn đỏ ửng, chung quanh ồn ào như muốn nổ tung, tim cô đập hỗn loạn nhưng toàn bộ lực chú ý đều nằm ở xúc cảm ấm áp trên môi.
Vài giây sau, cô lui về, có chút hít thở không thông.
Cô chôn đầu xuống rồi lại ngượng ngùng ngẩng lên, cảm thấy vừa xấu hổ vừa mắc cỡ.
Sau khi thực hiện hành vi xấu xa, cô bị người kia kéo đi, chỉ nhìn đến ót cũng đủ biết là Trần Trì.
Thời Ôn không tránh tay Trần Trì, cùng cậu ra ngoài, trong lòng có chút lo sợ bất an.
Mọi người nhìn thân ảnh hai người vội vã rời đi.
Lưu Cánh gãi gãi tóc, “Sinh ca không phải là định làm việc cấm trẻ em với chị dâu chứ?”
Trương Diệu nâng nâng cằm, “Mày cảm thấy sắc mặt vừa rồi của Sinh ca giống vậy sao?”
Có người trả lời: “Không giống…… Sắc mặt vừa nãy của Sinh ca rất khó coi, như muốn giết người vậy? Chẳng lẽ anh ấy không thích chị dâu?”
Lưu Cánh: “Sao có thể.”
“Cũng không giống ghét bỏ a ——”
Thời Ôn bị Trần Trì nắm tay đến gắt gao, cảm thấy chính mình nóng lên, trong đầu không tự giác nhảy ra mấy hình ảnh cấm trẻ em.
Trần Trì bắt xe về, hai người ngồi ghế sau, cậu báo địa chỉ chung cư, sắc mặt cực kỳ âm trầm khó coi.
Thời Ôn nhìn thấy, không rõ vì sao cậu lại giận, nhẹ nhàng ôm lấy cánh tay của cậu, nhỏ giọng hỏi: “Trần Trì? Anh làm sao vậy?”
Cậu không trả lời, ngược lại trầm mặc nhắm mắt.
Một đường không ai lên tiếng, bầu không khí áp lực đến nỗi bác tài cũng đổ mồ hôi.
Đưa hai người tới chỗ, bác tài cũng quên nói “hẹn gặp lại” liền dẫm lên chân ga chạy như bay.
Thời Ôn bị Trần Trì lôi kéo hết một đường, lâu như vậy tay cũng có chút đau, nhưng cô không nói ra.
Hai người đi thang máy đến tầng nhà của Trần Trì. Khoá cửa bị mở, phát ra một tiếng “Tích”.
Trần Trì dùng chân đá văng cửa, Thời Ôn theo sát bị cậu kéo mạnh vào phòng, phía sau lưng chợt lạnh, Trần Trì ôm cô lên áp lên cửa.
Sel: chưa thấy đôi nào như đôi này:) tỏ tình cũng lãng xẹt mà nụ hôn đầu cũng nhạt nhẽo nữa huhu ? hai đứa có phải ngây thơ quá rồi khônggg???