Cho nên anh đã lái xe thẳng tới trường học, anh tìm Bạch Thư Hân.
“Minh Tâm đâu?”
“Tôi tìm một vòng ở trường học rồi cũng không tìm thấy cậu ấy đâu cả! HứaAn Kỳ tới tìm cậu ấy, không biết là hẹn gặp mặt nhau ở đâu rồi nữa. Anh có tới nhà họ Hứa hỏi thử chưa? Biết đâu cậu ấy đi về nhà rồi ấy!”
Cố Gia Huy nhíu mày, anh bảo Khương Tuấn đi kiểm tra camera ở trong trường học, hơn nữa còn liên hệ với nhà họ Hứa.
Rất nhan sau đó thì đã có kết quả.
Cố Gia Huy chạy tới tầng dạy học thứ tư, nơi này tối đen như mực, giống như một căn nhà ma vậy.
Bạch Thư Hân vọt tới đầu tiên, nhưng cô ấy không tài nào mở khóa được: “Mau mau lại đây giúp tôi đi, Minh Tâm sợ bóng tối nhất, hồi còn bé cậu ấy đã từng bị hù dọa!”
Sắc mặt Cố Gia Huy ác liệt, tiến lên dùng sức đá một cước lên cửa, trực tiếp đá văng cánh cửa sắt cũ nát kia đi.
Bạch Thư Hân bật đèn pin của điện thoại lên, tìm kiếm trong bóng đêm, cuối cùng cũng nhìn thấy Hứa Minh Tâm đang run bần bật trong góc phòng.
Cô ấy vừa định tiến lên, nhưng tốc độ của Cố Gia Huy có lẽ còn nhanh hơn so với cô ấy.
Người đàn ông bước dài tiến lên, ôm chặt người đang có ý thức mơ hồ và vừa bắt đầu nói mê sảng là Hứa Minh Tâm vào trong ngực.
Thân thể cô nóng hầm hập, đã phát sốt rồi!
“Tới bệnh viện.”
Cố Gia Huy nhanh chóng phân phó, Khương Tuấn ngồi ở phía trước khởi động xe. Bạch Thư Hân cũng chen vào ghế lái phụ, nói: “Tối muốn đi cùng Minh Tâm!”
Mắt Cố Gia Huy nhìn qua, anh không nói gì, trực tiếp dặn bảo Khương Tuấn lái xe đến bệnh viện.
Cô sốt nhẹ, không nghiêm trọng lắm, nhưng vẫn lâm vào tình trạng mê man như ban nãy.