Diệp Cẩn đi về phía cậu, tiếng đôi giày cao gót nện trên mặt đất như đóng đinh vào trái tim Diệp Khai.
“Sao vậy?” Diệp Cẩn đỡ lấy cánh tay cậu.
Nhà hát lạnh lẽo, tay của cả hai người đều lạnh cóng, Diệp Khai sợ run cả người, ánh mắt vẫn cứng đờ từ nãy bỗng chuyển động, cậu ngước mắt, đối diện với lớp trang điểm đậm sắc sảo của Diệp Cẩn: “Chị.”
Sự sợ hãi và kinh hoàng trong nháy mắt đã cướp đi giọng điệu vốn có của cậu. Chỉ một chữ đơn giản, cậu nói một cách khô khốc, khàn khàn, cố ra vẻ bình tĩnh.
“Em nhìn chị kiểu gì thế hử?” Diệp Cẩn cười nhéo nhéo cánh tay cậu: “Chị dọa em sợ à?”
Rốt cuộc Diệp Khai cũng tìm được dũng khí để quan sát kỹ khuôn mặt của cô, cậu nhìn tỉ mỉ, chăm chú, không dám bỏ qua bất kỳ chi tiết nào. Vẻ mặt của Diệp Cẩn quá tự nhiên, không phải quá nhiệt tình nhưng cũng không thờ ơ, là dáng vẻ vốn có của một người chị gái. Có lẽ vẻ hoảng sợ trong mắt Diệp Khai quá rõ ràng, Diệp Cẩn nắm lấy vai cậu hỏi: “Nhìn em mất hồn mất vía kìa, bạn em đâu rồi?”
“Ở đại sảnh.” Diệp Khai trả lời một cách máy móc. Nhìn thấy chiếc khăn lụa xinh đẹp cố tình được đeo trên cổ cậu, nụ cười nơi khóe miệng của cô có chút cứng lại. Cô nhìn xuống, dừng lại trên chiếc đồng hồ cổ tay cậu: “Em vừa mới mua đồng hồ sao?”
Diệp Khai giơ cổ tay lên, ngây ra đáp lời cô: “Là của Trần Hựu Hàm.”
Diệp Cẩn cười cười, nắm tay cậu mà lẩm bẩm: “Vốn dĩ chị định ăn cơm với nhóm sáng tạo, thế nhưng nhìn em có vẻ không ổn lắm, sao vậy, xem kịch nhập tâm quá à?”
Cô vừa nói xong liền cảm thấy ngón tay Diệp Khai thoáng co lại trong tay mình.
Hai người đi theo đám đông vào hội trường. Khán giả đã giải tán rất nhiều, Trần Hựu Hàm đang đứng ở đó gọi điện thoại. Diệp Cẩn vừa nhìn qua đã thấy hắn, cũng không quá ngạc nhiên mà nói: “Trần Hựu Hàm cũng ở đây sao? Trùng hợp thật đấy.”
“Là em hẹn anh ấy đi xem.” Diệp Khai lạnh lùng trả lời, cậu đã không thể làm ra bất kỳ biểu cảm thừa thãi nào khác.
Trần Hựu Hàm cúp điện thoại, vừa xoay người lại thì đã thấy Diệp Cẩn năm tay Diệp Khai. Ánh mắt hắn chững lại chừng một phần nghìn giây, liền thản nhiên như thường mà chào hỏi: “Trùng hợp quá vậy? Cảm ơn tấm vé của cậu nhé, buổi biểu diễn rất hay.”
Diệp Cẩn tinh nghịch nghiêng đầu: “Tôi mà biết là đưa cho cậu thì còn lâu mới tặng vé quý như thế đâu, cho cậu xem không phải phí cả vé sao.”
“Cậu đang khịa ai đó.” Trần Hựu Hàm miễn cưỡng đấu khẩu với cô, “Mình cậu đi à?”
Diệp Cẩn thoáng nhìn một cái, nói: “Giúp tôi chút việc đi.” Trước khi cả hai người chưa kịp phản ứng cô liền đột nhiên buông tay Diệp Khai ra, vòng tay ôm lấy eo Trần Hựu Hàm giữa hội trường đông đúc rồi kiễng chân hôn lên má hắn. Trần Hựu Hàm như là bị sét đánh, muốn đẩy cô ra ngay lập tức, thế nhưng Diệp Cẩn lại ôm chặt hắn hơn nữa, cô ghé vào tai hắn nói nhỏ: “Diễn kịch chút thôi mà, cậu căng thẳng quá làm gì.”
Không chờ Trần Hựu Hàm phản ứng lại, cô lại ôm chặt hắn hơn nữa, nở một nụ cười rất ngọt ngào, nhìn như thể sắp hôn hắn trước mặt mọi người ——
“Diệp Cẩn!”
Diệp Cẩn dừng lại, quay sang nhìn Diệp Khai. Giọng điệu của cậu rất dữ dội, trong mặt xen lẫn sự căng thẳng, kinh hãi và tức giận. Trần Hựu Hàm dứt khoát đẩy cô ra, có lẽ là sợ cô bị trẹo chân, tay hắn vẫn lịch thiệp đặt lên sau lưng để che cho Diệp Cẩn.
Diệp Cẩn vuốt tóc, nhìn thấy ánh mắt Trần Hựu Hàm đã lạnh như băng. Cô bật cười: “Hai người căng thẳng vậy làm gì chứ? Vừa nãy tôi thấy bạn trai cũ vẫn còn quấn lấy làm phiền tôi nên mới mượn cậu dùng chút thôi mà.” Nói xong lại quay sang Diệp Khai, oán trách nói: “Không biết lớn nhỏ gì cả, em vừa gọi chị kiểu gì đó?”
Sắc mặt Diệp Khai tái nhợt, cơ thể lạnh ngắt, tức giận vì bị trêu đùa rút xuống như thủy triều, cậu kiệt sức nói: “Hai người chơi tiếp đi, em về trước.”
Trần Hựu Hàm đuổi theo cậu, lúc đi ngang qua Diệp Cẩn hắn còn huýt sáo: “Nước hoa được đấy.”
Đường trở về lại bị tắc nghẽn hơn nửa giờ như thường lệ. Cảnh sát giao thông đứng một bên chỉ huy, đèn cảnh báo nhấp nháy xanh đỏ, đèn phanh đỏ chói hợp thành một mảnh chói mắt trước mặt. Trong xe rất yên lặng, Lamborghini bị người khác lấn đường, lúc phải phanh gấp, hắn đã hung hăng đập vào vô lăng một cái. Tiếng còi chói tai vang lên, Trần Hựu Hàm cắn điếu thuốc mắng chửi: “ĐM!”
Xe chạy lên đường cao tốc, vượt qua trạm thu phí, thuận lợi đi vào trung tâm thành phố, cuối cùng dừng lại ở bãi đậu xe ngầm biệt thự Phồn Ninh. Suốt quãng đường im ắng, không ai nói chuyện, radio cũng không bật, Diệp Khai đeo ipod mở chế độ giảm tiếng ồn từ đầu đến cuối. Xe dừng hẳn, cậu mở đai an toàn, tháo tai nghe xuống, cậu tuyệt vọng sụp đổ, liều lĩnh nắm chặt cà vạt Trần Hựu Hàm, điên cuồng mà hôn hắn.
Trần Hựu Hàm trở tay không kịp, môi hắn bị Diệp Khai cắn nát, mùi máu tươi tràn ngập giữa môi lưỡi hai người. Diệp Khai mãnh liệt mà hôn hắn, liếʍ ʍúŧ môi và hàm trên Trần Hựu Hàm, mút lấy đầu lưỡi hắn, si mê trèo qua bảng điều khiển trung tâm, cậu quỳ gối trên ghế lái, quỳ trong vòng tay Trần Hựu Hàm.
Trần Hựu Hàm nhéo eo cậu, không tranh giành với cậu, mặc cho cậu vừa hôn vừa trêu chọc chính mình. Hơi thở mãnh liệt nôn nóng dần ổn lại, Diệp Khai rốt cuộc cũng đành lòng buông môi hắn ra, khẽ hôn lên từng cái, ánh mắt dần tập trung: “Hựu Hàm ca ca.” Cậu nhẹ nhàng gọi hắn, bốn chữ, từ nhỏ đến lớn đều gọi rất ngọt, thế nhưng lúc này lại đắng quá.
Trần Hựu Hàm ôm lấy mặt cậu, không ngừng vuốt tóc cậu, để lộ ra ngũ quan xinh đẹp mà mịn màng của cậu, hắn khẽ hôn một cái, cười cười dỗ dành cậu: “Sao vậy em? Khó chịu đến vậy à? Chỉ là một chuyện ngoài ý muốn mà thôi, không nhớ đến nó nữa, có được không?”
“Không phải anh nói về nhà sẽ sản xuất em bé sao?” Diệp Khai vòng tay ôm cổ hắn, hốc mắt cậu hơi đỏ, bất chấp nói: “Làm ngay bây giờ đi.”
“Ngay bây giờ? Ở chỗ này sao?”
Chủ căn hộ của Phồn Ninh có chỗ để xe riêng, nhưng dù sao thì lúc này chính là 9h30 tối thứ 7, đây là giờ cao điểm ra vào ở nơi này.
Diệp Khai gật đầu: “Ở đây, ngay bây giờ, cho em đi.”
Trần Hựu Hàm trấn an vuốt lưng cậu: “Không được đâu, về nhà rồi hẵng làm có được không? Nhanh thôi mà, chỗ này không có gì —— “
Diệp Khai không nghe, lại tiếp tục hôn hắn, không theo cách thức gì, cũng không hề có kỹ xảo, chỉ là dựa vào tình yêu mà chiếm giữ.
“Ngay ở đây đi, anh sợ sao?” Cậu gần như sắp sụp đổ đến nơi, ánh mắt tập trung rồi lại tan rã, mờ mịt nói: “Hựu Hàm ca ca, em yêu anh.”
“Em sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì sao?” Trần Hựu Hàm rốt cuộc cũng nhận ra Diệp Khai đang đang cực kỳ thất thường, bất ổn, hắn siết chặt, giữ lấy cằm cậu, ép cậu nhìn thẳng mình: “Nhìn anh đi, Tiểu Khai, anh —— “
Diệp Khai lại hôn hắn, lần này không biết là môi ai bị cắn rách, mùi máu tanh càng thêm tràn ngập trong khoang miệng. Cậu không còn nghe thấy lời từ chối lý trí của Trần Hựu Hàm nữa, Diệp Khai kéo áo sơ mi, tháo thắt lưng của hắn ra không chút do dự: “Sao anh lại nói nhảm nhiều thế? Trần Hựu Hàm, không phải anh nói muốn sản xuất em bé hay sao? Không phải lúc nãy anh nói muốn cɦịƈɦ em à?” Cậu sụp đổ gầm nhẹ: “Làm đi!”
Trần Hựu Hàm nhìn cậu một cái thật sâu, rốt cuộc cũng không cự tuyệt nữa mà quay lại hôn Diệp Khai. Chiếc khăn lụa của Diệp Khai bị cởi xuống, Trần Hựu Hàm mút lấy cần cổ cậu, từng cái từng cái đều vô cùng nóng bỏng. Xe đã tắt máy, điều hòa không bật, trong khoang xe vừa nóng vừa ngột ngạt, hơi thở tìиɦ ɖu͙ƈ kịch liệt dâng lên. Diệp Khai bị hôn đến mức ý loạn tình mê, hai tay cậu run rẩy cởi cúc áo Trần Hựu Hàm, ve vuốt cơ thể đầy cảm giác mạnh mẽ và tính xâm lược của hắn. Mùi nước hoa thoang thoảng trong khoang xe, kết hợp với hormone xâm chiếm thần trí Diệp Khai. Bao nhiêu sự quyến rũ trên thân Trần Hựu Hàm đều được giải phóng ra dưới sự vuốt ve của cậu, cơ bắp được chạm vào căng lên, cậu một bên liên tục hôn hắn, một bên kéo ra thắt lưng cùng khóa quần của mình xuống, vạt áo trong quần cũng bị kéo ra, Diệp Khai chủ động cởi nó bằng tay trái, để lộ cơ thể khỏe khoắn mà tràn ngập cảm giác thiếu niên.
Trần Hựu Hàm mê muội hôn cậu, hắn ngồi, Diệp Khai cưỡi trên người hắn, cổ cậu dướn cao, khó mà tự kiềm chế ôm lấy đầu Trần Hựu Hàm. Nụ hôn lan tràn từ bên gáy xuống dưới ngực, Trần Hựu Hàm trêu đùa núʍ ѵú đã chuyển sang màu hồng đậm của cậu, hai tay Diệp Khai cũng khó mà chịu nổi luồn vào trong tóc hắn, cậu rêи ɾỉ thành tiếng. Chỉ mới hơn một tuần, cả trong lẫn ngoài cơ thể cậu đều đã được đánh dấu bởi hơi thở tình yêu của Trần Hựu Hàm. Cậu thuận theo nó, nghiện nó, đòi hỏi nó, thực tủy tri vị*. (ăn quen biết mùi).
Ghế ngồi từ từ hạ xuống, Trần Hựu Hàm đặt Diệp Khai dưới thân mình. Qυầи ɭóŧ của cậu đã bị cởi xuống một nửa.
Qυầи ɭóŧ đã thấm ướt, chỗ đang phồng lên cũng ướt cả mảng lớn. Trần Hựu Hàm cởi giày, cởϊ qυầи, ngay cả qυầи ɭóŧ của cậu cũng cởi ra. Tính khí nóng bỏng rất có tinh thần mà nảy ra. Kính xe hắn là kính một chiều, Diệp Khai đưa tay lên che mắt, hô hấp rất gấp gáp, ngoài cửa sổ truyền đến tiếng đóng cửa, cùng với tiếng nói chuyện mơ hồ của ai đó. Có người đi từ phía xa đến, ngang bên cạnh cửa sổ chỗ Diệp Khai, là một nhà ba người nào đó, vừa nói vừa cười bước vào thang máy.
Trần Hựu Hàm lấy tay cậu ra, hắn nằm sấp xuống mà hôn cậu say đắm, hôn đến mức qυყ đầυ của Diệp Khai không ngừng tiết ra dịch trong suốt của tuyến tiền liệt, làm ướt cả quần Trần Hựu Hàm. Trần Hựu Hàm rất nhanh đã giúp cậu bắn ra, hắn thở dốc ghé vào tai cậu nói: “Ở đây không có gel bôi trơn, anh liếm cho em nhé?”
Hai mắt Diệp Khai mở to: “Không được! Anh có bαo ƈαo sυ không?” Có lẽ là có. Trần Hựu Hàm hơi ngồi dậy, mở ngăn chứa đồ qua, quả nhiên tìm được.
Hai cái Okamotos, không biết là có từ bao giờ, “Đeo lên cho anh đi.” Trần Hựu Hàm nói. Diệp Khai xe bao, tay cậu run run, đeo bαo ƈαo sυ cho tính khí của Trần Hựu Hàm. Nó bừng bừng phấn chấn, mạnh mẽ cứng rắn, kinh người.
Toàn thân Diệp Khai đã bị cởi sạch sẽ, chỉ còn lại một đôi tất trắng đang đặt trên tấm kính chắn, mà Trần Hựu Hàm thì vẫn áo mũ chỉnh tề, chỉ có cà vạt với áo sơ mi là hơi xộc xệch một chút, quần cũng chỉ kéo khóa xuống mà thôi. Hắn có thói quen cắt tỉa lôиɠ ʍυ, tính khí vốn đã lớn trông càng khủng bố hơn.
Nó đã cứng đến mức nhỏ nước, một cây chắc nịch căng cứng ma sát giữa đùi của Diệp Khai, Diệp Khai như là bị điện giật phải, hắn chỉ mới dùng kỹ xảo ma sát đáy chậu thôi mà cậu gần như đã muốn bắn ra. Trần Hựu Hàm rốt cục cũng nhấc chân phải Diệp Khai lên một cách thành thạo, khống chế mức độ mà từ từ cắm vào. Bên trong hơi khô một chút, nhưng những ngày qua họ vẫn luôn làm chuyện này, hậu huyệt gần như đã ghi nhớ được kích thước và hình dáng của hắn, chỉ mới cắm vào phần đầu mà nó đã không chịu được liền bú ʍúŧ nuốt vào.
Trần Hựu Hàm nín thở, Diệp Khai rất ngắn ngủi mà rêи ɾỉ một tiếng.
“Đau không em?” Diệp Khai lắc đầu, đôi mắt đã ướt sũng, thế nhưng vẫn cố chấp nói: “Em muốn nữa, cho em toàn bộ đi.” Thậm chí cậu còn nắm lấy eo của Trần Hựu Hàm, kéo hắn về phía mình. Tính khí chưa hề được an ủi vậy mà vẫn run rẩy vì hưng phấn.
Trần Hựu Hàm vuốt ve cho cậu hai cái rồi đâm một phát thật sâu vào bên trong. Từ trong cổ họng Diệp Khai tràn ra một tiếng ngâm dài, hai mắt thất thần, trong mắt ngân ngấn nước. Trần Hựu Hàm muốn lui ra ngoài, cậu lại nức nở lắc đầu: “Đừng, đừng rút ra, cắm vào đi, Hựu Hàm ca ca, anh đừng rút ra.”
Côи ŧɦịŧ thô to cắm thật sâu vào trong cơ thể cậu, đau đớn và kɦoáı ƈảʍ đan xen nuốt chửng Diệp Khai, không rõ là đau hay là sướng nhiều hớn. Trần Hựu Hàm quả nhiên không rút ra, hắn giữ nguyên tư thế đâm sâu này mà khéo lẻo điều chỉnh góc độ, mỗi khi đâm vào liền xoay một vòng, vừa nặng nề vừa nhanh chóng mà đụng vào tuyến tiền liệt của cậu. Một chân Diệp Khai bị hắn gác lên vai, chân còn lại thẳng băng, bàn chân đi tất trắng nặng nề mà dẫm lên vô lăng, thậm chí còn dẫm lên loa. Tiếng còi vang lên, vang vọng mãi trong không gian trống trải giữa đêm khuya, cả hai đều bị làm cho giật mình, Trần Hựu Hàm hít sâu một hơi, trấn an dỗ dành cậu: “Thả lỏng đi em, xuỵt, xuỵt, đừng căng thẳng, thả lỏng nào bảo bảo.”
Dũng đạo nóng rực vô thức kẹp chặt hắn, Trần Hựu Hàm tê dại cả da đầu, cuối cùng không nhịn được mà bóp lấy eo Diệp Khai, đỡ lấy chân cậu, mạnh mẽ mà thúc vào liên hồi.
Toàn bộ khung xe đều đang chấn động một cách dữ dội mà có quy luật, rất nhanh rất nặng nề. Diệp Khai sụp đổ nghĩ, nếu có ai đó đi ngang qua vào lúc này, chỉ cần nhìn vào bên trong một cái liền sẽ phát hiện nơi này đang diễn ra một chuyện hoang đường nực cười mà dâm uế đến cỡ nào. Cậu không thể kiềm chế nổi mình, kịch liệt hùa theo sự thao túng của Trần Hựu Hàm, ôm lấy cổ hắn mà đòi hôn. Trần Hựu Hàm ôm cậu lên, hai người ôm lấy nhau thật chặt, không hề có khoảng cách, thân mật mà hôn sâu, hoàn toàn tràn ngập sắc tình tham muốn giữ lấy mà hôn nhau. Diệp Khai ngồi trên háng Trần Hựu Hàm, tự mình chuyển động lên xuống một cách có ý thức. Xâm nhập đến nơi cực sâu, cậu cảm thấy rất tốt.
“Cởi bao ra đi anh.” Cậu thở dốc mà yêu cầu, “Bắn cho em đi.” Trần Hựu Hàm hôn lên vành tay cậu, liếʍ ɭáρ rồi thì thầm: “Anh không nhanh vậy đâu.”
Diệp Khai đẩy vai hắn, mông cậu cũng vì thế mà bị đẩy ra một chút, nơi kết hợp của hai người là một mảnh trơn ướt, mũ không có nhiều dịch như vậy, đều là dịch ruột non tự Diệp Khai tiết ra. Cậu tách hẳn khỏi hắn, cuốn lấy bαo ƈαo sυ để cởi ra, không biết tiện tay ném vào chỗ nào, sau đó Diệp Khai hung hăng cầm lấy ƈôи ŧɦịŧ của Trần Hựu Hàm rồi ngồi xuống. Đây là lần đầu tiên hai người chơi trần, cảm giác mạnh mẽ rõ ràng đến mức khiến da đầu người ta như căng lên. Trần Hựu Hàm ôm lấy tấm lưng mảnh khảnh căng cứng của cậu: “Đừng có động.” Hắn ấn Diệp Khai vào lòng mình, kịch liệt mà đâm vào. Không để lại bất kỳ khoảng trống nào. Diệp Khai gần như muốn đầu hàng, cổ họng cậu khô khốc, hầu kết không ngừng nuốt xuống, bị Trần Hựu Hàm gặm cắn liếʍ ɭáρ. Hắn đâm vào vừa nặng nề vừa sâu, cảm giác khi chơi trần càng kíƈɦ ŧɦíƈɦ thô to hơn so với bình thường, cứ như đang dùng roi mà đánh lên bờ mông mềm mại của Diệp Khai.
Eo Diệp Khai mềm nhũn xuống, Trần Hựu Hàm giày vò cậu không ngừng, Diệp Khai bị cɦịƈɦ đến mức thần chí không còn tỉnh táo, bàn tay đeo Breguet nắm chặt lấy cửa sổ, bên trong xe không ngừng phát ra tiếng giao hợp cắm rút ướŧ áŧ, rõ ràng mà khắc sâu, Diệp Khai đong đưa mông, chăm chú cọ mông mình vào háng hắn. Trần Hựu Hàm dỗ dành: “Gọi chồng đi em.”
Hắn cho rằng Diệp Khai sẽ không đồng ý, ngờ đâu Diệp Khai lại mở to đôi mắt đang đong đầy du͙ƈ vọиɠ, đôi môi ửng hồng nhẹ nhàng gọi hắn: “Chồng ơi.”
Một tiếng này chính là thêm dầu vào lửa, Trần Hựu Hàm không thể tin được. Hắn đẩy cậu ngã xuống, tách hai đầu gối cậu ra mà hung hăng đâm chọc. Diệp Khai bị đâm đến bắn ra, tính khí bị đè lên, nó càng không ngừng run rẩy co giật, cuối cùng đều bắn lên người mình. Mông cậu kịch liệt siết chặt lại, Trần Hựu Hàm rên lên, kɦoáı ƈảʍ không có chút trở ngại nào gần như khiến hắn tê liệt, hắn bóp lấy mông cậu, lần lượt bắn vào bên trong Diệp Khai theo yêu cầu của cậu.