Đầu tóc gọn gàng, tóc đen búi cao, cắm một cây trâm dài ngọc bích chứa nước.
Nói ngắn gọn, bây giờ y phục của Quỳnh Nương chỉ theo đuổi một thứ —— thoải mái.
Những trâm cài dày nặng, áo váy áo ngoài phức tạp, vai giả tay áo dài, dây lưng ngọc tím rộng buộc chặt eo ném hết lên chín tầng mây.
Điểm tốt của tiểu nương thương gia là tự do tự tại, vậy thì sao lại không mặc tiêu sái thoải mái chứ?
Lúc nàng từ khuê phòng đi ra, chuẩn bị theo nhuyễn kiệu của Ung Dương công chúa lên núi, công chúa xưa nay thích cái đẹp không nhịn được uốn éo trên nhuyễn kiệu, quay đầu lại nhìn Quỳnh Nương vài lần.
Công chúa thầm nghĩ, tiểu nương này toàn thân không hề có tí màu sắc nào, gương mặt bị tóc đen bạch sam làm cho càng thêm trắng nõn, cũng không biết là may váy áo rộng như này thế nào, căn bản không thấy mập mạp thô thiển, chỉ có một hương vị khó tả.
Đặc biệt là đôi chân nhỏ được bao bởi giày vải, như ẩn như hiện dưới làn váy to rộng, lấp lánh ánh bạc…
Ung Dương công chúa quay mặt, tiếp tục nghiêng người chống cằm nhìn Quỳnh Nương, thầm nghĩ: Vốn dĩ không biết cái gì gọi là nữ sắc, chỉ cho là son phấn tăng thêm vẻ đẹp, bây giờ mới lĩnh ngộ, câu dẫn người nhất là yêu kiều mềm mại nhìn như đạm mạc thanh lãnh.
Nếu nàng là nam tử, học Vong Sơn ca ca quảng nạp mỹ thiếp, nhìn thấy sắc đẹp bậc này sẽ lập tức thu nạp vào phủ hưởng thụ.
Nàng nghĩ không đứng đắn, mạch suy nghĩ bay xa, nghĩ đến chuyện bản thân có phong cách như của Quỳnh Nương, khiến Vong Sơn ca ca của nàng say đắm nàng đến nỗi chỉ muốn thành một đôi uyên ương, một mực đau khổ theo đuổi, còn nàng đã có di tình chi ý, không thể không mở miệng từ chối Sở lang…
Lúc công chúa đứng ở cửa miếu am, đang nghĩ đến hứng thú, trong lòng cự tuyệt nhưng ngoài mặt nghênh đón, trêu chọc Vong Sơn ca ca của nàng, thanh âm sắc nhọn của thái giám khiến nàng ấy hồi hồn: “Truyền —— Giang Đông Vương yết kiến Thái Hậu!”
Nam tử tuấn dật mới vừa nãy còn nằm sấp bên giày thêu đau khổ cầu xin nàng hồi tâm chuyển ý trong huyễn cảnh, lúc này mày kiếm mắt lạnh, thân hình cao lớn khí thế bức người, lướt qua một đám vương tôn hoàng tử, mắt nhìn thẳng, vẻ mặt lạnh nhạt, tay áo lả lướt vào miếu am.
Ung Dương công chúa ngửi thấy mùi đàn hương nhàn nhạt từ tay áo phất ra còn sót lại trong không khí, chỉ cảm thấy càng thêm sầu.
Nói cho cùng là Vong Sơn ca ca của nàng, coi rẻ nữ tử thiên hạ, dù có kiều diễm như Quỳnh Nương thì sao? Không phải cũng chỉ từng là một trù nương trong phủ ca ca thôi sao!
Đáng giận là nàng ấy lại chưa gặp thị thiếp của ca ca bao giờ, đến tột cùng là tuyệt sắc thế nào mới có thể làm Vong Sơn ca ca khuynh tâm?
Quỳnh Nương cũng không biết công chúa ngồi trước mình đang hoài xuân, suy nghĩ biến hoá kì ảo loạn khắp đầu óc.
Nàng buồn bực, sao lúc này Lang Vương lại đến gặp Thái Hậu chứ. Phải biết rằng ngay cả Thái Tử cũng đứng ở một bên, không được vào đấy! Nhưng nghĩ kĩ thì hiểu rõ.
Mẫu thân của Lang Vương là nữ nhi của tỷ tỷ ruột của Thái Hậu, luận ra còn không phải là vãn bối nhà mẹ đẻ Thái Hậu sao. Nghe nói từ nhỏ mẫu thân của Lang Vương đã nuôi bên cạnh Thái Hậu, theo lý thường hẳn là thân thiết hơn người khác.
Đang nghĩ ngợi, Quỳnh Nương liền bị gọi vào miếu am.
Vì thế trù nương nho nho là Quỳnh Nương, dưới ánh mắt hâm mộ của hai hàng vương tôn hoàng tử đang đứng, theo ma ma cùng vào miếu am.
Nàng vào miếu am, nghe thấy thái giám phía sau nói: “Truyền khẩu dụ của Thái Hậu, bổn sơn nhân đã là người lạc hậu, vốn dĩ không nên dính không khí vui mừng của trần tục. Song vạn tuế chí hiếu, không đành lòng để long thể chịu ánh nắng chói chang lâu, gặp. Lang Vương mang theo tro cốt của cố nhân, cung phụng Phật đường, gặp, tôn bối con cháu còn lại, nhận hiếu tâm của các ngươi, lui xuống đi…”
Nghe xong lệnh đuổi khách, Quỳnh Nương ngộ ra vì sao vừa nãy ánh mắt của hoàng tử vương tôn lại lộ ra khát vọng.
Vào trong phòng, phòng thanh tịnh đẹp đẽ, chỉ đặt một cái bàn nho nhỏ, ngoài Thái Hậu ra, chỉ có hai người hoàng đế và Lang Vương ngồi xung quanh uống trà, giống như một gia đình.
Quỳnh Nương thấy Thái Hậu mỉm cười nhìn mình, nàng giả vờ như mới vừa nhận ra Thái Hậu, sợ hãi quỳ xuống vấn an Thái hậu, cũng tự trách lúc trước nàng có mắt không thấy Thái Sơn, đường đột lỗ mãng, chạm vào Thái Hậu.
Thái Hậu lại cười nói: “Đứa nhỏ này là người thiện tâm, nếu ngươi không chạm vào, lúc này ai gia làm gì còn qua được thọ thần?”
Hoá ra ngày ấy Thái Hậu phái người đi theo Quỳnh Nương, thấy nàng vào tiệm chay, bèn tìm người hỏi thăm.
Thương nhân trong phạm vi trăm dặm đều biết Quỳnh Nương, lập tức nói hết thân thế phức tạp và bản lĩnh kiếm tiền của tiểu nương này.
Thái Hậu gọi người đuổi theo, chẳng qua chỉ muốn biết tên họ của tiểu nương để cảm ơn nàng tử tế, nghe thị vệ trở về bẩm báo như vậy, bà lại tò mò.
Đúng lúc thấy thức ăn chay trong tiệc mừng thọ trình lên có danh hào Tố Tâm Trai, bà liền khoanh vùng Tố Tâm Trai, xem trù nghệ của tiểu nương này thế nào.
Lần trước bệnh tim đập nhanh phát tác, không thấy rõ ràng lắm, lần này Thái Hậu nhìn Quỳnh Nương từ trên xuống dưới vài lượt, lại thấy cô nương này không tầm thường, thầm nghĩ, Liễu gia dưỡng ra nữ nhi xuất sắc thế này, sao lại bỏ được tặng người nhỉ? Nếu không, cô nương này treo tên tuổi Liễu gia, dựa vào phong thái này, lo gì mà không gả được cho con cháu quan lại?
Càng nhìn nàng càng cảm thấy lớn lên thật thuận mắt, phong thái nói chuyện mạnh mẽ, trong lòng bất giác có chút vui mừng, bà dịu dàng hỏi: “Thức ăn trên bàn là hôm nay ngươi làm? Sao nguội hết rồi, có điều kì diệu gì ở đây không?”
Quỳnh Nương vội vàng nói: “Nô gia sợ chỉ dùng hộp đồ ăn giữ ấm không đủ để giữ cho đến lúc lên núi, lại nghĩ trong cung đều là quý nhân, làm gì có món ngon nào chưa thấy qua. Huống hồ ngự trù đã ngấm mấy chục năm trù nghệ, tài làm rau tỉa củ, món ăn sức lửa tất nhiên là cực phẩm. Vì vậy muốn cho quý nhân nếm một ít món ăn nhỏ dân gian, hôm nay mới hấp nóng, hiện tại còn thiếu một khâu nữa mới có thể nếm thử.”
Lời nàng không giả, ban đầu nghe Ung Dương công chúa nói, cảm thấy đồ ăn của nàng vô vọng, tuy đã dặn dò thái giám lấy đồ ăn, nhưng lúc đó hắn không chú ý, chắc là nghĩ giống nàng, cảm thấy sẽ không được chọn nên hoàn toàn không nghe.
Vì vậy tất cả những món trình lên đều là bán thành phẩm, Thái Hậu mới gọi nàng đến hỏi.
Lúc này hoàng đế uống trà với Thái Hậu cũng nổi lòng hiếu kỳ, thấy Quỳnh Nương bưng một cái nồi hấp đồng, ông hỏi: “Trước nay trẫm chưa từng nghe qua, hấp nóng thế nào?”
Mà lúc này Sở Tà trầm mặc ít lời, làm vẻ thanh cao cũng thoáng quay đầu qua, thưởng thức tiểu trù nương càng ngày càng xinh đẹp của hắn.