Lý Mộ Viên dùng lực kéo Hồng Vận Thiên vào sát người rồi vung cước đá mạnh một cái khiến Hồng Vận Thiên đau đớn phun ra một ngụm máu tươi và bị đá bay về phía chưởng ấn.
Oanh!
Nhìn Hồng Vận Thiên bị chưởng ấn mình đánh trọng thương, Hồng Vận Thành nghiến chặt răng, trên gương mặt hiện lên vẻ tức giận vô cùng. Ánh mắt hắn nhìn về phía Lý Mộ Viên mà không giấu diếm sát ý của mình và nói.
“Lý Mộ Viên, ta chắc chắn sẽ giết chết ngươi?”
“Giết ta?”
Đáp lại, Lý Mộ Viên phá lên cười lớn một tiếng rồi dùng ánh mắt khinh thường nhìn về phía đám người và nói.
“Đám người các ngươi lúc còn đỉnh phong thực lực đã không phải đối thủ của ta chứ đừng nói đến tình cảnh của ngươi hiện tại? Ngươi bây giờ ngay cả đứng còn không vững mà muốn giết ta, đúng là nực cười”.
“Hồng Vận Thành, ngươi đang chọc cười ta hay sao?”
Liếc mắt nhìn về phía Hồng Vận Thiên trọng thương nằm la liệt trên mặt đất, Lý Mộ Viên vẻ mặt hiện lên sự dữ tợn, nói.
“Hồng Vận Thiên thức tỉnh huyết mạch đúng là không tệ, nếu giết chết hắn thì thật sự đáng tiếc. Chi bằng ta dùng hắn để lãm thuốc dẫn giúp ta gia tăng thực lực và nếu như đoạt được thiên phú thì tương lai của ta chẳng phải rộng mở hơn sao?”
Sau đó, ánh mắt hắn nhìn về phía sáu người rồi nở một nụ cười lạnh.
“Còn các ngươi đối với ta thì chẳng có một chút tác dụng gì? Vậy nên…”.
Lý Mộ Viên vừa nói vừa bộc phát toàn bộ lực lượng của bản thân, chỉ thấy hắn ta ngưng tụ một quả cầu chân nguyên lớn ở trong lòng vàn tay rồi hướng thẳng về phía đám người mà đánh và đồng thời quát lớn một tiếng.
“Chết đi”.
Nhìn công kích lao xuống, Hồng Vận Thiên vẻ mặt hiện lên sự hoảng loạn, hai mắt hắn trừng lớn nhìn về phía cha thì tiếc thương vô cùng. Hắn gồng mình đứng dậy và mong muốn tung chiêu để ngăn lại nhưng mọi thứ đã quá muộn.
Nhìn chưởng ấn sắp sửa nuốt chửng đám người, hai hàng nước mắt dần chảy xuống, Hồng Vận Thiên kêu gào.
“Cha… Không…”.
Nhìn dáng vẻ hoảng loạn của Hồng Vận Thiên và dáng vẻ không một chút sức lực của đám người khiến hắn cảm thấy phấn khích vô cùng. Hắng thậm chí còn không giấu được mà nở lấy một nụ cười kỳ dị trên gương mặt.
“Cuối cùng cũng kết thúc rồi?”
Ngẩng đầu nhìn lên cao, Hồng Vận Thành nhìn chưởng ấn đổ ập xuống thì trong mắt hiện lên tự khí và biểu cảm buông bỏ hiện rõ trên gương mặt.
Thở dài một hơi, Hồng Vận Thanh khóe miệng đắng chát thốt ra.
“Thật không cam lòng nhưng kết thúc rồi”.
Nhưng bỗng, một tiếng bước chân vang lên khiến năm người phía ngoái đâì nhìn lại. Trong mắt họ, hình ảnh Lâm Tuyết Nhi có vẻ khác thường đang đi nhanh về phía trước.
Họ nhìn cô đứng chặn trước mặt thì trong đầu hiện lên vô vàn câu hỏi. Họ không biết Lâm Tuyết Nhi đang định làm gì khi ai cũng biết rằng tất cả đều không còn chút sức lực nào để chống trả.
Lúc này, La Thiên vội đưa tay lên như muốn kéo cô lại và nói.
“Lâm tiểu thư, ngươi…”.
“Chưa kết thúc đâu?”
Nhưng lời nói của hắn chưa kịp dứt thì Lâm Tuyết Nhi ngẩng đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía chưởng ấn đánh xuống.
Trong mắt cô bỗng hiện lên một vệt gì đó chạy xẹt qua trông giống như hình một ngọn lửa đang rực cháy và trên mi tâm hiện lên một đạo ấn ký hình hỏa diệm với từng đường nét trông giống như một đầu hỏa phụng màu đỏ sắc.
Cô trừng mắt một cái thì một đạo hỏa diễm từ trong mắt bộc phát ra ngoài rồi bao trùm lấy cơ thể cô với một khí tức cực kỳ khủng bố.
Đứng tại trung tâm hỏa diễm, Lâm Tuyết Nhi cắn răng hét lớn một tiếng.
“Ta sẽ không từ bỏ dễ dàng như thế này đâu?”
Ngay lập tức, toàn bộ hỏa diễm bao xung quanh cô bỗng ngưng kết lại và hóa thành một đôi cánh rực lửa ở sau lưng. Sau đó, đôi cánh đột nhiên chấn động một cái thì một cổ khí lực khủng bố quét ra xung quanh và trùng kích thẳng về phía chưởng ấn.
Oanh!
Hỏa diễm cùng chưởng ấn kinh khủng va chạm bộc phát ra một tiếng động vô cùng lớn.
Điều khiến ai ai cũng phải há hốc mồm kinh hãi vì chưởng ấn của Lý Mộ Viên vậy mà bị đôi cánh sau lưng cô chấn động liền đánh tan.
Khi đám người vẫn chưa hết kinh ngạc thì đột nhiên, ở trên tầng mây đen bỗng xuất hiện hư ảnh một tôn thần thú đẹp đẽ với đối cánh to lớn và toàn thân được bao bọc bởi một ngọn lửa vĩnh hằng mang theo lực lượng của sự tái sinh vô cùng vô tận.
Hư ảnh tôn thần thú không phải gì khác chính là Phụng Hoàng!
Ngẩng đầu nhìn lên cao, Lý Mộ Viên nhìn thấy hư ảnh Phụng Hoàng đang tung cánh ở trong hắc vân thì kinh ngạc không thôi. Nhưng rất nhanh, biểu cảm của hắn dần thay đổi và khi cúi đầu nhìn về phía Lâm Tuyết Nhi thì trên gương mặt hắn hiện lên vẻ tham lam.
“Huyết mạch Phụng Hoàng?”
“Dùng ngươi làm lô đỉnh hoặc dùng để làm thuốc dẫn rút ra huyết mạch thì tương lai của Lý Mộ Viên ta chắc chắn sẽ trở thành cường giả đỉnh cấp?”
“Ông trời đúng là đang giúp ta?”