Tần Tiêu dắt ngựa sánh vai với Mặc Y đi ở đằng trước, đi theo sau là soái kỳ tung bay.
Gió bấc như đao, thổi vào trên mặt sinh ra đau đớn, ẩn ẩn còn có ý xâm nhập da thịt.
Sau khi qua sông, Tần Tiêu không tự chủ được nhìn qua cầu cầu phía bắc. Ánh mắt nhìn qua dãy núi bắt mắt, ở xa hơn là một khu rừng rậm. Mấy tháng trước Hoàng Hà mở rộng thật lớn, hôm nay đến mùa khô hạn đã biến thành đồng bằng phì nhiêu. Đoạn thời gian này qua đi có cảm giác giật mình như mộng.
Đại quân bình yên qua sông. Trời lúc này cũng đã bắt đầu có tuyết rơi xuống. Trương Nhân Nguyện đem Tần Tiêu mời ra ngoài thương nghị:
– Lão đệ, sắp qua ba mươi rồi, cũng không thể làm cho các tướng sĩ ăn mừng năm mới trên đường tuyết được. Nếu không chúng ta nên đóng quân ở đây, ăn mừng năm mới trong trại, sau khi tuyết dừng lại lên đường.
Tần Tiêu vui vẻ nói ra:
– Hoàn toàn đồng ý, không có bất kỳ ý kiến. Cũng không thể cho tướng sĩ vừa đi vừa ăn bánh mật a.
Hai người ăn nhịp với nhau, Trương Nhân Nguyện lập tức hạ lệnh, đại quân dừng lại, đóng quân xuống ăn mừng năm mới nói sau. Các tướng sĩ không thể trở về Trung Nguyên ăn năm mới cũng phiền muộn, lúc này nghe quân lệnh nhân tính như thế cũng hoan hô tung tăng như chim sẻ, trước khi tuyết rơi nhiều đã hạ trại.
Trương Nhân Nguyện nói ra:
– Nói đến bánh mật, hiện tại phía nam rất thịnh hành đấy, lão phu đúng là chưa được ăn đặc sản bánh mật phương nam. Nghe nói bánh mật này xuất xứ từ Dương Châu a?
Tần Tiêu mỉm cười nói:
– Hình như là vậy, gia tộc của ta thời điểm ở Bành Trạch hàng năm cũng có ăn. Nghe các lão nhân nói bánh mật ở Dương Châu đều làm theo kiểu dáng tường thành, nghe nói là Ngũ Tử Tư làm ra, chuẩn bị cho hậu nhân phòng nạn đói. Năm đó bánh ngọt được chôn sâu dưới đất, không ngờ qua lâu mà không bị hư, vì vậy giải quyết được nạn đói khi Ngô quốc vây thành.
– Có ý tứ.
Trương Nhân Nguyện cười nói:
– Hoàng Trùng tiểu tử kia nhất định đang làm. Hắn cũng cho lão phu ăn thử bánh mật rồi. Trước tối đêm ba mươi, lão đệ nhớ rõ mang theo đệ muội cùng vào trướng của lão phu làm khách! Mọi người không say không nghỉ!
– Đi, đến lúc đó ta sẽ bảo Hoàng Trùng làm bánh mật cùng mang tới.
Tần Tiêu ôm quyền thi lễ, sau đó hắn thúc ngựa đi vào doanh trướng. Lý Tự Nghiệp cùng Vạn Lôi dẫn theo đại quân đi vào doanh trướng, thỉnh Tần Tiêu cùng Mặc Y đi vào né tránh gió tuyết trước, sau đó các tướng sĩ cũng tiến vào sau. Hỏa đầu quân cũng đào bùn làm bếp lò và nấu cơm, cả đại doanh khí thết ngất trời.
Hình Trường Phong cùng Quách Tử Nghi ở trong doanh trướng ngồi trước lò than, xin mời Tần Tiêu cùng Mặc Y ngồi xuống. Tất cả mọi người xúm lại làm ấm thân thể, hóa tan bông tuyết trên người, ngồi trên lưng ngựa có chút đông lạnh các khớp tay chân, bây giờ ấm áp thì cảm giác thoải mái dễ chịu.
Trên lò lửa treo nấu một ấm nước nóng, Mặc Y ngâm một ly trà cho mọi người, vây quanh lửa than trò chuyện. Cũng không lâu lắm, loay hoay làm Lý Tự Nghiệp, Vạn Lôi cùng Phạm Thức Đức cũng nhao nhao đi vào trong doanh trướng, đều vây ngồi cùng một chỗ. Hoàng Trùng lấy một con dê béo lớn tới. Mọi người bắt đầu nướng thịt dê.
Sau khi bỏ thêm các loại gia vị thì mùi thơm bốc lên, mọi người bắt đầu chảy nước miếng.
Tần Tiêu xoa xoa tay nói ra:
– Lại hai ngày nữa chính là lễ mừng năm mới. Mọi người chúng ta đúng là có duyên a, có thể cùng trong quân ăn mừng năm mới.
Phạm Thức Đức cười tủm tỉm nói ra:
– Lão hủ dường như còn nhớ rõ, năm trước đó chúng ta cùng lách vào trong phủ Đại tướng quân ở Trường An ăn mừng năm mới, năm trước thì trên đường chạy tới kinh sư, hình như lúc đó ăn mừng năm mới ở dịch trạm Đặng Châu nhỉ? Ta nhớ lúc đó Mặc Y cô nương còn cố ý mua vài món xiêm y em bé ở Đặng Châu, là chuẩn bị mang hộ cho công tử hay là tiểu thư của đại tướng quân?
Mặc Y mỉm cười nói:
– Đúng nha, trí nhớ Phạm tiên sinh thật tốt. Mấy món quần áo đó đang còn trong rương đấy, bỏ cùng chỗ với khăn quàng cổ và áo choàng của Đại tướng quân. Nhưng không biết những vật này lúc nào mới có thể đưa đến tay của hai vị phu nhân và công tử, tiểu thư đây.