“Lâm trận đột phá? Thiên phú của ngươi đúng là không tệ”
“Nhưng mà ngươi bây giờ mới đột phá thì làm được gì?”
“Vậy sao?”
Hồng Vận Thiên khẽ cười, trên gương mặt hiện lên vẻ giễu cợt, đáp.
Sau đó, Hồng Vận Thiên phát động toàn lực rồi giẫm mạnh chân khiến mặt đất ở xung quanh bị lõm xuống và nứt ra thành từng mảng lớn. Không chỉ dừng lại ở đó, ở sau lưng hắn bỗng có hư ảnh một thứ gì đó trông giống một đôi cánh màu vàng kim.
Trong lúc đám người còn bất ngờ thì đôi cánh đó đột nhiên chấn động một cái thì khí tức trên người hắn đột nhiên tăng lên gấp mấy lần. Chỉ trong nháy mắt, khí tức từ Tinh Cực cảnh tầng năm nay đã xông thẳng đến tới tầng thứ sáu.
Đứng ở trong hào quang do lực lượng của đôi cánh phát ra, trên người Hồng Vận Thiên bỗng có một thứ gì đó trông rất giống một hư ảnh của lớp vảy ở trên tay và móng tay dài ra sắc nhọn vô cùng.
Đứng ở ngoài xa, Hồng Vận Thành nhìn thấy sự thay đổi của con trai thì bất giác nở một nụ cười đầy phấn khích. Giống như những lo lắng, những thương tích trên người đều tan biến hết toàn bộ.
“Quả không hổ là con trai của ta? Sau một thời gian chờ đợi… cuối cùng thì con cũng đã thức tỉnh huyết mạch?”
“Bây giờ thì ta cảm thấy yên tâm khi giao lại trận chiến này cho con rồi?”
Cùng lúc này, Lý Mộ Viên nhìn thấy sự thay đổi của Hồng Vận Thiên thì hai hàng lông mày khẽ nhíu chặt lại và trong tiềm thức dần cảm nhận được một tia áp lực.
Nhìn Hồng Vận Thiên với khí tức khủng bố trên người, khóe miệng Lý Mộ Viên khẽ run lên một cái rồi thốt ra.
“Thì ra là thé?”
“Đáng ra ta phải nhớ đến chuyện này mới đúng chứ? Hồng gia ngàn năm trước từng là siêu cấp thế lực vì dựa vào huyết mạch Kim Bàng Điểu mới có thể vượt mặt không biết bao nhiêu đại thế lực. Nhưng mà…”.
“Ngàn năm trở lại đây thì không có một ai có thể thức tỉnh huyết mạch được nên Hồng gia mới bị đẩy vào tình cảnh lụi tàn”.
“Bây giờ thì ta đã hiểu lý do Hồng gia không ngại xa xôi để đến bí cảnh này. Tất cả cũng vì giúp Hồng Vận Thiên thức tỉnh huyết mạch?”
“Đáng ra ta phải chú ý đến điểm này chứ? Là ta dã bỏ sót chuyện quan trọng này rồi?”
“Cho dù ngươi đã thức tỉnh huyết mạch được thì đã sao, cảnh giới của ngươi chung quy vẫn còn kém hơn ta?”
Lời nói vừa dứt, Lý Mộ Viên toàn lực bộc phát, khí tức trên người hắn giống như từng cơn phong bạo kịch liệt quét ra xung quanh. Sau đó, Lý Mộ Viên điểm nhẹ chân một cái liền biết mất rồi thình lình xuất hiện ở sau lưng Hồng Vận Thiên và tung ra một quyền.
Cảm nhận một đợt sóng lạnh ở sau lưng truyền lại, Hồng Vận Thiên khinh thường hừ nhẹ một tiếng rồi vỗ nhẹ đôi cánh hư ảnh liền cực tốc lao vút lên trời cao.
Nhìn quyền sắp sửa đánh trúng thì thân ảnh Hồng Vận Thiên liền biến mất khiến con ngươi Lý Mộ Viên đột nhiên co rút lại.
“Cái gì?”
Ngẩng đầu nhìn lên cao, Lý Mộ Viên thấy Hồng Vận Thiên đã đạp không đứng ở trên trời cao từ lúc nào mà hắn không hề hay biết.
Không đợi Lý Mộ Viên kịp phản ứng, Hồng Vận Thiên đột nhiên quay người đạp mạnh chân rồi lao thẳng xuống. Chỉ thấy hai cánh tay hóa thành hư ảnh đôi chân với móng vuốt sắc lẹm của Kim Bàng Điểu đánh xuống.
Cảm nhận nguy hiểm đang đếm gần, Lý Mộ Viên khẽ lách người qua một bên để tránh né và thân ảnh Hồng Vận Thiên lao vút qua người giống như một vệt quang mang mà mắt thường không thể nhìn thấy được.
“Tốc độ của ngươi đúng là nhanh thật nhưng không thể đánh trúng ta thì cũng bằng không mà thôi?”
Nghĩ bản thân đã tránh được công kích vừa rồi, Lý Mộ Viên hứng khởi thốt ra thì đột nhiên rùng mình một cái. Mộ cảm giác đau nhức và ấm nóng ở trên ngưng truyền lại khiến hắn không kiềm lòng được mà lùi ra sau mấy bước.
Cúi đầu nhìn xuống, Lý Mộ Viên thấy trước ngực xuất hiện ba vết cắt từ lúc nào mà không hề hay biết.
Đưa tay lên ôm ngực, vẻ mặt Lý Mộ Viên dần trở nên ngưng trọng và dúng ánh mắt khó tin nhìn người thanh niên đạp không đứng ở ngoài xa.
Nhìn dáng vẻ Lý Mộ Viên có phần ngưng trọng, Hồng Vận Thiên đắc ý thốt ra.
“Sao vậy? Dáng vẻ tự tin của ngươi đi đâu mất rồi?”
Sau đó, đôi cánh một lần nữa chấn động và thân ảnh Hồng Vận Thiên cứ như một vệt quang mang lao vút đi với một tốc độ nhanh đến mức mà Lý Mộ Viên chỉ có thể nhìn thấy hư ảnh.
Mỗi lần Hồng Vận Thiên tung chiêu, Lý Mộ Viên chỉ có thể lách mình tránh né nhưng gần như không thể được. Cứ thế, Hồng Vận Thiên đã đẻ lại cho hắn ta không biết bao nhiêu vết thương ở trên người.
Mỗi một lần tung chiêu, Hồng Vận Thiên thấy Lý Mộ Viên đều phản ứng chậm thì phấn khích vô cùng. Hắn thậm chí không giấu được sự đắc ý trên gương mặt và thốt ra những lời nói với giọng điệu đầy khinh thường.
“Thế nào? Ngươi thấy thực lực của ta hiện tại có đủ sức để chống lại ngươi hay không?”
“Cái dáng vẻ tự tin, cao ngạo bản đầu của ngươi đâu rồi?”
Đứng nhìn trận chiến ở ngoài xa, đám người nhìn Lý Mộ Viên bị áp đảo thì không kiềm lòng được mà run lên một cái. Họ không phải phấn khích khi nhìn thấy kẻ thù đang bị đánh đến mức không thể phản kháng được mà cái run đó chính là kinh ngạc và giật mình trước thực lực hiện tại của Hồng Vận Thiên.
Nhìn hư ảnh Kim Bàng Điểu ở sau lưng Hồng Vận Thiên, sắc mặt Lâm Tuyết Nhi đột nhiên trở nên trầm xuống, cô nắm chặt tay, nghiến chặt răng và không giấu được sự thất vọng trên gương mặt.
“Thì ra đây chính là sức mạnh của thức tỉnh huyết mạch?”