Đối với cái ưu đãi này. Không ai đưa ra dị nghị. Dù sao, ở trong các kì đại tái, học viện Sử Lai Khắc đạt được quá nhiều huy hoàng. Đây là thứ mà bọn họ nên nhận được.
Sáng sớm, khi ánh mặt trời đầu tiên chiếu rọi, trên ngã tư đường của Minh Đô cũng đã nhiều hơn một cảnh tượng kỳ dị.
Một đám binh sĩ toàn thân bị bao phủ bởi khải giáp màu bạc xếp thành hai nhóm. Kéo dài từ cổng chính của Minh Duyệt tửu điếm hướng ra phía ngoài, không nhìn thấy được điểm cuối. Mà thông lộ được bọn họ tạo thành này, hoàn toàn được giới nghiêm. Dân chúng được yêu cầu cách xa ra ba mươi thước. Không được đến gần.
Là thành phố lớn nhất của đại lục, Minh Đô có khả năng chứa được nhiều người hơn so với ban tổ chức của kì đại tái trước là Tinh La Đế Quốc,. Nhật Nguyệt đế quốc điều động đại quân duy trì trật tự cũng là điều tất nhiên. Riêng thông lộ thông đến ngoài thành này, ước chừng cũng dùng 2 vạn binh sĩ tạo thành. Trên ngã tư đường, vô hình trung có cảm giác xác xơ tiêu điều.
Đường Môn mọi người cũng sớm đã chuẩn bị sẵn sàng. Thương thế của Bối Bối đã tốt hơn một chút, nhưng vẫn không thể xuống đất được. Trận đấu hôm nay, hắn cũng không có nhắc nhở quá nhiều. Nhưng sáng sớm, Hoắc Vũ Hạo cũng được Vương Đông Nhi đẩy đi tới phòng của Bối Bối.
“Đại sư huynh. Huynh khá hơn chút nào chưa?” Hoắc Vũ Hạo nhìn sắc mặt tái nhợt của Bối Bối hỏi thăm.
“Ừm. Tốt hơn nhiều rồi. Chiếu theo tốc độ này, nhiều nhất là mười ngày, cũng có thể miễn cưỡng dự thi.” Bối Bối mỉm cười nói, hắn đã khôi phục lại bộ dáng nho nhã thong dong như trước kia.
Hoắc Vũ Hạo nói : “Chúng ta sẽ đi dự thi. Đại sư huynh, huynh có gì muốn dặn dò chúng ta không?”
Bối Bối lắc đầu, nói : “Dặn dò cái gì? Đối với đệ huynh còn lo lắng sao? Huynh tin tưởng đệ có thể làm được tốt nhất. Đi đi. Lúc này chúng ta chiến đấu vì quang vinh của Đường Môn, cũng là chiến đấu cho tự bản thân chúng ta. Chúng ta mặc dù vẫn còn trẻ, nhưng đây là lúc chúng ta nên bộc lộ tài năng. Huynh chờ tin mọi người thắng lợi trở về.”
“Nhất định.” Hoắc Vũ Hạo dùng sức gật đầu.
Dưới sự trợ giúp của Vương Đông Nhi, mọi người đều đã hóa trang một chút, nhìn qua cũng không có biến hóa quá lớn. Nhưng nếu cẩn thận quan sát sẽ phát hiện chi tiết khuôn mặt của mỗi người cũng đều đã biến hóa một ít. Hơn nữa năm năm qua bọn họ riêng rẽ phát triển, cho dù những người của kì đại tái trước cũng rất khó nhận ra được bọn họ là Sử Lai Khắc Thất Quái, những người đã từng sáng lập kỳ tích. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là bọn họ không có thi triển năng lực đặc thù của bản thân ở trong đại tái. Dù sao, Vũ Hồn là không có biện pháp hoá trang được.
Vốn dĩ Hoắc Vũ Hạo muốn một trong ba người Quý Tuyệt Trần, Kinh Tử Yên hoặc là Na Na lưu lại với Bối Bối. Nhưng Bối Bối không cho hắn làm như vậy. Đại hội ngàn năm có một này, ai không hy vọng được thấy qua chứ.
Quý Tuyệt Trần và Kinh Tử Yên bởi vì tuổi đã vượt qua 20, cho nên chỉ có thể dựa vào tư cách là lĩnh đội của tông môn đi theo mọi người đến đây. Đường Môn tất cả mọi người thống nhất đổi lại trang phục.
Trang phục này được trải qua chuyên môn thiết kế, trang phục màu trắng, trên đó được thêu một văn hoa màu bạc, văn hoa này ở sau lưng, tạo thành hai chữ thật lớn và thật cổ cách. “Đường Môn”
Hai bên đường, mặc dù dân chúng bị hạn chế ở ngoài ba mươi thước, nhưng vẫn tụ tập rất nhiều người đang nhìn các đội ngũ dự thi đi ra từ Minh Duyệt tửu điếm đi ra.
Khi Hoắc Vũ Hạo và những người của Đường Môn vừa ra khỏi cửa, lập tức đưa tới từng tràng tiếng nghị luận.
“A, các ngươi mau nhìn xem. Đội ngũ dự thi kia thật là kì lạ. Tại sao còn có cả người ngồi xe lăn? Ngồi trên xe lăn cũng có thể thi đấu sao?”
“Đường Môn. Hình như là một tông môn. Các ngươi ai đã từng nghe nói qua?”
“Tựa hồ là một tông môn rất cổ xưa. Nhưng nghe nói đã suy tàn rồi. Lần này lại phái người đến đây dự thi. Phỏng chừng cũng chỉ là tham gia cho có. Xe lăn, ha ha, tức cười quá. Tên què mà cũng được coi là tinh anh sao?”
Đối với những tiếng nghị luận này, tất cả mọi người của Đường Môn đều mắt điếc tai ngơ. Hoắc Vũ Hạo nếu ngồi trên xe lăn đến đây dự thi, sớm đã nghĩ đến những khả năng này. Thực lực mới là lời giải thích tốt nhất, gặp nhau trên sàn đấu.
Ngồi ở trên xe lăn, Hoắc Vũ Hạo khép hờ hai mắt, nhưng tinh thần lực của hắn cũng đang phóng ra giống như thông lộ do binh lính tạo thành, kéo dài thẳng tắp, cảm thụ được tình huống của các đội ngũ khác đang tiến vào đấu trường. Hơn nữa đem các tin tức truyền lại cho các đồng bạn.
Hai cái đùi và cánh tay trái không thể động, trong khoảng thời gian này Hoắc Vũ Hạo đã dần dần thích ứng được. Mà càng ngày hắn càng phát hiện, chuyện này đối với mình mà nói, tựa hồ cũng không phải là chuyện xấu. Thân thể không thể động, không thể nghi ngờ hạn chế rất nhiều năng lực của hắn. Nhưng đồng dạng, làm hắn càng thêm hiểu rõ tinh thần lực của mình. Trong khoảng thời gian này, Hoắc Vũ Hạo dần dần nắm giữ được những huyền bí của cảnh giới cuối cùng của Tử Cực Ma Đồng và cảnh giới tinh thần lực hữu hình vô chất, đem các loại năng lực thuộc tính tinh thần vận dụng càng ngày càng thuần thục.
Dưới trận hình thủ hộ nghiêm ngặt của binh lính, 167 đội ngũ dự thi, cỡ chừng gần hai ngàn người, riêng rẽ triển khai thân hình ra Minh Đô.
Đấu trường ở ngay tại vùng ngoại ô phía đông Minh Đô, ra khỏi khu kiến trúc của Minh Đô là có thể nhìn thấy từ xa.
Lúc này, ở vùng ngoại ô bình thường trống trải này, giờ đây sớm đã tấp nập người. Nơi này ít nhất còn có hơn 3 vạn binh lính đang duy trì trật tự. Đem dân chúng phân chia thành từng khu vực. Hơn nữa tiến hành ngăn cách với đấu trường. Tại phía bắc của đấu trường, có một cái đài rất cao, tất cả đều là dùng kim loại nối tiếp tạo thành. Nhìn qua có thể chứa nạp hơn ngàn người. Khiến cho đấu trường nhìn qua càng thêm khí thế bức người.
Tranh tài thai cao hơn mười thước, đường kính vượt qua trăm thước. Trong khoảng chừng 120 thước. Một bình đài rộng lớn tản ra ánh kim màu bạc trắng, quả nhiên là do kim loại tu kiến mà thành. Cho dù chỉ là một tấm kim loại, nhưng đó cũng là một công trình quy mô. Chưa nói đến nhìn qua toàn bộ bình đài hoàn toàn không có nửa điểm đường nối.
Càng kỳ dị hơn chính là ở chung quanh đấu trường này, tựa hồ còn có một đường rãnh, mà trong đường rãnh kia,
Có một bức tường trong suốt màu vàng nhạt hướng lên trời cao. Nhưng nhìn không thấy được điểm cuối. Đây cần Hồn Lực khổng lồ cỡ nào mới có thể duy trì được. Chỉ từ bức tường vô hình xung quanh đấu trường này cũng có thể nhìn ra được một chút bất đồng với kì đại tái trước. Ít nhất sẽ không có xuất hiện tình huống đánh rơi đối thủ ra khỏi sàn đấu, mà nhất định phải hoàn toàn đánh bại đối thủ mới được.
Ngoại trừ bên ngoài sàn đấu, lấy sàn đấu làm trung tâm hướng ra phía ngoài, cách mỗi trăm thước sẽ có một màn hình khổng lồ được treo cao trên không trung. Mỗi một cái màn hình hơn 20 mét vuông. Kỹ thuật cỡ này, trước mắt cũng chỉ có Nhật Nguyệt đế quốc mới có thể đạt tới được.
Chung quanh sàn đấu, tổng số màn hình ước chừng hơn một trăm cái.
Khu nghỉ ngơi của các tuyển thủ nằm ở phía đông cùa sàn đấu. Chủ yếu chia làm hai khu vực. Gần sàn đấu là một phiến mái che có thể chứa khoảng 20 đội ngũ dự thi. Còn lại cũng chỉ là một ít ghế dựa lộ thiên, sắp thành từng nhóm. Ở phía sau và hai bên mái che.
Từ sự tiếp đãi của Nhật Nguyệt đế quốc, tất cả đều biểu lộ giai cấp khác nhau, mấy cái khu nghỉ ngơi có mái che không nghi ngờ là dành cho học viện cùng tông tộc có danh tiếng lớn.
Ngay khi xuất ra phiếu dự thi. Người của Đường Môn không hề nghi ngờ bị dẫn tới khu ghế dựa, lại ở nơi cực kì vắng vẻ.
Đối với loại đãi ngộ như vậy, cho dù người của Đường Môn không quá để ý, nhưng sắc mặt cũng rất khó coi. Tiêu Tiêu và Giang Nam Nam còn toát ra vẻ tức giận.
“Đây cũng quá khi dễ người mà.” Tiêu Tiêu phẫn uất nói.
Hòa Thái Đầu vỗ vỗ bả vai của nàng như an ủi, mỉm cười, nhưng không nói gì thêm.
Hoắc Vũ Hạo mỉm cười nói: “Không có gì, chúng ta dùng thực lực của chính mình nói cho bọn họ biết là sai, không được sao?”
Sắc trời lúc này đã muốn sáng, ánh mặt trời mọc lên từ phương đông chiếu xuống trên thân mọi người, giống như cho tất cả tuyển thủ dự thi một tầng kim sắc. Đội ngũ đến đây dự thi thật sự là nhiều lắm, chỉ riêng sắp xếp chỗ ngồi, cũng dùng gần nửa canh giờ mới hoàn thành. Xa xa tiếng ồn ào của dân Chúng càng là không ngừng truyền đến.
Tinh thần của Hoắc Vũ Hạo đột nhiên chấn động, ánh mắt hướng nhìn về một cái phương hướng. Đó là một chiến đội nhìn qua thập phần thần bí. Đi ở phía trước, đúng là Hạt Hổ Đấu La Trương Bằng. Phía sau Trương Bằng, có một đoàn người. Toàn bộ trang phục là một màu đen, hơn nữa đầu đội mũ che, hắc sa rủ xuống, che lại tướng mạo của từng người.
Theo sát ở sau lưng Trương Bằng, là một cô gái dáng người vô cùng đẹp. Trên người nàng phảng phất có một hơi thở rất kỳ dị, dường như hấp dẫn lấy tất cả ánh sáng. Khi Tinh Thần Lực của Hoắc Vũ Hạo tiến đến gần nàng, tự nhiên bị bóp méo, không cách nào tiến vào trong phạm vi một thước trên thân thể nàng. Tự nhiên cũng sẽ không có cách nào khác dò xét sâu hơn.
Ở đằng sau của nữ tử này, đúng là Đường Nhã. Cho dù Đường Nhã cũng mang khăn che mặt, nhưng dưới tinh thần tham trắc của Hoắc Vũ Hạo, khuôn mặt dưới cái khăn kia không cách nào giấu được.
Thánh Linh Giáo? Hoắc Vũ Hạo híp hai mắt lại, quả nhiên là bọn họ. Thánh Linh Giáo thật sự đến tham gia thi đấu.
Tiểu Nhã lão sư, nếu như chúng ta gặp nhau, đệ làm sao đối mặt với tỷ đây!
Còn người nữ nhân đi ở trước nàng là ai? Năng lực của nàng ta thật quái dị, nhưng không biết vì cái gì, mùi vị đó lại khiến Hoắc Vũ Hạo mơ hồ cảm giác được có chút quen thuộc.
Khi Hạt Hổ Đấu La Trương Bằng sắp đi đến khu nghỉ ngơi có mái che thì đột nhiên dừng bước lại, xoay người nhìn về hướng của Hoắc Vũ Hạo. Hoắc Vũ Hạo vội vàng thu hồi tinh thần lực của mình. Mặc dù tu vi về tinh thần của hắn rất cường đại, nhưng tu vi về Hồn Lực dù sao cũng có hạn, lấy tu vi cấp bậc siêu cấp Đấu La của Trương Bằng, nếu muốn đối phó hắn, có hàng trăm biện pháp.
Trương Bằng lạnh lùng quét mắt liếc hắn một cái, lúc này mới mang theo một đám Hắc y nhân đi vào mái che nắng.
Tiếp đó, Hoắc Vũ Hạo lại thấy được một ít người quen. Công chúa Cửu Cửu lãnh đạo Tinh La quốc gia học viện đại biểu đội. Còn có Mộ Tuyết, Duy Na bọn họ đi chung với nhau một đại biểu đội. Nhìn qua cũng không phải là Thiên Hồn đế quốc học viện quốc gia, xem xét quần áo của bọn họ, thấy giống một cái tông môn hơn. Dẫn đội vẫn là Mạc Phi Vân. Còn vị Siêu Cấp Đấu La ngày đó xuất hiện qua lại như biến mất không thấy đâu nữa.
Ngoại trừ mấy chiến đội này, còn lại là hoàn toàn cảm thấy xa lạ. Nhất là mấy cái tông môn từ các quốc gia trên đại lục, Hoắc Vũ Hạo càng hoàn toàn không biết. Hắn chỉ có thể thông qua tinh thần tham trắc của mình quan sát và xác định tu vi của những người này.
“Nhìn xem. Đó là cái gì?” thanh âm của Giang Nam Nam làm hấp dẫn sự chú ý của Hoắc Vũ Hạo.
Hướng phía bắc của đài chủ tịch, một đội binh lính đặc thù dùng tốc độ cao di chuyển đến đây. Những binh lính này tất cả đều mặc trang phục kim sắc. Nhưng cũng không có bất kỳ trang bị vũ khí nào. Lấy thị lực của Hoắc Vũ Hạo, đến biểu tình của bọn họ cũng có thể thấy được rõ ràng. Những thị vệ áo vàng này nhìn qua ít nhất đều hơn 30 tuổi. Ai ai cũng tinh thần nội liễm, trên người rõ ràng có Hồn Lực dao động. Đội ngũ khoảng chừng năm trăm người, trong quá trình đến đây không có phát ra nửa điểm thanh âm, ánh mặt trời chiếu rọi trên người bọn họ, kim quang lấp lánh, vô cùng chói mắt.
Sau khi những người này đi vào phía dưới đài chủ tịch, lập tức tản ra, vây quanh đài chủ tịch. Trong đó có khoảng 50 người đứng nghiêm tại chỗ, leng keng một tiếng. Hóa thành một hồn đạo pháo đài. Nòng pháo đen xì khiếp người đồng thời hướng ra ngoài. Những thị vệ áo vàng khác cũng phóng xuất ra Hồn Đạo Khí, tổ hợp thành một trận hình có chút kỳ quái. Trong đó có khoảng mười cái trọng pháo hấp dẫn người ta nhất làm cho Hoắc Vũ Hạo chú ý. Lấy nhãn lực của hắn, có thể phân biệt ra được, những trọng pháo này ít nhất cũng là Hồn Đạo Khí cấp bảy trở lên.
Hòa Thái Đầu thì thào nói: “Hoàng gia hồn đạo sư chiến đoàn, đây mới chính là một trong những lực lượng nòng cốt của Nhật Nguyệt đế quốc.”
“Ừm? Hoàng gia hồn đạo sư chiến đoàn, đại khái có bao nhiêu người vậy? Nhị sư huynh.” Hoắc Vũ Hạo đột nhiên nhớ được thân phận của Hòa Thái Đầu, trong lòng hơi run rẩy nhìn hướng hắn.
Hòa Thái Đầu cũng đang nhìn hắn, lúc này vị hán tử đen xì này đâu còn có bộ dáng mỉm cười như lúc trước, sâu trong đáy mắt quang mang chớp lên.
“Hoàng gia hồn đạo sư chiến đoàn chỉ có một ngàn người. Ở nơi này cũng đã có một nửa. Toàn bộ do hồn đạo sư từ cấp năm trở lên tạo thành. Lắp ráp thành một kiện Hồn Đạo Khí hoàn mỹ nhất. Sư Đoàn Trưởng là một vị hồn đạo sư cấp chín. Chỉ nghe mệnh lệnh của hoàng đế. Chính là vương bài trong vương bài. Tầm quan trọng đối với hoàng thất của Nhật Nguyệt đế quốc gần bằng với hoàng thất Cung Phụng Đường.”
“Không phải nói hoàng đế của Nhật Nguyệt đế quốc đang bệnh nặng sao? Chẳng lẽ đã khỏe lại?” Hoắc Vũ Hạo kinh ngạc nói.
Đúng lúc này. Ở xa xa có một đội nhân mã đã đến. Đồng dạng là do hoàng gia hồn đạo sư chiến đoàn hộ tống, một đội xe ngựa đi vào phía dưới đài chủ tịch. Đội xe ngựa này hoàn toàn là màu vàng. Phía trước nhất, là do 32 con Giác Lân Mã lôi kéo, tựa như long liễn ( ghế vua ) của một cung điện nhỏ. Theo sau các thị vệ cùng đến còn có một lượng lớn các quan viên quần áo hoa lệ, mặc quan phục của Nhật Nguyệt đế quốc.
Long Liễn dừng ở ngay trước đài chủ tịch. Hai thị nữ vén tấm màn thêu có hình Ngân Liên Hoa lên. Ngay sau đó, một cái xe lăn đã được đẩy đi ra ngoài. Ngồi ở trên đó là một vị thanh niên anh tuấn.
“Là hắn!” Hoắc Vũ Hạo kinh ngạc nhìn thấy, từ trong Long Liễn đi ra không phải là hoàng đế của Nhật Nguyệt đế quốc, mà là thái tử Từ Thiên Nhiên.
Long Liễn chỉ có hoàng đế mới có thể ngồi mà! Từ Thiên Nhiên ngang nhiên ngồi Long Liễn, ý của hắn như thế nào cũng đã quá rõ ràng.
Ngay sau đó, ánh mắt của Hoắc Vũ Hạo tiếp tục nhìn lại, hắn rõ ràng nhìn thấy, người đang đẩy xe lăn, đúng là Quất Tử.
Quất Tử vẫn đẹp như vậy, làn da tựa hồ càng thêm non mịn. So với lần gặp mặt trước, trong hai con mắt xinh đẹp còn có thêm vài phần uy nghi, mâu quang lóe qua, cao quý giống như một vị Nữ Hoàng.
Bên cạnh Quất Tử còn có một người, còn không phải là Minh Đức Đường Đường chủ Kính Hồng Trần sao? Vị này là đại nhân vật hết sức quan trọng của Nhật Nguyệt đế quốc, đồng thời cũng là hồn đạo sư cấp chín vô cùng cường đại.
“Bái kiến Nhiếp Chính Vương. Bái kiến Nhiếp Chính Vương phi.” Ngoại trừ hoàng gia hồn đạo sư chiến đoàn đang phòng thủ ở phía ngoài, tất cả quan viên ở đây toàn bộ đều quỳ xuống, hướng thái tử Từ Thiên Nhiên hành lễ.
Nhiếp Chính Vương? Xem ra lão hoàng đế của Nhật Nguyệt đế quốc còn chưa chết.
Nhiếp Chính Vương phi? Quất Tử, Quất Tử nàng lại…… Một cảm xúc khó tả nháy mắt quanh quẩn ở trong lòng của Hoắc Vũ Hạo, làm hắn có cảm giác khó thở. Nàng quả nhiên được gả cho thái tử, hơn nữa trở thành Chính Phi sao? Quất Tử ơi Quất Tử, vì báo thù, tại sao phải khổ như vậy chứ?
Một cái bàn tay nhỏ bé đặt lên đầu vai của Hoắc Vũ Hạo. Hoắc Vũ Hạo quay đầu nhìn lại, nhìn thấy là đôi mắt to màu lam phấn trong suốt của Vương Đông Nhi.
“Ta không sao.” Hoắc Vũ Hạo nhẹ nhàng lắc đầu.
Vương Đông Nhi mỉm cười, nói : “Không có việc gì là tốt rồi.” Vừa nói, nàng lặng lẽ cầm bàn tay phải duy nhất có thể động của Hoắc Vũ Hạo.
Cảm thụ được sự ôn nhu truyền tới từ trên bàn tay, sự khổ sở ở trong lòng của Hoắc Vũ Hạo cũng tiêu tán vài phần. Có lẽ, hắn đối với Quất Tử còn chưa tới mức yêu, nhưng ở trong lòng hắn, Quất Tử ít nhất cũng vượt qua bằng hữu bình thường. Nếu như Quất Tử có thể có chỗ nương tựa tốt, hắn nhất định sẽ vì nàng cảm thấy cao hứng. Nhưng mà gả cho Từ Thiên Nhiên, nàng thật sự sẽ hạnh phúc sao? Mà, Từ Thiên Nhiên lại hiếu chiến, một khi hắn chấp chưởng Nhật Nguyệt đế quốc, chỉ sợ chiến tranh thật sự không còn xa nữa.
Giờ này khắc này, hắn không khỏi nghĩ tới những lời Quất Tử đã từng nói. Nếu có một ngày, ở trên chiến trường gặp lại….,
Trong khi Hoắc Vũ Hạo suy nghĩ lung tung, Quất Tử đã đẩy Từ Thiên Nhiên đi vào bên trong một cái thang máy. Kính Hồng Trần và bốn lão giả ở phía sau cũng cùng nhau đi lên thang máy. Khi thang máy đi lên, dân chúng ở phía xa đều có thể nhìn thấy Nhiếp Chính Vương trẻ tuổi này của bọn họ. Tiếng hoan hô nhất thời liên tiếp vang lên. Vị thái tử điện hạ này, không ngờ lại rất đắc nhân tâm.
Các thần tử dĩ nhiên là không có thang máy đãi ngộ. đi lên bậc thang bên cạnh lên đài cao.
Từ Thiên Nhiên đến, cũng ý nghĩa lần này toàn bộ đại lục thanh niên cao cấp Hồn Sư tinh anh đại tái sắp bắt đầu.
Quất Tử đẩy Từ Thiên Nhiên ngồi lên vị trí trung tâm của đài chủ tịch, nàng cũng không ngồi xuống, mà là đứng ở bên cạnh Từ Thiên Nhiên. Nhiếp Chính Vương phi không ngồi, những đại thần khác thở hổn hển đi lên tới nơi tự nhiên cũng không dám ngồi, đều đứng ở trên đài chủ tịch.
Từ Thiên Nhiên hướng Quất Tử gật đầu.
Quất Tử chậm rãi tiến lên, đi đến trước mặt sớm đã chuẩn bị tốt loa phóng thanh. Âm thanh dễ nghe của cô ấy rất nhanh truyền khắp toàn trường.
“Yên lặng.” Một cái thanh âm trầm thấp đột nhiên vang lên, uy áp cường đại nháy mắt truyền khắp toàn trường. Khi cái thanh âm này xuất hiện trong nháy mắt. Tất cả mọi người đều cảm giác được trước mặt bỗng tối sầm, phảng phất có cảm giác như bị mây đen áp đỉnh. Thậm chí hô hấp cũng trở nên dồn dập. Tất cả tiếng nghị luận ở nơi này đều bị biến mất trong thanh âm trầm thấp kia. Toàn bộ sàn đấu cho đến mấy mươi vạn quân dân ở khu quan chiến trong khoảnh khắc trở nên im lặng, tiếng kim rơi cũng có thể nghe được.
Đây là, rốt cục là thực lực như thế nào! Lại có thể sinh ra uy áp kinh khủng như thế. Lấy lực lượng của bản thân, làm mấy mươi vạn người cũng run rẩy. Thực lực cỡ này, Hồn Sư có khả năng đạt tới sao?
Hoắc Vũ Hạo hoảng sợ biến sắc, dường như là thốt ra, nói : “Hắc Ám Thánh Long, Long Hoàng Đấu La Long Tiêu Dao.”