Nguyên Hằng trưởng lão đứng trên không trung, dường như nhìn thấu dã tâm của Thái viên trưởng lão cho nên cười ha hả, nói.
– Vậy sau này ta phải dựa vào sư huynh rồi. Hi vọng sư huynh chỉ dẫn nhiều hơn… Sư huynh, thiếu niên kia còn chưa chết, ta sợ sư môn hắn…
Đột nhiên Thái viên trưởng lão nhớ tới Nhiếp Vân.
Bằng vào ngần ấy tuổi đã có thực lực như vậy, lại có động phủ tùy thân mang theo, thế lực sư môn nhất định lớn tới đáng sợ.
– Hừ, không chết cũng không sao. Hai tháng qua mà sư môn hắn không có tới, nhất định về sau bên đó cũng không xuất đầu cho hắn.
Nguyên Hằng trưởng lão hừ lạnh.
Trước đó hắn cũng luôn lo lắng tông môn đối phương báo thù, về sau hai tháng qua đi, chuyện này cũng biến mất.
Nếu như thực sự muốn báo thù thì một hai ngày cũng không nhịn được, cần gì phải hai tháng còn không có động tĩnh như vậy chứ?
– Thế nhưng….
Thái viên trưởng lão vẫn còn có chút băn khoăn.
– Không cần lo lắng, đại tông môn, gia tộc lớn đối với đệ tử đều là bỏ mặc thí luyện. Cho dù có cừu oán thì cũng sẽ không nhúng tay vào. Bọn hắn đã không nhúng tay vào, hiện tại ta lại luyện thành thức thứ nhất Thiên Địa vô lượng của Ma Ha thần chưởng, như vậy sao phải sợ tiểu tử chỉ là Tôn cấp cơ chứ?
Thấy sư đệ bị dọa thành như vậy, Nguyên Hằng trưởng lão cười nói.
Tám đại tông môn cùng với một ít đại gia tộc trên Phù Thiên đại lục đều bỏ mặc đệ tử thí luyện, để cho đệ tử tự mình tranh đấu, cố gắng, tránh cho xuất hiện thế hệ quần là áo lượt. Thế lực sau lưng Nhiếp Vân này đã hai tháng mà không có động tĩnh, như vậy đã nói về sau không có khả năng động thủ nữa.
Nguyên Hằng trưởng lão không tin thời gian dài như vậy, người tông môn đối phương biết rõ đối phương gặp nguy hiểm mà tới giờ còn chưa tìm tới đây.
– Cũng đúng a. Nếu như tiểu tử kia dám ra, một chưởng của sư huynh nhất định sẽ đánh hắn thành thịt nát.
Nghe lời giải thích này, Thái viên trưởng lão hiểu ra, tất cả lo lắng biến mất, miệng cười ha hả.
– Đánh ta thành bánh thịt? Ai muốn đánh ta thành bánh thịt?
Đúng lúc này hai người nghe thấy một tiếng hừ lạnh. Bọn hắn ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy thiếu niên kia đột nhiên xuất hiện, khóe miệng mang theo nụ cười vui vẻ đi tới.
– Ngươi cũng dám xuất hiện trước mặt ta hay sao? Ha ha, đây là ngươi tự mình muốn chết.
Nhìn rõ bộ dáng của thiếu niên kia, thù mới hận cũ trong lòng Nguyên Hằng trưởng lão bị thiêu đốt, miệng cất tiếng cười lớn.
– Vì sao ta không dám hiện thân cơ chứ?
Nhiếp Vân cười nhạt một tiếng.
– Ngươi đã muốn tìm cái chết như vậy… Vậy thì chết đi cho ta.
Thấy thiếu niên không có gì sợ hãi, Nguyên Hằng trưởng lão không thèm để ý mà hừ lạnh một tiếng, đột nhiên ra tay.
Lần này vừa ra tay chính là thức thứ nhất của Ma Ha thần chưởng, thủ ấn cực lớn lập tức xuất hiện trước mặt Nhiếp Vân.
– Chưởng pháp thật mạnh, tuy nhiên khí hải và kinh mạch ngươi quá yếu, căn bản không phát huy ra được toàn bộ lực lượng của một chưởng này. Như vậy thì giao ngọc bài cho ta đi.
Cười nhạt một tiếng, cổ tay Nhiếp Vân khẽ đảo, Huyền Ngọc chi kiếm xuất hiện trong lòng bàn tay hắn rồi nhẹ nhàng giơ lên cao.
Xoẹt.
Nhiếp Vân bổ xuống.
Ầm ầm.
Lực lượng pháp lực, cơ bắp xen lẫn ám kình mang theo uy thế hủy thiên diệt địa nghênh đón Ma Ha thần chưởng, thoáng cái đã chém nó thành hai khúc.
– Xuống đây đi.
Chỉ thoáng sau, Nguyên Hằng trưởng lão vốn hung hăng càn quấy vô cùng giống như là quả bóng xì hơi, lưng hung hăng đập vào vách tường, dán vào tường, trông giống như một bức họa.