“Vậy chúng ta phải làm gì? Lẽ nào… thật sự phải… tạo phản?”
“Tạo phản? E rằng tạo phản cũng không còn cơ hội nữa, chỉ với một tờ giấy cứu viện mà đã tập kết được hàng trăm vạn người ngựa tại thành Trường An này trong mấy ngày ngắn ngủi, đây là lực lượng cỡ nào chứ, năng lực hiệu triệu như vậy đệ thấy chúng ta có hy vọng không?”
“Vậy chúng ta nên làm thế nào mới được đây?”
Hiên Vũ Huy nhắm mắt lại, suy nghĩ rất lâu mới nói: “Đợi kết quả thôi, chỉ cần hoàng thượng không chết thì hai chúng ta đền mạng là được, nếu như hoàng thượng chết, vậy đành liều chết một phen thôi”.
Lãnh Thiên Minh đột nhiên mở trừng mắt ra, chỉ thấy bản thân đang ở trong một căn phòng nhỏ, cảm giác giống như khoang thuyền, Lãnh Thiên Minh sờ lên đầu, không ngờ dòng sông đó chảy nhanh như vậy, trực tiếp cuốn trôi hắn đi, đầu còn đụng vào đá, sau đó thì hắn liền hôn mê….
Lãnh Thiên Minh từ từ đứng lên rồi đi ra ngoài, quả nhiên đây là một thuyền buôn cực lớn, Lãnh Thiên Minh đi lên boong tàu, thấy rất nhiều người đang bận rộn làm việc.
“Này… tên tiểu tử đó tỉnh rồi kìa”.
Một người đàn ông trung niên hô lên.
“Cho hỏi đây là thuyền gì, đi đâu?”
“A, đây là thuyền buôn, chuẩn bị tới Phù Tang buôn bán”.
“Buôn bán với người Phù Tang sao?”
“Đúng vậy, tơ lụa, gốm sứ của Hoa Hạ chúng ta là hàng thượng phẩm ở Phù Tang đó, rất nhiều người phải tranh nhau mua”.
“Làm ăn với người Phù Tang không phạm pháp sao?”
“Phạm pháp cái gì, triều đình chỉ quy định không thể buôn bán muối sắt và vũ khí, những thứ khác lại mặc kệ”.
Lãnh Thiên Minh nghĩ cũng phải, bản thân hắn chẳng phải còn kêu Cổ Bách Vạn lén lút bán vũ khí cho Phù Tang sao, dù sao cũng đều là để kiếm tiền mà.
“Là các ngươi cứu ta sao?”