Diễn uất ức, Hứa Minh Tâm không đành lòng nên cũng đắp dưa leo lên mặt mình.
Sau đó cô đi tới chụp cùng Diên mấy bức ảnh liền.
“Thật ra cũng khá là đẹp mà, dưa leo bổ sung nước, có tác dụng làm đẹp rất lớn!”
Sau đó Hứa Minh Tâm tựa người vào sô pha, Diên thì tựa lưng vào xe lăn, hai người cũng ngửa mặt lên nhìn trần nhà.
Hai người cùng quay sang nhìn sau, sau đó… Cả hai cũng cười phá lên thật to.
“Ha ha haa, em trông giống miếng rau xà lách quá!”
“Bạn thì giống Nicolas tôi từng nuôi đấy.”
“Nicolas là gì thế?”
“Một chú rùa xanh.”
Hừ hừ, nếu như không có gương mặt xinh xắn đó của em thì chị đã vặn lại rồi đấy.
Bọn họ vừa đắp mặt nạ vừa cắn dưa leo ăn.
Bấy giờ thì Strzyga và nhóm người hầu đang ở bên ngoài cửa nhìn cảnh tượng này và cảm động lau nước mắt.
Rất lâu rồi bọn họ không được nhìn thấy cô chủ của mình vui vẻ như thế.
Bởi vì cô chủ không thể nói được nên tất cả mọi người đều đã học được ngôn ngữ của người khuyết tật.
Mỗi lần chạm mặt nhau đều phải dùng tay để nói chuyện nên bầu không khí trong phòng cực kì im lặng.
Cô chủ nghe được bất kì một âm thanh nào thì sẽ trở nên cáu bẳn khó chịu, có thể là vì họ nói được còn cô bé thì không hoặc đại loại thế.
Cảm giác đó không thể tả thành lời, khổ không cách nào tả nổi, bọn họ nhìn thấy bằng bắt và cảm nhận được bằng tim.
Chẳng mấy khi thấy cô chủ được vui vẻ thế này, giống như một đứa trẻ vậy.
Cũng chẳng có mấy người bước vào được thế giới của cô bé và đưa đứa trẻ bên trong cô bé ra ngoài.