Hắc y nhân mang theo Đường Nguyên thở dài, tay kia vươn ra nắm lấy mũi của Đường Bàn Tử. Chỉ cảm thấy trơn tuột như bôi dầu, giống như là đại tràng của heo chưa qua xử lý.
Hắc y nhân cố nén sự ghê tởm tiếp tục nắm lấy.
Đường Nguyên đang ngủ bỗng nhiên cảm thấy không thể thở được.
Mở miệng hít lấy hít để sau đó mũi hắn phát ra mấy tiếng phì phì, cuối cùng mới mở mắt ra. Ngay lập tức một cục đờm phóng ra sau một tiếng ho khan.
Hắc y nhân đang nắm mũi hắn ngàn lần không ngờ được Bàn Tử mang tiếng là thế gia công tử lại không có chút phong thái nào, ngay lập tức muốn tránh cũng không kịp, liền bị phun ngay lên cổ. Ngay lập tức cảm thấy nhơ nhớp cực kỳ khó chịu, suýt nữa thì nôn tất cả cơm cháo trong bụng ra ngoài.
Vội vàng dùng tay chân lau đi, sau đó vung tay lên gầm nhẹ:
– Thằng mập, đcm ngươi đừng có nhúc nhích! Nếu ngươi hành động bậy bạ lão phu sẽ cắt cổ ngươi ngay lập tức! ( đến ta mà bị thế ta đạp cho ĐN một cái rồi, lão này không phát tiết được thì đành chịu)
Lúc này Đường Nguyên mới giật mình, không ngờ chính mình lại rơi vào tình cảnh nguy hiểm như vậy. Hắn mở to nhãn châu, đang định kêu cứu thì nghe được câu uy hiếp đành nén lại. Trong cổ họng hắn vang lên nhưng âm thanh như gà mái đẻ trứng, nhưng mà không có tiếng nói phát ra.
– Ta hỏi ngươi Điệp Cốt đan kia ở đâu? Nhanh chóng giao ra thì ta sẽ lưu cho ngươi một mạng!
Tên bịt mặt mặc áo đen hỏi với vẻ hung ác. Hắn vốn tu tâm dưỡng tính nhiều năm rồi, vốn không dễ dàng tức giận như vậy. Nhưng mà lần này thực sự là lật thuyền trong mương, bị tên mập thấp kém đáng khinh này trong tình huống không có lực hoàn thủ, phun một cục đờm lớn vào cổ. Trong lòng một nỗi bực tức không thể nói thành lời.
– Diệp Cốt đan?
Đường Nguyên đang mơ mơ màng màng cuối cùng cũng tỉnh ngủ, đột nhiên gào khan một tiếng:
– Quân Mạc Tà, đcm ngươi là tên mồm quạ đen!
– Ngươi câm miệng ngay cho ta, có phải không muốn sống nữa hay không?
Tên bịt mặt áo đen tức thì nổi giận, nắm lấy thịt của Đường Nguyên mà nhéo, đồng thời lấy tay che miệng hắn lại. Đường Nguyên đau đến cả người run lên, nhưng tiếng kêu chỉ có thể ư ử trong cổ họng không phát ra ngoài được.
– Diệp Cốt đan rốt cuộc ở đâu? Do ai luyện chế? Phương thuốc chế tạo ở đâu? Thằng mập, nếu ngươi không nói lão phu sẽ hút mỡ của ngươi ra để đốt đèn!
Người bịt mặt áo đen uy hiếp trắng trợn.
– Ta…ta … ta nói…nói…
Hảo hán không chấp cái thiệt trước mắt, Đường Nguyên lập tức chịu khuất phục:
– Đau, nhưng mà đầu tiên ngươi hãy buông nhũ đầu của ta ra trước. ( nhũ đầu – đầu vú, hơi thô một tí nhưng mà thật sự là thế)
Nguyên lai lúc trước chụp vào người Bàn Tử mà nhéo, tên mặc áo đen đã chụp trúng ngực của Bàn Tử.
Vừa nghe câu cuối cùng tên kia liền ngẩn mặt ra, sau đó chuyển màu thành tím ngắt:
Ngươi nơi đó làm gì có cái gì gọi là vú, con bà nó chứ!
Sau đó hắn mới phát hiện ra tay của mình chính thực là đang nắm ở chỗ đó, bực mình mắng một tiếng rồi vội vàng buông tay ra. Hắn bỗng nhiên cảm thấy cánh tay đó uể oải, đcm uy danh lão phu hơn một trăm năm xe như bị tên mập này hủy hoại toàn bộ. Không ngờ lại đi nắm cái kia của nam nhân, tên này thật sự là béo quá mức mà.
– Tiểu tử ngươi nói nhanh lên!
Lão nhân phát điên lên rồi.
– Diệp Cốt đan là ai luyện chế?
– Kỳ thật ta cũng không biết rõ.
Đường Nguyên hơi nhếch môi lên vội vàng nói:
– Đến cả phương thức luyện chế ta cũng không biết. Ta chỉ là tên đấu giá nhỏ nhoi. ( nguyên văn là “đấu giá tiểu hỏa kê” ý nói là kẻ hầu người hạ)
– XXX con mẹ ngươi! Ngươi dám đùa giỡn với ta sao?
Tên bịt mặt giận tím mặt, lấy tay kẹp cổ Đường Nguyên.
Ngay lập tức Đường Nguyên có ý phản kháng, tuy ở trong tình cảnh này nhưng mà mẫu thân là người Đường Nguyên kính trọng nhất, nghe thấy tên này mắng mẫu thân mình liền giận tím mặt, quên rằng mình đang trong tình cảnh nguy hiểm, giãy dụa mắng:
– Ta XXX bà ngoại ngươi! Ta chưa nói xong mà, lão vương bát đản này ngươi dám mắng ta! Ách … tha mạng…
Theo luồng không khí trên cổ hết đi Đường Nguyên nhận thấy không nên cố chấp nỗi nhục trước mắt, lập tức đập đầu xin tha thứ.
Bang bang hai tiếng vang lên, miệng Đường Nguyên bị che lại. Lúc này mồ hôi trên trán như những hạt đậu rơi xuống, bởi vì vừa nói câu này hắn đã ăn hai cái bạt tai.
– Nói tiếp đi, thành thật mà khai ra!
Tên bịt mặt tức giận nói.
Liên tiếp ăn đau khổ Đường Nguyên đành chịu phục, thành thật bắt đầu nói, vừa nhanh vừa vội:
– Nhưng Diệp Cốt đan không ở chỗ của ta. Đan dược quý như vậy luôn để ở Quân gia, những lần trước cũng vậy, trước khi đấu giá mới bí mật đưa đến. Dù sao những thứ này quá quý giá, để ở Quý Tộc Đường không an toàn, vạn nhất có bị mất có giết ta cũng không đền bù được.
– Ở Quân gia?
Hai người bịt mặt nhìn nhau, gật gật đầu. Bàn Tử nói cực kỳ hợp tình hợp lý, vốn cũng trùng với phân tích của bọn trúng nên tin ngay.
– Đặt ở nơi nào của Quân gia? Hỗn trướng! Quân gia lớn như vậy làm sao tìm được? Tiểu tử ngươi không có tác dụng, có thể chết được rồi đó!
Tên bịt mặt áo đen vẫn nén thanh âm, hung dữ tra khảo.
– Đừng a, ta nói, vật đó ở Nhã Hương Tiểu Trúc viện.
Đường Nguyên hoảng sợ:
– Tha mạng, ta cái gì cũng nói, ngàn lần không nên giết ta.
– Phế vật rất sợ chết. Nhã Hương Tiểu Trúc là nơi ở của nữ nhân Quân Mạc Tà, Quản Thanh Hàn phải không?
Hai tên bịt mặt nhìn nhau gật đầu, xem ra hiểu biết về Quân gia không ít.
– Đúng, đúng, đúng là chỗ đó.
Đường Nguyên gật đầu như gà mổ thóc.
– Nhã Hương Tiểu Trúc, đã biết nơi này thì có thể nắm chắc rồi.
Hai tên bịt mặt nhìn Bàn Tử với vẻ xem thường:
– Ai cũng nói mấy thằng mập là mấy thằng sợ chết nhất, quả nhiên không phải là giả!
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành