“Tiểu Nhã lão sư!” Hoắc Vũ Hạo thất thanh kêu to, liền hấp dẫn ánh mắt của tất cả mọi người đang thể trắc bên trong phòng.
Nghe được một tiếng gọi này của Hoắc Vũ Hạo. Thân thể của Bối Bối cũng kịch liệt run rẩy, sau đó ánh mắt đã nhìn theo hướng ánh mắt của Hoắc Vũ Hạo.
Trong góc phòng thể trắc, một thiếu nữ đang đứng đó, vóc người thon dài, nàng vẫn tuyệt mỹ, nhìn qua cao lớn hơn một chút so với mấy năm trước, nhưng trên khuôn mặt đẹp lại có vẻ tái nhợt, một đôi mắt to trước đây hết sức linh động dường như biến sắc, trong đồng tử xinh đẹp có nhiều hơn một màu ám lam sắc, đứng ở nơi đó giống như là sáp nhập vào trong bóng tối vậy. Nếu không phải Hoắc Vũ Hạo cảm giác cực kỳ cường đại, thậm chí cũng không thể phát hiện ra ở trong bóng tối đó còn có một người đang đứng.
Đúng vậy, nàng là Đường Nhã, so sánh với lúc mất tích mấy vào năm trước, dáng ngoài của Đường Nhã biến hóa cũng không quá lớn.
Lúc Bối Bối gặp được nàng, cả người trong nháy mắt đã cứng ngắc lại, sau đó bắt đầu kịch liệt run rẩy. Thậm chí phải nắm được vào chiếc ghế dựa trên xe lăn của Hoắc Vũ Hạo, mới có thể đứng vững thân hình.
“Tiểu Nhã, Tiểu Nhã……” chỉ có những người quen thuộc nhất bên cạnh hắn mới biết được, những năm nay, Bối Bối tìm kiếm Tiểu Nhã gian khổ cỡ nào. Bọn họ ngàn vạn lần không nghĩ tới, sẽ ở Toàn bộ đại lục thanh niên Hồn Sư tinh anh đại tái lần này, bên trong phòng thể trắc lần nữa thấy nàng.
Lúc này tâm tình kích động của Hoắc Vũ Hạo cũng không ít hơn bao nhiêu so với Bối Bối. Đối với hắn, Đường Nhã cùng Bối Bối đều có ơn tái tạo. Hơn nữa, Đường Nhã mới là môn chủ chân chính của Đường Môn. Sau khi Đường Môn được thành lập, Bối Bối đã nói rõ, hắn chỉ là môn chủ thay thế, chờ Tiểu Nhã trở lại, môn chủ sẽ là nàng. Chuyện này cũng nhận được sự đồng ý của mọi người.
Giờ này khắc này, ở chỗ này gặp lại được Đường Nhã. Tâm tình của bọn họ có thể nghĩ được.
Ánh mắt của Đường Nhã cũng nhìn sáng bên này, đầu tiên nàng thấy được Hoắc Vũ Hạo ngồi ở trên xe lăn, sau đó thấy được Bối Bối. Nàng tựa hồ có chút thất thần, đứng ở nơi đó cũng không nhúc nhích. Làm cho người ta có cảm giác giống như là mất đi linh hồn vậy.
Ngay lúc này, Bối Bối động, lúc này, hắn giống như là một ngọn gió, nhanh như điện xông về phía Đường Nhã. Mấy năm rồi? Không lâu sau khi chấm dứt kì đại tái trước, Tiểu Nhã đã mất tích. Cho đến hôm nay, đã gần năm năm rồi! Từ thiếu niên biến thành thanh niên, thiếu nữ cũng đã trưởng thành. Gặp lại Đường Nhã, Bối Bối chỉ cảm giác tim của mình dường như cũng muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Trong lòng hắn, chỉ có vô tận yêu say đắm đối với Tiểu Nhã. Giờ này khắc này, hắn không còn vẻ tỉnh táo thường ngày, ở trong lòng hắn, cũng chỉ có Đường Nhã, Đường Nhã, Đường Nhã.
Trong nháy mắt tiếp theo, hắn đã đến trước mặt Đường Nhã, hai tay dùng sức nắm chặt bả vai của nàng, rung giọng nói: “Tiểu Nhã, muội, những năm này rốt cục muội đã đi đâu vậy! Muội có biết không, huynh tìm muội biết bao gian khổ.”
Đường Nhã bị hắn nắm chặt, cả người vẫn như cũ có chút dại ra, tùy ý hắn đung đưa thân thể mềm mại của mình.
Ngay lúc này, Hoắc Vũ Hạo đột nhiên cảm thấy có một chút không đúng, lớn tiếng quát: “Đại sư huynh, cẩn thận.”
Bối Bối nghe được thanh âm của Hoắc Vũ Hạo, nếu như đổi lại là lúc bình thường, trước tiên hắn nhất định sẽ chú ý xung quanh hết thảy hơn nữa cẩn thận phòng ngự. Nhưng vào giờ phút này, tâm tình của hắn ba động thật sự quá kịch liệt. Năm năm tư niệm tràn đầy ở trong mỗi một góc nhỏ trong lòng hắn. Rốt cục đã gặp lại người yêu, hắn còn lo lắng gì nữa chứ.
Mà lúc này đây, Đường Nhã rốt cục cũng động, hai tay của nàng giơ lên, đặt tại ngực của Bối Bối, giống như là khước từ sự cầm nắm của hắn đối với mình. Nhưng sau một khắc, nàng đột nhiên ngẩng đầu, tròng mắt ám lam sắc chợt sáng lên.
Bối Bối ngây dại, hắn chỉ cảm giác như mình nhìn thấy là hai cái vực sâu không thấy đáy. Ánh mắt lập tức bị hấp dẫn. Tiếp theo trong nháy mắt, chỗ ngực chợt truyền đến một cổ lực lượng cường đại không thể chống đỡ, nhất thời cả người hắn giống như một con diều đứt dây bay ra ngoài.
Máu đỏ tươi từ trong miệng của Bối Bối điên cuồng bắn ra, trên khắp người hắn cũng tràn ngập một tầng quang mang ám lam sắc, điên cuồng cắn nuốt sinh mệnh lực của hắn.
Ngay khi Hoắc Vũ Hạo hô lên câu đại sư huynh cẩn thận, Sử Lai Khắc Thất Quái những người khác cũng không đứng yên. Từ Tam Thạch là người đầu tiên xông ra ngoài, đừng thấy bình thường hắn cùng Bối Bối đấu võ mồm với nhau mỗi ngày, nhưng trên thực tế tình cảm giống như huynh đệ ruột. Một bước lao ra, đồng thời vũ hồn cũng phóng thích ra.
Đáng tiếc, Đường Nhã xuất thủ thật sự quá đột nhiên, ai có thể nghĩ đến, nàng sẽ xuất thủ với Bối Bối chứ? Huyền Minh Trí Hoán của Từ Tam Thạch vẫn chậm một bước, không thể trợ thủ. Mắt thấy Bối Bối bị đánh bay ra ngoài, hắn vội vàng nhảy lên cao, một tay đón lấy Bối Bối. Đồng thời quang mang đen nhánh trên người trong nháy mắt lan tràn toàn thân Bối Bối, đối kháng những quang mang ám lam sắc đang xâm nhập vào thân thể của Bối Bối.
Hồn lực của hai bên mới vừa tiếp xúc, sắc mặt của Từ Tam Thạch cũng hơi đổi. Hồn lực thật cường đại. Hồn lực của Tiểu Nhã lưu ở trên người Bối Bối rất dày, lại còn có một cổ hủ thực lực lượng mạnh mẽ vô cùng. Lấy tu vi của Từ Tam Thạch đi đối kháng, một chút tiện nghi cũng không chiếm được. May mà tu vi của Bối Bối cũng không thấp, sau khi bị công kích, hồn lực của bản thân cũng phóng ra ngoài, mạnh mẽ chống cự lại với hồn lực đang xâm nhập vào cơ thể. Mà Đường Nhã chẳng qua chỉ đẩy mạnh một cái chứ không phải công kích. Chỉ là bộc phát ra hồn lực rót vào trong cơ thể hắn, cũng không phải đập vào lồng ngực của hắn, vì vậy, Bối Bối mặc dù bị trọng thương, nhưng xương cốt lại không có chuyện gì.
“Tiểu Nhã, ngươi điên rồi à?” Từ Tam Thạch vừa chống đỡ hồn lực ám lam sắc kia, vừa hướng Đường Nhã rống giận thành tiếng.
Cũng ngay lúc này, mấy tên hắc y nhân đi tới trước mặt Đường Nhã, trong đó có một gã lão giả nhìn về hướng mọi người Đường Môn. Thấy người này, Hoắc Vũ Hạo chợt chấn động, sắc mặt cũng trở nên khó nhìn một chút.
Tên lão giả này hắn cũng biết, bởi vì, vào mấy tháng trước, hắn đã từng hóa thành người chặn đường, chặn lại ở trên con đường Hoắc Vũ Hạo trở về học viện Sử Lai Khắc.
Trương Bằng, phong hào Hạt Hổ, Hạt Hổ Đấu La, bán Tà Hồn Sư. cường giả cấp bậc Siêu Cấp Đấu La cấp 96. Khi cùng viện trưởng hệ vũ hồn Ngôn Thiểu Triết của học viện Sử Lai Khắc chiến đấu một chọi một, cũng không rơi vào thế hạ phong.
Thế mà hắn lại xuất hiện ở nơi này, hơn nữa còn hiện ra ở bên cạnh Đường Nhã, vậy là ý gì?
Hơn nữa, mới vừa rồi khi Đường Nhã phóng hồn lực ra, rõ ràng là có hơi thở của Tà Hồn Sư.
Nana đứng ở phía sau lúc này sắc mặt đã tái nhợt, trong lòng nàng, chỉ có ba chữ đang không ngừng quanh quẩn. Thánh Linh Giáo, dĩ nhiên là Thánh Linh Giáo.
Đường Môn những người còn lại lúc này cũng đến bên cạnh Bối Bối, Vương Đông Nhi hai tay đặt trên bả vai của Bối Bối, rót vào quang minh lực tinh khiết, phối hợp với Hồn Lực Huyền Vũ của Từ Tam Thạch, rốt cục cũng đem những hơi thở ám lam sắc kia toàn bộ loại trừ ra ngoài.
Bối Bối sắc mặt tái nhợt, máu tươi chảy đầy miệng và mũi, Một kích kia của Đường Nhã, không chỉ là đánh trọng thương thân thể của hắn, cũng gần như đánh nát tim của hắn!
Hắn chẳng bao giờ nghĩ tới, năm năm không gặp, mới vừa gặp mặt lại, trong lòng mình thích nhất Tiểu Nhã sẽ đưa lên một phần đại lễ như vậy.
Ánh mắt lạnh lùng của Hạt Hổ Đấu La Trương Bằng nhìn về hướng Đường Môn mọi người, hắn liếc mắt liền thấy được Hoắc Vũ Hạo đang ngồi ở trên xe lăn, không khỏi hơi sửng sờ. Hai mắt híp lại, toát ra mấy phần như đang suy nghĩ.
Còn Đường Nhã thì giống như là hoàn toàn không thấy được mọi người của Đường Môn, sau khi dùng song chưởng đánh bay Bối Bối, liền xoay người đi ra ngoài. Những tên Hắc y nhân còn lại cũng đi theo nàng. Thậm chí ngay cả Hạt Hổ Đấu La Trương Bằng cũng vậy.
Bối Bối chịu đau muốn đứng lên, nhưng hiện tại hắn không thể nào đứng lên được! Trong miệng lại phun ra một ngụm máu tươi, thanh âm khàn khàn kêu lên: “Tiểu Nhã.”
Đường Nhã cũng không có dừng bước, phảng phất dường như không thấy gì cả, tăng nhanh cước bộ rời đi. Nhưng mà ở trong hai tròng mắt giống như mất đi linh hồn của nàng, tựa hồ có một chút cảm xúc rất nhỏ đang dao động.
Dưới sự giúp đỡ của Quý Tuyệt Trần, Hoắc Vũ Hạo đã ngồi lên xe lăn đi tới bên cạnh Bối Bối, tay phải nắm cổ tay của Bối Bối, thấp giọng nói: “Đại sư huynh, huynh bình tỉnh một chút.” Hai tròng mắt của hắn thoáng chốc trở nên nhu hòa.Tinh thần ba động trong nháy mắt ôm trọn đầu của Bối Bối. Mượn hơi thở tinh thần nhu hòa của mình, hết sức đi ảnh hưởng tâm tình đang kịch liệt ba động của Bối Bối.
Vương Đông Nhi không ngừng đem Hồn Lực quang minh của mình rót vào trong cơ thể của Bối Bối, giúp hắn tiêu trừ Hồn Lực do Đường Nhã rót vào. Nhưng hiệu quả cũng không tốt lắm. Mấy cái Hồn Lực kia vô cùng bá đạo, không ngừng tàn sát bừa bãi trong cơ thể của Bối Bối, mà bản thân Bối Bối cũng không muốn khống chế Hồn Lực của bản thân đi đối kháng. Chỉ là một mình lực lượng cá nhân của Vương Đông Nhi, có chút như muối bỏ biển.
Nước mắt, chảy dài trên khóe mắt của Bối Bối. Bình thường hắn biểu hiện rất là kiên cường, nhưng sau khi nhìn thấy Đường Nhã, phần kiên cường đã biến thành áo khoác rốt cuộc cũng không kiên trì được.
Hoắc Vũ Hạo thấp giọng nói: “Đại sư huynh, huynh đừng đau lòng. Đó không phải là ý của Tiểu Nhã lão sư. Tỷ ấy ở cùng một đám Tà Hồn Sư. Nếu như phán đoán của đệ không sai, lúc trước tỷ ấy nhất định là bị Tà Hồn sư bắt đi. Còn nhớ rõ trước kia đệ từng nói qua Thánh Linh Giáo không? Chắc chắn là những người đó, Tiểu Nhã lão sư nhất định là bị bọn họ khống chế. Đại sư huynh, huynh là trụ cột vững vàng của Đường Môn chúng ta, huynh phải kiên cường, chúng ta mới có thể nghĩ biện pháp cứu Tiểu Nhã lão sư thoát khỏi ma chưởng được!”
Nghe xong những lời này của Hoắc Vũ Hạo, cảm xúc của Bối Bối cuối cùng cũng ổn định vài phần, hắn có chút thất thần nhìn về phía Hoắc Vũ Hạo.
Hoắc Vũ Hạo dùng sức hướng hắn gật đầu, ” Nếu như Tiểu Nhã lão sư tỉnh táo, tại sao lại có thể hướng huynh ra tay! Đại sư huynh, quan tâm sẽ bị loạn! Nhưng cho dù nói như thế nào đi nữa, chúng ta gặp được Tiểu Nhã lão sư vẫn tốt hơn so với việc không tìm thấy tung tích của tỷ ấy. Huynh yên tâm, mọi người chúng ta cũng đều dốc toàn lực giúp huynh cứu Tiểu Nhã lão sư ra ngoài.”
Bối Bối cũng ngây ngốc, thân là đại sư huynh của Đường Môn, một trong những nhân tài trẻ tuổi ưu tú nhất của học viện Sử Lai Khắc, đại môn chủ của Đường Môn, sau khi ngắn ngủi không khống chế được cảm xúc, rốt cục dưới sự trợ giúp của Hoắc Vũ Hạo phục hồi lại tinh thần.
Hai mắt nhắm lại, một tầng nhàn nhạt lam quang từ trong cơ thể của hắn bùng phát ra, vảy rồng nghiêm mật cũng bắt đầu xuất hiện ở da mặt ngoài của hắn, mặt cường hãn của Vũ Hồn Lam Điện Phách Vương Long bắt đầu phát ra, dưới sự trợ giúp của Vương Đông Nhi đã tiêu trừ mấy Hồn Lực cuồng bạo kia.
Một màn ngắn ngủi ban nãy lúc này cũng làm mọi thứ trong phòng lung tung cả lên. Rất nhanh đã có Hồn Sư của Nhật Nguyệt đế quốc tiến vào duy trì trật tự, hơn nữa tiến hành hỏi thăm những người của Đường Môn.
Từ Tam Thạch đại diện Đường Môn trả lời vấn đề của đối phương, chỉ nói đơn giản là do hiểu lầm về tài sản nên có chút tranh chấp, cũng giải quyết xong rồi. Cho dù là đối với Đường Nhã, hay là đối với Bối Bối. Hiện tại cũng không nên vì chuyện này mà náo loạn.
Kế tiếp thể trắc cũng qua nhanh. Bối Bối mặc dù trải qua trị liệu, nhưng thương thế vẫn còn rất nghiêm trọng. Sau khi tiến nhất hành thể trắc, Từ Tam Thạch liền cõng hắn đi về phòng mà đại hội đã an bài để nghỉ ngơi.
Khảo nghiệm thân thể của những người khác cũng đều không vấn đề gì. Dù sao cũng chỉ là xác nhận tuổi, vì để bảo mật thực lực của các đội ngũ dự thi, cũng không có khảo nghiệm tu vi Hồn Lực. Cùng lúc trước khi Hoắc Vũ Hạo đi vào Nhật Nguyệt hoàng gia hồn đạo sư học viện thể trắc hoàn toàn bất đồng.
Hoắc Vũ Hạo là người cuối cùng ngồi lên máy khảo nghiệm, khi mọi người nhìn thấy hắn bị Vương Đông Nhi ôm từ trên xe lăn xuống, đặt ở trên máy khảo nghiệm. Cho dù là nhân viên công tác của Nhật Nguyệt đế quốc hay là mấy đội ngũ dự thi bên kia, ánh mắt đều trở nên quái dị. Một người tàn tật như vậy cũng đến dự thi sao?
“Các người có nhầm hay không?” Nhân viên phụ trách tiến hành kiểm tra hỏi Vương Đông Nhi.
Đôi lông mày của Vương Đông Nhi nhíu lại, nàng ghét nhất người khác cho rằng Hoắc Vũ Hạo không khỏe. Bất quá, không đợi nàng phát tác, Hoắc Vũ Hạo đã cướp lời, nói: “Lần Toàn bộ đại lục thanh niên Hồn Sư tinh anh đại tái này sẽ không có quy tắc không cho phép người tàn tật dự thi chứ?”
“Đúng là không có…. Nhưng mà, danh ngạch có hạn a!” Nhân viên công tác theo bản năng hồi đáp.
** danh ngạch: tuyển thủ có thể tham gia. ***
Hoắc Vũ Hạo thản nhiên nói: “Tông môn của ta chỉ có tám người dự thi, đội viên dự bị cũng chỉ có một. Có cái gì là lãng phí chứ. Ngươi cứ coi như ta đứng đây cho đủ quân số là được. Tiến hành thể trắc đi.”
Nhân viên công tác tố chất cũng không tệ, nếu người ta không có trái với quy định của đại tái, hắn cũng không nói gì nữa. Lập tức mở dụng cụ ra, tiến hành khảo nghiệm thân thể của Hoắc Vũ Hạo.
Một đạo ánh sáng màu lam nhạt chậm rãi dâng lên từ phía dưới của dụng cụ kiểm tra, quét qua đùi của Hoắc Vũ Hạo. Thông qua Cốt Linh để đo độ tuổi, là một trong những phương pháp chuẩn xác nhất.
Nhưng là, vị nhân viên phụ trách công tác khảo nghiệm này rất nhanh liền ngây dại. Bởi vì hắn kinh ngạc phát hiện, dụng cụ thể trắc không có bất kì phản ứng nào. Sau khi ánh sáng màu lam nhạt kia đi vào thân thể của Hoắc Vũ Hạo, căn bản không có bất kỳ phản hồi gì, giống như trâu đất xuống biển, biến mất không thấy.
Đây là tình huống gì đây? Tiến hành nhiều khảo nghiệm như vậy rồi, nhưng lần đầu tiên có loại tình huống này xuất hiện.
Tăng công suất của dụng cụ lên. Quang mang lam sắc nhất thời trở nên mãnh liệt, lại lần nữa quét qua hai chân của Hoắc Vũ Hạo.
Hoắc Vũ Hạo có chút bất đắc dĩ nói: “Huynh đệ, ta là người tàn tật, hai chân của ta cùng người khác tự nhiên cũng không giống nhau. Ngươi quét qua tay phải của ta đi, ta cũng chỉ có tay phải vẫn còn hoàn hảo.” Vừa nói, hắn miễn cưỡng cúi người xuống, đem cánh tay phải duỗi thẳng tại chân của mình.
Quả nhiên, cái dụng cụ này rốt cục đã có phản ứng, hiện ra Cốt Linh của Hoắc Vũ Hạo chỉ có 17 tuổi.
Dưới sự soi mói của nhân viên khảo nghiệm, Hoắc Vũ Hạo hoàn thành xong thể trắc, lại lần nữa được Vương Đông Nhi ôm đặt trở lại xe lăn. Phụ giúp hắn rời đi.
Bọn họ vừa đi, sau lưng tiếng nghị luận liền vang lên theo thứ tự.
“Đây là đại biểu đội của Tông Môn nào vậy! Sao còn phái người tàn tật đến dự thi?”
“Vừa rồi nghe thấy, hình như kêu là Đường Môn. Đường Môn là tông môn ở đâu? Các ngươi ai đã nghe qua?”
“Chưa nghe nói qua. Chắc là một tông môn nhỏ bé, bằng không cũng không đến nỗi thảm như vậy. Mới 17 tuổi đã mất đi hai chân cùng cánh tay trái. Thật là đáng thương. Cho dù là như vậy, người ta cũng dám đến dự thi, riêng phần dũng khí này cũng đáng được chúng ta kính nể rồi!”
“Ai, bộ dáng kia của hắn, thật sự có thể dự thi sao? Ngồi trên xe lăn đi lên sân đấu sao?”
Từng đợt tiếng nghị luận liên tiếp vang lên, Vương Đông Nhi phụ giúp Hoắc Vũ Hạo đẩy xe lăn, môi cắn thật chặt. Trong hốc mắt đã có nước mắt chớp động.
Hoắc Vũ Hạo mặc dù nhìn không thấy sau lưng, nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được cảm xúc đang dao động của Vương Đông Nhi, nhẹ nhàng vỗ tay của nàng. Mỉm cười nói: “Muội không cảm thấy như vậy rất có ý tứ sao? Nếu cuối cùng, một người tàn tật như huynh đạt được vô địch, chẳng phải tròng mắt của bọn họ sẽ treo ngược lên sao?”
Vương Đông Nhi nắm chặt tay hắn, Hoắc Vũ Hạo lập tức cảm nhận được bàn tay nàng rất lạnh, cảm thán một tiếng, nói : “Đông Nhi. Muội có muốn làm cho ta vui vẻ, cao hứng, mỗi ngày đều có thể cảm nhận được hạnh phúc, trên mặt vĩnh viễn lộ vẻ tươi cười hay không?”
Vương Đông Nhi lặng đi một chút, nói : “Dĩ nhiên là muốn rồi.”
Hoắc Vũ Hạo nói : “Nếu muốn như vậy, trước hết muội phải vui vẻ, cao hứng, mỗi giờ mỗi khắc đều phải cảm nhận được tươi cười. Vĩnh viễn mỉm cười đi đối mặt hết thảy.”
Thân thể mềm mại của Vương Đông Nhi khẽ run lên, hai má đỏ hồng, thanh âm hơi có chút run rẩy, “Vũ Hạo, muội ……”
Hoắc Vũ Hạo lại vỗ tay của nàng, “Đi thôi, chúng ta cũng trở về phòng nghỉ ngơi đi. Còn không biết tình huống thân thể của đại sư huynh thế nào rồi. Tiểu Nhã lão sư rốt cục đã xuất hiện, cũng là một chuyện tốt, chúng ta còn phải nhanh nhanh bàn bạc lại, để xem đối mặt với chuyện này như thế nào.”
“Ừm.” Vương Đông Nhi rùng mình, cảm xúc cũng lập tức ổn định lại. Phụ giúp Hoắc Vũ Hạo ra khỏi phòng thể trắc.
Dựa theo sự an bài của ban tổ chức đại tái, tông môn cùng học viện đến đây dự thi cũng bị chia làm tam lục cửu đẳng. Thí dụ như, đại biểu đội của học viện Sử Lai Khắc vô địch kì trước, nhất định là xếp hạng đệ nhất đẳng, ở phòng tốt nhất, được đãi ngộ tốt nhất. Tông môn cũng giống như vậy, tông môn càng nổi danh, được đãi ngộ cũng càng tốt.
Đường Môn? Mấy người phụ trách đăng ký ghi chép cũng không biết người dự thi của Đường Môn chính là thành viên của đội vô địch kì đại tái trước, bọn họ chỉ biết Đường Môn không có tiếng tăm, bởi vậy, Đường Môn được an bài chỉ là một phòng bình thường nhất, an bài thấp nhất.
Ở trong Minh Duyệt tửu điếm, tầng càng thấp, phòng cũng càng kém một chút, càng cao càng tốt. Tầng một có cả sảnh đường, nơi giải trí cho đến mấy gian nhà ăn…. Đường Môn không cần phải hỏi bị trực tiếp an bài ở tầng hai.
Minh Duyệt tửu điếm ở Nhật Nguyệt đế quốc cũng là tửu điếm lớn nhất rồi, cho dù là phòng bình thường nhất cũng không tệ lắm. Chỉ là diện tích có hơi nhỏ mà thôi. Mỗi một gian phòng chỉ khoảng chừng 20 mét vuông, nhưng có nhà vệ sinh riêng. Nội bộ bố trí ngắn gọn hào phóng. Đều có hai cái giường đơn.
Phòng 20 mét vuông nếu như chỉ ở hai người, mặc dù không tính là rộng, nhưng cũng không chật chội lắm. Bất quá, lúc này toàn bộ mười người của Đường Môn đều tụ tập ở trong một phòng, ngay cả đặt chân địa phương cũng không có.
Bối Bối nằm ở trên giường, sắc mặt tái nhợt. Nhưng lúc này thần chí của hắn vẫn hết sức thanh tĩnh. Hơn nữa nhìn qua cũng đã khôi phục tỉnh táo.
Vương Đông Nhi đẩy xe lăn cùng Hoắc Vũ Hạo tiến vào phòng, những người khác đều là sắc mặt ngưng trọng hoặc đứng hoặc ngồi vây quanh ở bên giường của Bối Bối.
Thấy Hoắc Vũ Hạo tiến vào, Tiêu Tiêu cùng Hòa Thái Đầu chủ động tránh ra khỏi vị trí của mình, nhường Vương Đông Nhi đẩy Hoắc Vũ Hạo đến trước giường.
“Đại sư huynh, huynh khá hơn chút nào không?” Hoắc Vũ Hạo ân cần hỏi han, hơn nữa đưa ra tay phải nắm lấy uyển mạch của Bối Bối, yên lặng cảm thụ.
Thương thế của Bối Bối tương đối nghiêm trọng, một chưởng kia của Đường Nhã đánh ra Hồn Lực bá đạo chấn động lục phủ ngũ tạng của hắn, mặc dù cứu chữa đúng lúc, làm nội tạng trở về vị trí cũ. Nhưng khí huyết đã bị hao tổn nghiêm trọng, có thể nói là ngũ lao thất thương. Cũng nhờ Bối Bối căn cơ thâm hậu, mới không còn bị nặng hơn. Nhưng tuy vậy, không nằm nghỉ khoảng mười ngày, tám ngày ở trên giường cũng đừng mong đứng dậy được.
Đại tái không chờ người, còn có ba ngày sẽ bắt đầu. Lần đại tái này còn chưa tiến hành, Trong Đường Môn, Hoắc Vũ Hạo tàn tật, Bối Bối trọng thương. Làm cho đội ngũ cũng không khỏi vì vậy mà ảm đạm một tầng bóng mờ ảo.
Phải biết, ở bên trong đội ngũ này, nếu như nói Hoắc Vũ Hạo là linh hồn và bộ não, như vậy, Bối Bối chính là trụ cột vững vàng đó nha. Hai người bọn họ cũng không phải trạng thái toàn thịnh, đối những người khác cũng có ảnh hưởng một chút.