Yến Dật nói với Triệu thị: “Ngươi đi xem Toàn Nhi thế nào đi, sau đó ra thẳng cửa đợi bọn ta, ta còn phải dặn dò Tử Nhi vài câu”
Triệu thị không muốn đi nên đứng đó không nhúc nhích.Hà Trâm: “Đứng đó cũng được, nếu không sao biết được Yến Dật dặn dò Tử Nhi những gì đây?”
Triệu thị nghe câu đó thì không thể không đi, rảo bước về phía cửa trước.Triệu thị đi xa hơn chút thì Yến Dật nói: “Tiên sinh lo là khi ta đi sẽ có người tranh thủ thời cơ ra tay với cô ấy?”
Đỗ Văn Hạo mỉm cười nói: “Tại hạ đã nói gì đâu, là Yến lão gia tự nghĩ ra đó chứ!”
Hà Trâm: “Hay do ta và tiên sinh lấy lòng tiểu nhân đo dạ quân tử, nhưng đệ đã hạ quyết tâm chuộc tội thì đừng nên để mình phải hối hận”
Yến Dật: “Nói cũng phải, vậy được, ta đi tìm Yến Đồng nói chuyện xem sao”
Hà Trâm: “Khoan!”
Yến Dật quay đầu lại: “Lại còn chuyện gì nữa?”
Hà Trâm cười trừ: “Lão đệ à! Đệ đúng là không ba năm dại một giờ đấy!”
Yến Dật nghe vậy thì kêu lên lấy tay vỗ chan chát vào trán mình nói: “Sao lại quên mất được nhỉ! Được rồi, đệ biết rồi”
rồi bỏ đi.Đỗ Văn Hạo nhớ lại lúc trước Yến Tử có nói là cho Triệu thị xuống núi làm bà tử Hà Trâm đã lăn ra cười còn mình thì không hiểu làm sao, thế là hỏi Hà Trâm thì ông ta cười lớn, mãi mới nói nên lời.
Vốn bà tử là chỉ những người chuyên dọn rửa nhà xí cho nhà giàu.
Thảo nào Hà Trâm cười khoái trá vậy.
Đỗ Văn Hạo nghe giải thích rồi cũng ôm bụng mà cười, không ngờ Yến Tử lại nghĩ ra chiêu độc ác vậy.Lát sau Yến Dật quay lại, theo sau có 4 thanh niên khỏe mạnh đi đến canh hai bên cửa vào khu nhà của Cổ Hoa Lạc.Yến Dật: “Xong rồi, đây là mấy người thân thủ tốt nhất ở chỗ chúng tôi, hơn nữa đều là người nhà Hoa Lạc trước kia, rất trung thành với Hoa Lạc”
Hà Trâm: “Vẫn là đệ khiến người khác yên tâm, chúng ta đi, tối là đệ có thể về rồi”
Đỗ Văn Hạo nghĩ lại những lời Hà Trâm nói trước kia, xem ra đúng là ông ta rất lo cho Hoa Lạc.Yến Dật: “Cũng tốt, vậy chúng ta đi thôi”
“Cha!”
Yến Dật quay đầu lại thì thấy Yến Tử chạy ra, thấy có 4 người đứng canh cửa bèn chào.“Cha đi đâu đấy?”
Yến Tử hổn hển hỏi.Yến Dật hiền từ xa đầu Yến Tử nói: “Ta đi tiến Hà bá bá và Đỗ tiên sinh xuống núi, sau đó đi bốc thuốc cho mẹ con, tối mới về.
Con hãy chăm sóc mẹ cho tốt nhé biết chưa?”
Yến Tử gật gật đáp: “Cha yên tâm, nhưng có thể cho anh hai đến chơi với con không?”
Yến Dật nghĩ rồi nói: “Cũng được, ta bảo người dưới đi gọi, con không được rời mẹ nửa bước biết chưa?”
“Cha yên tâm, Vân Phàm ca ca đã dặn dò cả rồi, con biết mà”
Yến Dật nhìn Đỗ Văn Hạo không nói, chỉ vỗ vai Yến Tử nói: “Vậy con quay vào trong đi! Cha đi rồi sẽ quay lại nhanh thôi”
Yến Tử nhìn Đỗ Văn Hạo định nói gì đó nhưng thôi rồi quay người đi vào.Hai canh giờ sau bọn Đỗ Văn Hạo đã về đến Tú Sơn, tuy nói là mới chỉ đi một ngày nhưng Đỗ Văn Hạo cảm thấy như đã đi rất lâu vậy.
Đột nhiên hắn thấy nhớ nhà vô cùng, chỉ muốn về ngay xem thế nào.
May là trạm dừng chân đầu tiên là Ngũ Vị đường, nơi đó hắn có thể gặp Lâm Thanh Đại và Kha Nghiêu.“Phu nhân lão gia về rồi!”
người làm ngoài cửa thấy Đỗ Văn Hạo xuống xe vội đi vào thông báo.Người ra đầu tiên chính là Kha Nghiêu!“Lão gia, lão gia về rồi!”
Kha Nghiêu chắc cũng giống Đỗ Văn Hạo, mặc kệ Hà Trâm và Yến Dật đằng sau bèn chạy đến ôm chặt lấy nhau.Lâm Thanh Đại ra sau đến gần nói: “Sao không về trước xem thế nào, đại phu nhân và nhị phu nhân lo cả đêm đấy”
Đỗ Văn Hạo: “Không phải Yến gia đã cho người đến báo sao?”
Kha Nghiêu: “Có thì có, nhưng mọi người vẫn lo mà”
Đỗ Văn Hạo bật cười: “Thôi, mau vào rót trà cho Hà đại nhân và Yến lão gia đi, hai ngượi họ cũng mệt rồi”
Kha Nghiêu và Lâm Thanh Đại giờ mới để ý đến Hà Trâm và Yến Dật bèn chào hỏi.Yến Dật chắc kinh ngạc trước sắc đẹp của hai vị phu nhân, nhất thời mất tập trung, chỉ có Hà Trâm trước kia gặp cũng vậy, bèn kéo kéo tay áo Yến Dật cho ống ta tỉnh lại.Kha Nghiêu thấy có một phụ nữ mang tay nải ăn mặc như người hầu nhà Yến gia nên cũng không để ý, hơn nữa Đỗ Văn Hạo cũng không giới thiêu là ai nên chắc không quan trọng, chỉ nhìn qua rồi mời Hà Trâm và Yến Dật vào nhà uống nước, người phụ nữ cũng lẽo đẽo theo sau.Lâm Thanh Đại tranh thủ lúc Đỗ Văn Hạo kê đơn ra hỏi nhỏ: “Ngươi phụ nữ kia là ai? Lão gia sao không nói gì”
Đỗ Văn Hạo: “Để sau ta từ từ kể cho mà nghe, bà ta phải ở đây một thời gian, tìm cho bà ta việc gì đó mà làm, không cần phải lo mệt hay vất đâu”
Lâm Thanh Đại không hiểu nhưng vì quá nhiều việc nên cũng chẳng hỏi thêm, đành đi làm việc của mình.Đỗ Văn Hạo gọi Lâm Thanh Đại lại: “Đúng rồi, Ngọc Lan học hành thế nào?”
Lâm Thanh Đại tủm tỉm: “Còn thế nào nữa, mới ngày đầu tiên đã bị Liễu Tử Húc nói cho phát khóc, về lải nhải với đại phu nhân, là trước mặt mấy đứa trẻ con mà nói cô ấy, làm cô ấy mất mặt, không muốn đi nữa.
Đại phu nhân khuyên giải mãi hôm nay mới chịu đi tiếp, không biết giờ sao rồi?”
Đỗ Văn Hạo cũng cười: “Không ngờ Liễu Tử Húc này lại nhiệt tình như vậy, thế lại hay, chúng ta nên an ủi cô ấy, đừng có cười trên nước mắt người khác chứ biết chưa?”
“Lão gia nói muộn rồi, tối qua Kha Nghiêu đã kịp chê Ngọc Lan viết chữa xấu rồi! Nếu không có nhị phu nhân chắc Ngọc Lan lại khóc tiếp nữa mất”
“Kha Nghiêu cũng thật là, để ta nói với nó sau, nàng đi làm chuyện của nàng đi”
Đỗ Văn Hạo bảo thằng ngốc bốc theo đơn cho Cổ Hoa Lạc thuốc uống trong mười ngày, nhớ đến đã hứa với Yến Tử mười ngày nữa quay lại nên chỉ cần thế, số còn lại lúc đó sẽ mang tới tiếp.Yến Dật nhận lấy thuốc, không ngồi lâu, đến cơm cũng không ăn, nói là đã đem lương khô.
Triệu thị khóc lóc dặn dò mấy câu thừa, Yến Dật gật gật gù gù rồi bỏ Triệu thị lại lên xe ra về.Đỗ Văn Hạo đến cạnh xe nói nhỏ với Yến Dật: “Chuyện gì tại hạ cũng sai nhị phu nhân làm, lão gia bây giờ hối hận vẫn kịp đấy”
Yến Dật gượng cười: “Cho bà ta khổ tí cũng được, trước kia còn quan tâm, nhưng tối qua bà ta làm trò đó, nếu không phải Toàn Nhi không xa được mẹ nó, ta cũng chán thật rồi, chỉ muốn đuổi đi, không sao, ta cũng muốn nói với tiên sinh, ta muốn xong chuyện của Hoa Lạc, để Hoa Lạc hoàn toàn khỏe lại rồi mới đến đón bà ta cũng không muộn”
Đỗ Văn Hạo: “Vậy là tốt, lão gia yên tâm về chăm sóc đại phu nhân đi”
Yến Dật chắp tay cáo từ: “Vậy ta xin cáo từ”
Đỗ Văn Hạo nhớ đến bức thư Cổ Hoa Lạc viết cho mình bèn lấy ra đưa cho Yến Dật nói: “Đây là đại phu nhân viết cho tôi, nhưng tốt hơn lão gia hãy giữ, biết đâu sẽ có ích hơn là ở trong tay tôi”
Yến Dật nhận lấy bức thư run run cẩn thận nhét vào người nói: “Ta biết rồi”
Nói rồi cho xe ngựa đi như bay.Về đến nhà ăn xong bữa Đỗ Văn Hạo dặn dò người dưới hầu hạ Hà Trâm lên phòng mình nghỉ ngơi, sau đó tự mình đi tìm Bàng Vũ Cầm và Vương Nhuận Tuyết để kể chuyện Yến gia cho họ nghe.Bàng Vũ Cầm: “Có người phụ nữ độc ác như vậy sao? Làm sao có thể dung thứ được chứ?”
Vương Nhuận Tuyết cười nói: “Đại phu nhân vốn là người hiền lành, sao hôm nay lại nói ra những lời hằn học vậy chứ?”
Bàng Vũ Cầm: “Tuy đàn ông tam thê tứ thiếp là chuyện bình thường, nhưng thế này thì quá lắm”
Vương Nhuận Tuyết: “Cái này đại phu nhân cảm tính quá rồi, nhưng nếu phu quân có ý định nạp thiếp thì cũng không đến nỗi lâm trọng bệnh như vậy”
Đỗ Văn Hạo: “Ta và Hà đại nhân cũng nghĩ như vậy, chắc đôi mắt cao ngạo không chịu nổi hạt cát trong mắt”
Bàng Vũ Cầm: “Nói như vậy, cái cô Cổ Hoa Lạc này chắc là thiên kim nhà nào đó, vì Yến Dật mà bỏ cả người thân cũng chịu hạn nạn với người ta.
Nay khổ tận cam lai thì bị người đến sau cướp mất, không vui như vậy cũng phải”
Vương Nhuận Tuyết: “Nhưng cũng không được ngược đãi con người ta chứ, đây là chuyện nhất nhất không nên”
Đỗ Văn Hạo: “May là con bé Yến Tử đó ghê gớm, nếu không thảm phải biết”
Bàng Vũ Cầm: “Có lợi hại mấy cũng chỉ là một đứa trẻ”
Ba người không khỏi cảm thấy cảm khái cho Yến Tử.Lúc này Lâm Thanh Đại và Kha Nghiêu đã về, theo sau còn có cả Liên Nhi và Tuyết Sương Nhi nữa.Kha Nghiêu bước vào nói: “Thiếp nhe tỉ tỉ nói Văn Hạo chuẩn bị cho người phụ nữ về cùng làm khổ sai cho chúng ta, người ta đối với mình thế nào mình đối với người ta vậy sao?”
Bàng Vũ Cầm bảo bốn người ngôi xuống, rồi kể lại chuyện của Yến gia cho bốn người nghe.Kha Nghiêu: “Thiếp thấy chủ ý của Yến Tử rất hay, cứ làm vậy đi”
Vương Nhuận Tuyết: “Dạy cho một bài học là nên, nhưng thiếp thấy chúng ta không nên là người dạy bảo bà ta”
Sương Nhi nói: “Cũng không phải không có lí, Yến lão gia đã chịu rồi thì chúng ta có dạy bảo cũng nên nhẹ tay tí, vừa vừa thôi là được rồi”
Liên Nhi do dự: “Như vậy có thích hợp không?”
Lâm Thanh Đại: “Không có gì là không thích hợp cả, ta ghét nhất loại đàn bà để đakt được mục đích của mình mà không từ thủ đoạn.
Nếu Văn Hạo không tách bà ta ra không biết bà ta còn làm ra những chuyện gì nữa.
Văn Hạo ban đầu cũng chỉ muốn thử lòng, ai ngờ bà ta lại không chịu chữa cho Hoa Lạc, đúng là đồ đáng chết!”
Kha Nghiêu: “Tỉ tỉ nói chí phải, mụ ta ở đâu để muội đi gặp”
Bàng Vũ Cầm bật cười: “Đừng vội, lời của Thanh Đại đã nhắc nhở ta.
Trong nhà nay cừa có trẻ con vừa có người mang bầu, ta lo là nếu bà ta có dã tâm bảo thù hạ độc chúng ta thì không xong đâu”
Đúng lúc này Anh Tử đứng ngoài cửa nói: “Lão gia về rồi, Mị Nhi đến tìm lão gia nô tì còn nói là không biết lão gia về chưa cơ!”
“Cô ta tìm ta có chuyện gì?”
Vương Nhuận Tuyết: “Đúng rồi, hôm qua cũng đến, dường như có chuyện gấp, lão gia ra xem thử xem”
Đỗ Văn Hạo nhăn mặt: “Nói với cô ta ta chưa về”
Chưa dứt lời thì thấy Mị Nhi đứng sau Anh Tử mỉm cười nhìn Đỗ Văn Hạo nói: “Sớm biết lão gia không chịu gặp nên đã không mời mà xông vào”
Kha Nghiêu ghét nhất Mị Nhi, chắc do đã từng phải ở những nơi như vậy, mỗi lần gặp đều gợi lại cho Kha Nghiêu những kí ức buồn nên lần nào gặp cũng không vui vẻ gì.Kha Nghiêu: “Văn Hạo, hai người ra ngoài nói chuyện đi, bọn thiếp ở đây nó chuyện”
Đỗ Văn Hạo biết Kha Nghiêu không thích Mị Nhi nên đành đứng lên ra ngoài.Đỗ Văn Hạo dẫn Mị Nhi vào phòng trái đại sảnh ngồi.
Mị Nhi thấy Đỗ Văn Hạo không có biểu hiện gì, biết là hắn mới về không muốn gặp mình, trong lòng có phần buồn nản, nhưng đã đến rồi thì nói cho xong mới về.“Là thế này, nô gia lần này đến đây là muốn nói chuyện của Đỗ trưởng cự”
Đỗ Văn Hạo chột dạ, qua mấy tháng rồi sao Mị Nhi lại đột nhiên nhớ ra chuyện của Đỗ trưởng cự.“Đỗ trưởng cự làm sao?”
“Nô gia biết lão gia đưa ông ấy đi rồi, nhưng lão gia hãy đưa ông ấy đi xa hơn nữa thì tốt hơn”
“Tại sao?”
“Nô gia biết lão gia không chịu nghe nô gia nói mấy vị khách đó, cảm thấy ghê tởm, nhưng tình cở một vị khách nhờ nô gia nghe ngóng Vương trưởng cự, cũng chính là Vương trưởng cự của tiệm vải lụa đối diện với Ngũ Vị Đường của các vị, vô tình nghe được về Đỗ trưởng cự.
Vì Đỗ trưởng cự biết vài chuyện của Vương trưởng cự, vì vậy mới để cho lão gia đưa ông ấy đi.
Hẳn ông ấy chưa nói cho lão gia biết tại sao muốn đi, nhưng trong lòng ông ấy rất rõ không đi thì khó bảo toàn tính mạng”
“Bây giờ ông ấy đi rồi không cần lo lắng, nhưng cô nương đến đây nói những chuyện đấy để làm gì?”
Mị Nhi cười đon đả nói: “KHông phải lão gia nói với những người quận Tú Sơn đó là thúc thúc của lão gia sao?”
Đỗ Văn Hạo không lo lắm về Mị Nhi, đó không phải là người có thể bán đứng mình, hắn cười đáp: “Sao ông ta đi rồi ta lại gặp nguy hiểm”
Mị Nhi nói ngay: “Lão gia yên tâm, nô gia sẽ không để lão gia nguy hiểm đâu”
Nói rồi mới biết lỡ lời chỉ cúi đầu đỏ mặt.“Đỗ trưởng cự rốt cuộc là biết chuyện gì của Vương trưởng cự?”
“Chính là chuyện năm đó Dương Thiên Hộ đem con gái, cũng là mẫu thân của Dương Duệ gả cho Dương gia, hẳn lão gia có biết trước đó mẫu thân của Dương Duệ đã được hứa gả cho con trai Vương trưởng cự chứ?”
Đỗ Văn Hạo gật đầu.“Thực ra phụ thân Dương Duệ chấm mẫu thân hắn, Dương Thiên Hộ biết bà ấy với con trai Vương trưởng cự là thanh mai trúc mã, không dám tự mình quyết, sợ con gái sau này hối hận.
Phụ thân Dương Duệ bèn đến tìm Vương trưởng cự đưa ra một món tiền lớn, sau đó tìm cho con trai ông ta một mối ở ngoài Tú Sơn, tiếp nữa để con trai ông ta ở rể, đơn giản vậy thôi”
“Không phải Dương Thiên Hộ bỏ tiền thuê người giết con trai Vương trưởng cự sao?”
“Chuyện này là do có một lần Vương trưởng cự và Đỗ trưởng cự uống say nói ra, Dương Duệ luôn cảm thấy có lỗi với Vương gia, luôn cho rằng ông ngoại mìn tham tiền của hại chết con trai Vương trưởng cự.
Thực tế không phải như vậy, vì vậy Vương trưởng cự lo rằng Đỗ Tam sẽ nói ra chuyện này, nhưng lúc muốn giết người diệt khẩu thì Đỗ Tam không thấy đâu”
“Diệt Đỗ Tam làm gì? Vậy Vương trưởng cự có khác gì thằng ngốc đâu? Nếu ông ta muốn diệt khẩu thì khác gì tự tố mình có tội?”
“Tuy nói vậy, nhưng lão gia cần biết ai đang điều tra chuyện này”
“Vậy cô nương đến đây để nói những chuyện này với ta sao?”
“Chỉ là muốn lão gia lưu ý đến chuyện này, Dương Duệ sẽ biết nhanh thôi, Vương trưởng cự lo chuyện này bại lộ khả năng không thoát được, nhưng nô gia luôn thấy con người Dương Duệ này không lương thiện, nếu hắn không muốn nhiều người biết chuyện này thì…”
“Đa tạ Mị Nhi cô nương nhắc ngở.
Ta nghĩ Dương Duệ không đến nỗi vậy đâu, nhưng cô nương rất đúng khi nhắc nhở ta”
Mị Nhi cười đứng dậy nói: “Vậy được rồi, nô gia đi đây, biết người mà lão gia không mong nhìn thấy chính là nô gia”
“Ai nói vậy!’ Đỗ Văn Hạo có phần ngại, “Đa tạ cô nương đến đây nói cho ta biết, cô nương cũng cần cẩn thận.
Nếu để Dương Duệ biết cô đến đây thì rắc rối đó”
Mị Nhi đi đến cửa thì dừng bước, quay người nhìn Đỗ Văn Hạo cười nói: “Nô gia sợ rằng hắn bây giờ không có tâm tư đối phó với lão gia đâu! Nghe đâu bệnh nặng nguy lắm rồi!”
Đỗ Văn Hạo nói đùa: “Cô nương nắm tin thật nhanh, chuyện này mà cũng biết?”
“Lão gia quên rằng nô gia kiếm sống bằng gì sao? Ha ha, không sợ lão gia ghét bỏ gì, nô gia đi đây”
“Đợi đã!”
Đỗ Văn Hạo gọi Mị Nhi lại, “Ta muốn nhờ cô nương một chuyện”
“Nô gia đã nói là lão gia không nỡ với nô gia mà! Có chuyện gì thì nói đi kẻo nô gia lai nghĩ lung tung bây giờ!”
Đỗ Văn Hạo thấy người hắn nóng bừng, huyết mạch nhanh hơn, hắn thấy không quen lắm, xua tay nói: “Thôi, cô nương về đi, không có gì đâu”
Mị Nhi đến gần Đỗ Văn Hạo yểu điệu nói: “Được rồi mà, lão gia của tôi, có gì dặn dò cứ nói, Mị Nhi sẽ làm cho mà!”