“…” Cái này không phải do cô đầu tư sao? Cô là sếp! Phải chăng cô quên cái gì rồi?
“Tôi ăn đã… Để tôi suy nghĩ.”
Minh Thù ôm đồ ăn vặt ra khỏi công ty. Đây là thử thách của nam chính, liên quan gì đến trẫm… Nhưng nam chính cứ bị thử thách, ai nấu cơm cho trẫm ăn?
Buồn.
Ăn thêm hai miếng đồ ăn vặt để nén buồn.
Minh Thù bình tĩnh đi tới.Cô vừa ngẩng đầu đã thấy Diêm Trạm thần sắc không vui. Tây phục màu đen làm nổi bật lên thân hình anh tuấn đồ sộ của hắn nhưng không khí xung quanh lại âm trầm tựa như có thứ gì đáng sợ nổi lên, phá không khí mà ra.
Ánh mắt Diêm Trạm trầm như đầm nước: “Em tìm hắn làm gì?”
Minh Thù há miệng ra: “Hẹn hò.” Cho anh tức chết.
“Hẹn hò?” Ánh mắt Diêm Trạm dừng ở cao ốc phía sau, có chút u ám:
“Ôn tiểu thư, cần tôi nhắc nhở em rằng bây giờ em đã là người có bạn trai không? Còn nữa, từ khi nào mắt nhìn của em trở nên kém như vậy?”
Tên Quý Việt An kia… Được rồi, người ta là nam chính, đương nhiên phải đẹp trai.
Nhưng em không thể nông cạn thế!
Chỉ nhìn khuôn mặt ư?
“Cũng không tệ mà.” Minh Thù cười không rõ ý tứ.
Mắt nhìn tốt mà trẫm có thể để ý ngươi?
Có thời gian nhất định trẫm phải đến khoa mắt khám.
Minh Thù không khách khí kéo cửa xe của hắn, lái xe là một người không quen biết. Thấy Minh Thù đi lên, hắn khẽ co lại, vừa rồi Diêm gia chờ ở đây, khí thế kia dường như muốn nổ tung mấy tòa lầu vậy, siêu dọa người.
“Ôn Ý, em nghe tôi nói không đấy?”
“Nghe.” Minh Thù bắt chéo chân, thoải mái vùi trong ghế chuyên dụng của hắn:
“Hay anh cũng đi hẹn hò một lần, như vậy thì huề nhau.”
Diêm Trạm nghĩ đến chuyện lần trước, cả người không khỏe.
Hắn không muốn bị cô phạt nghiêm khắc như vậy nữa.
Diêm Trạm hít sâu mấy hơi nhưng vẫn tức giận, tức đến mức bạo phát tại chỗ.
Dựa vào cái gì cô có thể lui tới với người đàn ông khác ở bên ngoài!
Đại lão bá đạo đã nói trước đâu?
Đạo diễn, có phải tôi cầm nhầm kịch bản rồi không, phản diện này không đúng!
Bình tĩnh! Lão tử có thể thắng!
Diêm Trạm xây dựng ổn định phòng tuyến trong tim, yên lặng ngồi vào. Xe từ từ rời khỏi cao ốc, nửa đường Minh Thù muốn ăn gì, Diêm Trạm ngoài miệng thì ghét bỏ nhưng lại đưa cô đi ăn mấy chỗ, sau cùng còn gói về cho cô ăn khuya.
…
Lương Thần bị bắt cóc.
Minh Thù còn chưa nghĩ ra cách nào giúp đầu bếp của cô thì tin này đã truyền tới, tại sao lại bị bắt cóc?
Kẻ nào bắt đối tượng mang giá trị thù hận của trẫm!
Không phải Quý Việt An chứ?
Minh Thù gọi điện thoại hỏi Quý Việt An nhưng Quý Việt An nói rằng hắn không gặp Lương Thần.
Không phải Quý Việt An bắt.
Vậy là ai?
Luôn có tiểu yêu tinh muốn hại đối tượng mang giá trị thù hận của trẫm, tức quá đi!
Minh Thù không thương tiếc móc đồ ăn vặt, để trẫm và đồ ăn vặt chết chung đi!
“Đại tiểu thư, có tin tức.” Lục Mao hấp ta hấp tấp chạy vào:
“Vừa rồi Lương gia nhận được tin, bọn cướp bảo họ giao tiền chuộc người, có điều chỉ cho thời gian, chưa cho địa chỉ.”
Lương Thần bị bắt cóc, chuyện lớn như vậy tuy Lương gia báo cảnh sát nhưng không ai dám lên tiếng.
Cũng không biết vì sao chuyện này vẫn bị rò rỉ ra ngoài, các tạp chí lớn tranh nhau đưa tin.
Đại thiếu Lương gia bị bắt cóc, tin tức ghê gớm cỡ nào.
Bọn cướp gửi ba tin nhắn liên tiếp cho Lương gia, cũng tặng kèm một ngón tay của Lương Thần để thể hiện sự phẫn nộ của mình.
“Diêm Trạm đâu?”
Minh Thù đột nhiên nghĩ đã lâu chưa thấy tên thần kinh thích ở trước mặt cô đâu.
“Ờ… Diêm gia… hình như sáng nay đã ra ngoài.” Lục Mao cũng không chắc lắm, sáng nay hắn không ở đây, lúc trở lại đã không thấy người nên đoán là ra ngoài.
“Mấy hôm nay hắn thường ra ngoài?”
Lục Mao suy nghĩ một chút: “Hôm qua và hôm kia đều ra ngoài, có điều không lâu thì đã về rồi.”
Đại tiểu thư không hạn chế hành động của hắn, bọn họ cũng không dám cản trở.
Huống chi đối phương còn là Diêm gia…
“Đi điều tra!”
Tên thần kinh này muốn giết chết đối tượng mang giá trị thù hận của cô.