– Hai ngườic ác ngươi qua đây, có bị thương hay không?
– Chúng ta..
Dịch Thành và Dịch Thanh nhìn nhau, dù thế nào cũng không thể tưởng tượng được vi tiền bối này vì sao lại quan tâm mình như vậy.
Tuy rằng nghi hoặc nhưng mà hai người vẫn vịn nhau đi tới.
Nguyên Hằng trưởng lão và Thái Viên trưởng lão liếc mắt nhìn nhau, muốn ngăn cản, nhưng mà nghĩ tới khí thế của lão giả trên không trung, hai người lại xụi lơ. Thân thể cứng ngắc đứng lại chỗ, ngay cả một hành động nhỏ cũng không dám.
– Đừng phản kháng.
Hai người vừa mới bay lên không trung thì chợt nghe thấy tiếng truyền âm truyền vào trong tai. Nghe thanh âm này hai người Dịch Thành đồng thời sững sờ.
Dịch Thanh thì vui vẻ nói:
– Nhiếp Vân?
– Là tiểu tử kia giả thần giả quỷ, trúng kế rồi.
Nguyên Hằng trưởng lão luôn nghi hoặc vì sao Nghiễm Thành Tử này lại gọi hai người Dịch Thanh qua để đối phương nhìn, nhìn thấy sắc mặt của Dịch Thanh vui vẻ, hắn lập tức biết được nguyên do. Miệng rống lớn một tiếng, bàn tay đánh ra một trảo về phía không trung.
– Thu.
Bóng người hừ nhẹ một tiếng, hai người Dịch Thanh, Dịch Thành thoáng cái biến mất tại chỗ. Bộ dáng của Nghiễm Thành Tử bỗng nhiên biến đổi, đột nhiên hóa thành bộ dáng của Nhiếp Vân.
Không sai, người giả mạo Nghiễm Thành Tử trên không trung chính là Nhiếp Vân.
Mỗi lần Nhiếp Vân truyền tống tới đều thấy Nguyên Hằng trưởng lão này nắm Dịch Thanh uy hiếp hắn. Hắn cũng biết chỉ cần mình xuất hiện sẽ bị đối phương đánh chết, tuyệt không cứu được mà còn phải chui vào trong động phủ, làm cho động phủ biến thành một hạt bụi.
Bây giờ tất cả át chủ bài của hắn đều chưa dùng được, muốn bằng vào thực lực bây giờ chiến thắng cường giả Lĩnh vực cảnh, không thể nghi ngờ là nằm mơ. Suy nghĩ liên tục Nhiếp Vân cảm thấy muốn an toàn cứu đi Dịch Thanh, Dịch Thành thì chỉ có hai con đường có thể đi. Đó là… Dọa.
Đúng vậy, là dọa.
Chiêu này mặc dù hắn đã thi triển qua rất nhiều lần, nhưng mà lần này tuyệt đối là lần gian nan nhất.
Có thể tu luyện tới Lĩnh vực cảnh, ai mà không phải là người có đại nghị lực, đại trí tuệ cơ chứ? Nếu như thoáng cái đã bị hù sợ, làm sao có thể?
Cho nên Nhiếp Vân mới chuẩn bị mọi thứ.
Thứ nhất là phóng thích linh khí.
Nhất định hắn không có nhiều linh khí như vậy, nhưng mà Tử Hoa động phủ lại có a. Sau khi khống chế động phủ sẽ khống chế trận pháp trong đó. Thạch thất này đã không thể hấp thu linh khí, như vậy cũng đã nói lên bên trong không có linh khí. chỉ cần mở ra trận pháp của động phủ, linh khí cũng sẽ giống như nước, từ nơi cao tràn vào nơi thấp, tuyệt đối sẽ tạo thành oanh động cực lớn.
Kết quả là Nhiếp Vân suy đoán thành công.
Thứ hai chính là uy áp.
Uy áp thì không cần phải nói, tự nhiên vẫn là dùng tinh thần vận chuyển công pháp vô danh, đương nhiên chiêu vận chuyển này vô cùng nguy hiểm, cho nên Nhiếp Vân mới để Phong Lang vương cõng mình. Sợ một khi không tốt sẽ té từ trên không trung xuống, khi đó thân phận cao nhân cũng bị người ta khám phá ra.
Thứ ba chính là Nghiễm Minh Tử.
Cao nhân xuất hiện ở nơi này, giả trang người khác nhất định sẽ không có ai tin tưởng. Nghĩ tới nghĩ lui, Nhiếp Vân quyết định giả bộ Nghiễm Minh Tử một chút, bản thân hắn vốn là ngụy trang sư, có thể tùy ý thay đổi dung mạo, thay đổi thanh âm. Về phần có giả trang giống Nghiễm Minh Tử hoàn toàn hay không hắn cũng không biết. Chỉ cần làm cho đối phương sợ là được, khi đó đối phương tuyệt đối sẽ không phát hiện ra được.
Cũng bởi vì xác định ba điểm này cho nên Nhiếp Vân mới giả vờ giả vịt như vậy.