” Hà Tịch?”
” Đúng vậy! Âu Tuấn, cậu quen người ra à?”
” Không những quen, còn là lớp trưởng ba năm cấp ba của tôi đấy!”
” Thật hay đùa vậy?”
” Có xinh đẹp thật không?”
” Xinh chứ! Có điều ba năm không gặp, tôi cũng không biết cậu ấy thay đổi ra sao rồi!”
Thấy Âu Tuấn ngồi cắm mặt vào điện thoại, Hàn Lập ném bóng qua một bên, chạy tới ngồi cạnh cậu.
– Vẻ mặt cậu là chuyện gì đây?
Âu Tuấn lắc lắc điện thoại trên tay, bày ra vẻ mặt huyền bí:
– Tôi mà nói ra, đến cậu cũng phải bất ngờ!
Hàn Lập tu cạn chai nước, thở một hơi dài:
– Thì nói đi xem nào!
– Không chừng chúng ta sắp được gặp lại “lớp trưởng thân yêu” rồi!
– Lớp trưởng nào?
– Còn lớp trưởng nào được? Hà Tịch chứ ai!
– Hà Tịch! Thật là cậu ấy à?
Nghe thấy cái tên này, trái bóng trong tay chàng trai bên cạnh rơi mạnh xuống đất. Hàn Lập và Âu Tuấn đồng loạt ngẩng lên nhìn cậu, ánh mắt khó hiểu.
Hà Tịch từ phòng tắm bước ra. Nhìn thấy mái tóc ướt nhẹp của cô, Liễu Yêu quan tâm hỏi:
– Cậu có máy sấy tóc không? Nếu không thì mượn của tôi này!
Cô nhẹ nhàng từ chối:
– Cảm ơn, nhưng tôi ít khi dùng.
Từ bé mẹ Hà chỉ để cô dùng khăn. Nói rằng dùng máy sấy dễ khiến tóc xơ rối. Cô không biết có thật không, nhưng cũng đã thành thói quen.
Giờ trưa, Hà Tịch theo Liễu Yêu đến nhà ăn. Nhà ăn quả nhiên rất rộng, thực đơn cũng rất phong phú. Nhờ thẻ ăn của Liễu Yêu, Hà Tịch có được một bữa ăn ngon miệng, thức ăn khá hợp khẩu vị.
Đến buổi chiều, Liễu Yêu có việc bận đi ra ngoài. Hà Tịch ở trong phòng thấy buồn chán nên lượn lờ quanh ký túc ngắm cảnh. Trước ký túc có một hàng cây lâu năm. Sắp vào thu, nhiều lá cây ngả thành màu vàng rụng vương vãi trên mặt đất. Cô chán nản đá đá cho chúng bay lên, nhưng cú đá chẳng có sức lực cũng không có kỹ thuật, chúng không những không bay lên được, ngược lại còn bị mũi giày cô làm cho nát bét.
Cô nhớ lời tới lời bác Đinh và mẹ dặn. Thế là cô lật đật mang điện thoại ra gọi về cho mẹ.
Bác Đinh và mẹ sau khi nghe cô trình bày xong tình hình mới có thể thở phào nhẹ nhõm, luôn miệng dặn dò:
– Con đi đường xa mệt mỏi, đừng đi lại lung tung nhiều, quay về phòng nghỉ ngơi cho tốt. Nhớ chăm sóc bản thân, không được bỏ bữa! Cuối năm về nhà tụt cân nào là không được đâu!
– Vâng! Con biết rồi, mẹ và bác Đinh không cần lo lắng.
– Nhớ để ý tới Nhiên Nhiên nữa. Có chuyện nhất định phải gọi điện báo về nhà nghe chưa?
– Vâng. Hai người yên tâm.
Sau cuộc nói chuyện, cô đúng là có chút buồn ngủ. Sáng nay phải dậy sớm để chuẩn bị đủ thứ rồi ra sân bay nên không được ngủ đủ giấc. Chân của cô tuy có thể đi lại được bình thường, nhưng vì chưa khỏi hẳn nên khi vận động nhiều sẽ bị đau nhức. Vẫn là nên nghe lời mẹ, quay về phòng đánh một giấc.
Trong mê man, cô cơ hồ nghe được tiếng cười khúc khích. Tiếng cười ngày càng lớn dần khiến cô mở mắt. Vừa ngồi dậy liền thấy một cô gái đi đi lại lại ở ban công. Cô gái kia quay đầu, nụ cười cứng lại:
– Xin lỗi, tôi khiến cậu thức giấc à?
– À không…
Cô nhìn bên ngoài, thế mà cô lại ngủ một giấc đến gần tối…
– Chắc ban nãy tôi cười hơi to…Cậu mới đến à? Tên gì?
– Tôi là Hà Tịch!
– Tôi là Kiều Ninh.
– Rất vui được gặp!
– Rất vui được gặp.
So với Liễu Yêu, Kiều Ninh này có vẻ khó gần hơn. Hai người chào qua loa mấy câu rồi ai có việc người nấy làm.
Hà Tịch không có thói quen ngủ nhiều. Cô xuống giường, xem lại những túi đồ bị chất đống trong góc, còn rất nhiều thứ chưa được sắp xếp gọn gàng. Phòng của bọn họ khá lớn, có giường riêng, bàn học riêng, đến tủ quần áo cũng không cần dùng chung. Nhưng cô phát hiện ra quần áo mới nhiều hơn mấy bộ, chắc chắn là mẹ nhân lúc cô không để ý đã cố tình nhét thêm. Kết quả là tủ bị chật kín, sắp xếp mọi thứ rất khổ sở.
– Hà Tịch, tôi mượn dây sạc laptop của chị một lát!
Nhìn thấy Đinh Nhiên đứng ở cửa, cô bất ngờ hỏi:
– Sao em tìm được phòng chị thế?
– Dù sao cũng chỉ ở trong cái trường này thôi mà. Mau cho tôi mượn đi, lát tôi mang trả cho.
Cô lật đật đem dây sạc ra đưa. Đinh Nhiên cầm lấy rồi chạy vụt đi.
Cô buồn cười. Không biết với cái tính này, bạn cùng phòng có chịu nổi không nữa…
Kiều Ninh cúp điện thoại, đi đến gần cô:
– Tôi đi ăn cơm tối, cậu…có muốn đi cùng không?
Nghe Kiều Ninh hỏi, cô từ chối. Buổi trưa cô ăn khá nhiều, giờ vẫn chưa thấy đói. Hơn nữa đồ cũng chưa dọn xong, cô không thể bỏ bê.
Sáng mai cô khá bận rộn, phải đi điểm danh, đi lấy phiếu ăn. Nghe nói đến tối còn có một buổi tiệc chào mừng tân sinh viên và học sinh từ phía bắc, mặc dù…cô không có ý định tới đó.
Đợi một thời gian nữa sinh hoạt và học tập ổn định, cô còn phải đi kiếm việc làm thêm. Bác Đinh và mẹ cô vẫn luôn ngăn cản chuyện này, cảm thấy như vậy rất tốn sức. Nhưng Hà Tịch không muốn vì cô mà họ phải tiêu tốn thêm một khoản tiền lớn nữa. Mấy năm học qua, cô luôn cố gắng dành học bổng, lén đi dạy thêm. Tiền mà bác Đinh và mẹ đưa cô rất ít khi dùng tới.
Trời tối hẳn, ký túc xá lên đèn, phòng nào phòng nấy sáng chưng. Cô đứng ngoài ban công, nhìn cảnh vật xa lạ trước mặt, trong lòng dâng lên nỗi niềm mang tên “nhớ nhà”. Giống với ba năm trước, khi cô và mẹ chuyển đi, thời gian đầu cô rất nhớ nhà cũ. Cứ đêm đến là lại buồn không thôi. Cô nhớ con ngõ, nhớ hàng cây già nua bên đường…cô nhớ rất nhiều thứ, nhưng nhớ nhất là một người…
Hà Tịch thở dài, lại suy nghĩ lung tung rồi.