Một đám người đánh nhau vang dội, quấn lấy không rời.
Mà một bên khác, Tần Uyển Uyển đang kết Anh đến thời khắc quan trọng, liên tục hấp thu linh khí. Từ xa ra ngoài, linh khí ngày càng ít. Nàng không thể suy nghĩ chuyện gì, mọi hành vi đều là hành động theo bản năng.
Dường như nàng loáng thoáng thấy được có một đứa trẻ trong người mình. Nó màu trắng tinh, dần dần có tay, có chân…
Đứa trẻ ngày càng rõ ràng, ngày càng tinh tế, linh khí dồi dào bên trong cơ thể nó, nhưng không biết tại sao mãi không có ngũ quan.
Linh khí đồng thời di chuyển về một hướng. Một đầu là hang động, chắc là hướng mắt trận, đầu kia là thân thể nàng. Nàng cảm giác được toàn bộ cơ thể đã đến giới hạn. Linh căn cũng vậy, Kim Đan cũng vậy, chúng đều đã đến cực hạn.
Không có chỗ nào trên người không đau, bởi vì quá đau mà tốc độ hấp thu linh khí chậm lại. Tạ Cô Đường nhíu mày, không nhịn được lên tiếng: “Tần cô nương, cố gắng một chút, khoảnh khắc cuối cùng kết Anh là bước khó nhất, chịu đựng qua rồi, mọi thứ sẽ ổn.”
Tần Uyển Uyển không nói nên lời, đầu óc nàng đang bắt đầu tìm vô số lý do dừng lại. Khớp hàm nàng run rẩy, toàn thân hoàn toàn không có sức lực.
Phương xa truyền đến tiếng đánh nhau, chưa được một lúc thì lại dừng. Lát sau, Tần Uyển Uyển bỗng nhiên nghe thấy một tiếng cười điên cuồng.
“Hắn chết rồi! Cuối cùng Giản tiểu hữu của các người chết rồi! Giản Hành Chi, hắn chết rồi!!!”
Lời này vừa phát ra, Tạ Cô Đường quay phắt đầu lại, Tần Uyển Uyển mở choàng mắt.
Không thể nào, Giản Hành Chi sẽ chết sao?!
Tần Uyển Uyển không tin, nhưng giây phút đó, linh lực toàn thân nàng rối loạn, sắp sửa nổ tung. Tạ Cô Đường vội vã giơ tay điểm lên người nàng, dẫn dắt linh lực trong cơ thể nàng.
“Tần Vãn Vãn!” Tạ Cô Đường quát lớn: “Tâm niệm hợp nhất, chớ làm bừa!”
“Bọn họ nói…” Tần Uyển Uyển nhìn chằm chằm Tạ Cô Đường, khớp hàm run run: “Sư phụ ta… chết rồi.”
“Nếu ngài ấy chết thật…” Vẻ mặt Tạ Cô Đường điềm tĩnh, trong tích tắc đó, Tần Uyển Uyển nhìn thấy bóng dáng Giản Hành Chi trên người y, điều này khiến nàng bình tâm một chút. Giọng Tạ Cô Đường giống như chuông lớn rơi vào tai nàng: “Cô phải báo thù cho ngài ấy.”
Nàng phải báo thù cho y.
Tần Uyển Uyển siết chặt nắm đấm. Gần đó truyền đến tiếng đánh nhau kịch liệt, đất rung núi chuyển. Khoảnh khắc ấy, nàng mặc kệ tất cả đau đớn trên người, khẽ hừ một tiếng, không đối kháng bất cứ cái gì nữa, để mặc linh khí ùn ùn tràn vào.
Linh khí vốn chảy về hướng Giản Hành Chi đột nhiên quay đầu lao về phía nàng, nổ tung trên người nàng. Tạ Cô Đường bị đánh bật ra ngoài, đợi lúc y bò dậy, đã nhìn thấy những linh khí kia tạo thành một vòng xoáy cực đại như gió lốc, mà Tần Uyển Uyển ngồi ở giữa tâm bão, vẻ mặt điềm nhiên giống như pho tượng thần giữa dòng nước lũ cuồng phong.
Đứa bé trong cơ thể nàng từ từ hình thành khuôn mặt, đúng lúc đó, máu trong trận pháp chảy đầy. Ngay khoảnh khắc nàng kết Anh, mấy chục tia sáng hội tụ tại quan tài gỗ của Giản Hành Chi.
“Ngọc Linh Lung!”
Quân Thù kích động la lên.
Vừa dứt lời, hắn đã bị Liễu Phi Nhứ đánh ngã. Liễu Phi Nhứ quay đầu hô to với Ninh Bất Ngôn: “Ninh huynh, lấy Ngọc Linh Lung. Mảnh ngọc này thuộc về huynh, lần sau chúng ta cùng lấy, mảnh kế tiếp thuộc về ta.”
Hôm nay, tu vi bốn người họ đều tổn hao nghiêm trọng. Nếu hắn không kết đồng minh với Ninh Bất Ngôn, e rằng không thể lấy được Ngọc Linh Lung dưới tình huống Thẩm Tri Minh và Quân Thù liên thủ.
“Cút!”
Quân Thù giơ tay đánh về phía Liễu Phi Nhứ. Ninh Bất Ngôn và Thẩm Tri Minh cùng xông về phía Ngọc Linh Lung. Thanh niên cầm đao quát lớn: “Đừng hòng!”
Trong phút chốc, năm người bâu vào đánh nhau, khó mà tách ra. Giản Hành Chi len lén quan sát tình hình bên ngoài qua lỗ thủng, âm thầm kéo nắp quan, nhân lúc đám người lơ đãng mà ló đầu ra, tóm lấy Ngọc Linh Lung, sử dụng pháp quyết bỏ vào túi Càn Khôn rồi đậy nắp quan tài lại, nằm xuống.
Thanh niên cầm đao vốn đánh ngang tay Thẩm Tri Minh và Ninh Bất Ngôn, linh lực của hắn cuồn cuộn không dứt, dù Thẩm Tri Minh và Ninh Bất Ngôn liên thủ cũng hơi tốn sức. Mắt thấy lại sắp một đao mang theo khí thế sấm sét đánh tới, ai ngờ lúc chém xuống, linh lực lại không đi theo, giống như một con cọp lớn hung mãnh chạy xộc tới, sau đó nhỏ giọng kêu “meo”.
Đao chém vào tâm kiếm hình chữ thập do Thẩm Tri Minh và Ninh Bất Ngôn tạo thành. Ba người nhìn nhau, Thẩm Tri Minh và Ninh Bất Ngôn không hề do dự vạch một nhát, cùng đâm vào bụng thanh niên. Thanh niên vội vàng thối lui, giơ tay lên bắt đầu triệu tập linh khí. Trận pháp trên đỉnh đầu xoèn xoẹt vang dội, linh khí lại chảy tới mũi đao hắn.
Hắn bịt vết thương, cười điên cuồng: “Đi chết đi!”
Dứt lời, hắn chém mạnh một đao, cuồng phong nhắm về phía Thẩm Tri Minh và Ninh Bất Ngôn. Hai người bày ra dáng vẻ chuẩn bị tiếp chiêu, ai ngờ gió thổi đến trước mặt họ lại nhè nhẹ lướt qua tựa như gió xuân.
Ba người ngây ra, Thẩm Tri Minh cười khẩy, Ninh Bất Ngôn giơ kiếm.
Thanh niên cầm đao không hề chần chờ, quay đầu bỏ chạy. Kết quả hắn vừa quay đầu đã nhìn thấy chỗ quan tài Giản Hành Chi nằm, ánh sáng vẫn còn, quan tài vẫn còn, nhưng ——
“Ngọc Linh Lung đâu?”
Thanh niên quát lớn, đám người rốt cuộc bừng tỉnh. Bọn họ đưa mắt nhìn nhau, tất cả đều hoài nghi nhìn về phía đối phương. Cũng ngay lúc đó, một tiếng nổ ầm ầm, gió xen lẫn linh khí cuồn cuồn quét tới, đánh bay tất cả mọi người.
Cả đám bò dậy, nhìn đằng xa, chỉ thấy một thanh niên áo tím và một nữ tử áo đỏ đứng ở chỗ hang động sụp gần đó.
Nữ tử cầm kiếm, váy dài toàn thân nhuốm máu, chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt như sói.
“Ai trong các người…” Giọng Tần Uyển Uyển lạnh lẽo: “Giết sư phụ ta?”
Giản Hành Chi nghe tiếng nói, ngẩng phắt đầu lên.
Quan tài đã bị tên ngốc cầm đao đâm thành cái sàng, âm thanh chui từ lỗ thủng vào. Giản Hành Chi nhìn xuyên qua lỗ thủng nhỏ hẹp thấy Tần Uyển Uyển đứng cách đó không xa.
Khuôn mặt nàng xinh đẹp, dáng vẻ toàn thân nhuốm máu tựa như một thanh đao sắc bén vừa tuốt vỏ.
Cả đời y si mê kiếm, cảm thấy hồng nhan trên đời tựa xương khô, dù xinh đẹp cũng đẹp chẳng bằng ánh sáng chói lóa lúc trường kiếm nhuốm máu.
Nhưng giây phút ấy, lần đầu tiên y nhận ra có một người có thể đẹp giống hệt thanh đao sắc bén, bộc lộ mũi nhọn, kinh diễm tuyệt luân.
Tất cả ngây người nhìn Tần Uyển Uyển, hệ thống trong đầu Giản Hành Chi sáng rực:
【Nhấn mạnh! Nhấn mạnh! Điểm then chốt của Nhiệm vụ tám đã tới, xin chủ nhân tuân thủ nội dung quan trọng của vai diễn, làm một con tin hoàn mỹ! Nhường thời khắc vinh quang lại cho nữ chính!!!】
“Cái gì gọi là con tin hoàn mỹ?”
Giản Hành Chi mù mờ, 666 nhanh chóng nói cho y biết: “Thì… nằm im là được.”
“Ờ.”
Giản Hành Chi gật đầu, quan sát linh khí toàn thân Tần Uyển Uyển. Nhận ra linh lực của nàng đang bạo động, cần chỉnh đốn gấp, y nhíu mày. Khi đang suy nghĩ làm sao chỉnh đốn linh khí cho nàng, y nhìn thấy nàng cầm kiếm đi tới, dừng bên quan tài của mình.
“Sư phụ ta đâu?”
Giọng nàng rất lạnh. Rốt cuộc đám người bừng tỉnh, Liễu Phi Nhứ chỉ quan tài bên cạnh: “Y ở bên trong!”
Tần Uyển Uyển quay đầu, nhìn quan tài bị cắm mười mấy thanh kiếm, dâng lên đau lòng, nhất thời không dám mở quan.
Vừa nghĩ tới Giản Hành Chi bị người ta nhốt rương đâm chết giống như biểu diễn tạp kỹ tại tiểu thế giới này, nàng cảm thấy đau lòng.
Hiện giờ, linh lực toàn thân nàng chạy tán loạn, mạch suy nghĩ căn bản không thể ổn định, rất khó suy nghĩ chuyện gì.
Nàng run rẩy đặt tay lên quan tài gỗ.
“Mặc dù sư phụ ta không được xem như người rất tốt…” Nàng khàn giọng: “Người ngang ngược, ích kỷ, thiếu thông minh, hay đánh ta, chưa bao giờ quan tâm ta nghĩ gì, cũng không để ý cảm nhận trong lòng ta, vì dạy tâm pháp mà đánh ta gãy xương, cũng không cho ta nghỉ ngơi, cõng ta đi, đến khi tỉnh lại lại đánh ta tiếp…”
Tần Uyển Uyển bắt đầu liệt kê khuyết điểm của y, Giản Hành Chi càng nghe càng chột dạ, người khác nghe lại lộ vẻ thương hại.
Liễu Phi Nhứ không nhịn được khuyên nàng: “Cô nương, kiểu sư phụ này, hay là quên đi.”
“Nhưng đó cũng là sư phụ ta!”
Nghe vậy, Giản Hành Chi hơi cảm động. Đột nhiên y cảm thấy dù không thể hoàn thành nhiệm vụ cũng không thể lừa nàng như thế. Người học trò này vừa mềm lòng vừa lương thiện, còn có chút hiếu thuận. Xem đi, hiện tại nàng đau lòng cỡ nào.
Vì thế y thò tay từ cái lỗ chọc thủng lúc nãy ra, giật tay áo nàng.
Tần Uyển Uyển đứng yên bất động, quát lớn: “Nếu người chết, cũng phải chết trong tay ta! Các người dựa vào đâu giết người! Hơn nữa, giết người thì thôi, sao có thể đặt người trong quan tài mà đâm như thế?!”
Giản Hành Chi tiếp tục kéo tay áo nàng.
Tạ Cô Đường khuyên Tần Uyển Uyển: “Tần cô nương, hay là mở quan xem thử trước, lỡ như Giản đạo hữu không chết thì sao?”
“Chết…” Đầu óc Tần Uyển Uyển vẫn chưa bình tĩnh lại, đau đớn cùng với linh lực hợp lại, đầu óc nàng hỗn loạn. Nàng muốn nói gì đó, nhưng cảm giác có người đang kéo tay áo nàng.
“Đừng kéo nữa!”
Nàng bực mình đẩy tay người nọ, kết quả người kia chẳng những không buông, còn thuận thế nắm lấy tay nàng.
Tay người kia rất ấm, mang theo vết chai mỏng hình thành do dùng kiếm thường xuyên.
Cơ thể của Giản Chi Diễn không có vết chai nào. Nhưng sau khi Giản Hành Chi tới, y mỗi ngày luyện kiếm đã nhanh chóng tạo nên vết chai.
Khoảnh khắc bàn tay nắm lấy, một luồng linh lực quen thuộc truyền từ chỗ bàn tay giao nhau. Linh lực kia dẫn dắt gột rửa linh lực cuồng bạo trong cơ thể nàng, đồng thời giọng nói của Giản Hành Chi rơi vào tai.
“Linh khí con bạo động, chỉnh đốn trước đã. Sư phụ không sao, đừng hoảng.
——oOo——