Quan Minh Lãng: “Là cậu bị một người hành hạ từ nhỏ đến lớn, cậu nhìn thấy hắn ta thì sợ hãi theo bản năng, không tự chủ được mà thuận theo hắn.”
Chu Thanh Lạc đần mặt tại chỗ.
“Tôi hỏi bạn trước kia chơi cùng Tống Lăng, tới giờ, chỉ cần ai chơi thân với Tống Lăng, Chu Vân Khiêm sẽ lấy thế lực của nhà họ Tống ra để đe doạ người kia, hoặc là đánh người kia trước mặt Tống Lăng, hoặc là lấy tiền thử thách người kia, dù sao thì cũng không để họ chơi với Tống Lăng, đến nỗi gã làm cái gì với Tống Lăng cũng chỉ có gã và Tống Lăng biết.”
Chu Thanh Lạc cắn chặt răng không nói lời nào.
Thật là súc sinh.
Quan Minh Lãng dừng bút, vỗ vai cậu một cái: “Đừng có đắm chìm vào điều đó. Cậu đừng quên, cậu tới giúp nó. Cậu rất giỏi, vì cậu mà nó dám phản kháng. Mặc dù thủ pháp có hơi cực đoan nhưng chúng ta có thể dần dần dẫn dắt nó cách làm chính xác.”
Chu Thanh Lạc thở ra một hơi, “Tối hôm qua sau khi cơm nước xong thì anh ấy không nói gì cả, giống như vẫn đắm chìm trong thế giới của mình. Anh ấy vẫn luôn gõ máy tính. Tôi muốn xem anh ấy làm gì nhưng Tống Lăng không cho tôi nhìn. Mãi đến khuya anh ấy mới ngủ. Lúc tôi đi anh ấy vẫn chưa dậy đâu, chắc giờ vẫn chưa dậy. Có khi nào anh ấy bị giống như trên phim không, kiểu sau khi bị bệnh nặng rồi mất trí nhớ gì gì đó ấy.”
Quan Minh Lãng nghĩ nghĩ rồi đột nhiên dừng bút lại, ngẩng đầu không thể tưởng tượng nổi nhìn cậu.
Chu Thanh Lạc: “Sao vậy?”
Quan Minh Lãng: “Hai người ở chung với nhau à?”
Chu Thanh Lạc: “…” Đây là trọng điểm hả? Rõ ràng là cậu đang hỏi về vấn đề Tống Lăng có thể mất trí nhớ không mà.
Có thể là kiếp trước bị bệnh quá nhiều, Chu Thanh Lạc hay có thói loại suy, có thể bản thân đã tập được tính tin tưởng vào bác sĩ, cho rằng bác sĩ hỏi vấn đề gì thì đều liên quan đến việc chữa bệnh.
Đặc biệt là liên quan đến bệnh tâm lý, bác sĩ hỏi vấn đề gì kì quái cũng là bình thường.
“Đúng vậy, trước đây không lâu anh ấy rời khỏi nhà họ Tống, không có chỗ để ở, cũng tạm thời chưa tìm được việc, trên người cũng không có nhiều tiền, tôi đã bảo anh ấy đến nhà tôi ở trước.”
Quan Minh Lãng nghẹn họng, “Trên người nó không có nhiều tiền hả?”
Vậy tiền hoa hồng xấp xỉ một nghìn vạn hàng năm của bệnh viện này nuôi chó rồi à?
Nói đến đây, Chu Thanh Lạc lại nổi khùng, không nhịn được mà nhỏ giọng nói: “Anh ấy ra khỏi nhà họ Tống, không mang theo cái gì đáng tiền cả, quần áo cũng không mang, quen thói ăn xài phung phí, mua quần áo còn mua loại cực kì đắt, tích góp không thừa được bao nhiêu.”
Quan Minh Lãng vừa nghe thì cười không ra tiếng, anh không ngờ Tống Lăng lại chuyển đến nhà Chu Thanh Lạc ở.
Có điều Tống Lăng làm chuyện này là việc tốt, hắn có ý thức muốn nắm lấy một thứ gì đó, có dục vọng sẽ có hi vọng.
Anh còn muốn nhìn xem, tư bản độc ác nào đó sau khi rơi mất áo may-ô, tinh thần sa sút sau khi bị đuổi ra khỏi nhà như thế nào.
“Bác sĩ Quan, chuyện này của Tống Lăng, tìm một công việc 996 thì có thể dời sự chú ý của anh ấy không?”
Vẻ mặt Quan Minh Lãng cứng lại thấy rõ. Anh nghĩ một chút, phương pháp chữa bệnh này cũng không phải là không được, “Cậu có thể thử xem?”
Chu Thanh Lạc gật đầu: “Đã hiểu!”
Chu Thanh Lạc cảm thấy Quan Minh Lãng có chút không đáng tin, anh ta nói bệnh của Tống Lăng rất nặng, nhưng lúc nói về Tống Lăng, anh ta lại cứ cười.
“Bác sĩ Quan, tôi hỏi anh, Tống Lăng có thể bị mất trí nhớ gì đó không?”
“Có xác suất nhất định, nếu như nó mất trí nhớ, cậu đưa nó tới đây chữa bệnh là được.”
“…”
“Tống Lăng đang chuyển biến tốt, chúng ta cứ từ từ, cậu đừng gấp, tập được tính bất lực là vẫn luôn phản kháng, nhưng vẫn luôn thất bại. Nếu như thành công, nó có thể sẽ có một thời gian ngắn hoài nghi về bản thân, cậu nên khích lệ nó, thừa nhận cách làm của nó.”
Chu Thanh Lạc nhớ tới đoạn đối thoại với Tống Lăng đêm hôm đó.
Tống Lăng nói hắn chưa từng dạy dỗ đám người này, nếu như dạy dỗ, hắn muốn mình hôn hắn.
Hôn hắn!
Chu Thanh Lạc vô thức mà mở to mắt.
Quan Minh Lãng: “Nó muốn cậu khen thưởng hả?” Lúc này Quan Minh Lãng lại có dáng vẻ của một bác sĩ tâm lý.
Chu Thanh Lạc: “…”
“Không có mà!”
“Phét.”
“…”
“Nó muốn thưởng cái gì thì cậu cho nó đi, trẻ con cũng không dễ dàng.”
*
Lúc Chu Thanh Lạc ra khỏi chỗ của Quan Minh Lãng, cậu đi ngang qua quán hoành thánh nhỏ.
Cậu đi vào trong quán, chuẩn bị đóng gói hoành thánh nhỏ táo tía tôm khô.
Tivi trong quán đang phát tin tức.
“Chu Vân Khiêm – thư kí cũ của chủ tịch tập đoàn Bảo Mộc đã dính líu vào việc lợi dụng vốn của tập đoàn Bảo Mộc để mua lại hải sản độc. Vì lương tâm lên án nên đã đến công an tự thú. Kỳ phu nhân – hiệu trưởng cũ của trường Trung học số Một, dính líu đến việc giao dịch bất công đã bị miễn chức, giáo dục và dân sinh không tha thứ cho tư bản độc thủ…”
Người đang ăn sáng không khỏi vỗ tay tỏ vẻ khoái trá.
“Hoá ra trên mạng đều là thật.”
“Cháu tôi nói, hacker hack vào hệ thống tin tức của tập đoàn Bảo Mộc mới tìm được tài liệu, đương nhiên là thật rồi.”
“Hacker hack hả? Không thể nào, hack vào hệ thống của người khác là phạm pháp đó, vậy mà không bị bắt hả?”
“Cháu tôi nói là không bắt được, hacker đó rất giỏi.”
“Cái này tôi không tin đâu.”
Hình ảnh chiếu đến hai vợ chồng bị bắt đi, đứa con trai mười tuổi bị làm mờ mặt, đang gào khóc thảm thiết.
Chu Thanh Lạc nhìn đứa trẻ trên màn hình, hoá ra đứa trẻ mười tuổi đã lớn như vậy rồi.
Còn Tống Lăng năm mười một tuổi đã rơi vào tay của Chu Vân Khiêm, bắt đầu cuộc sống như luyện ngục.
Con trai Chu Vân Khiêm không sai nhưng Tống Lăng thì có lỗi gì?
Chu Thanh Lạc bắt đầu tin vào quả báo.
Cậu đóng gói thật kĩ hoành thánh tôm khô và thang bao gạch cua, lúc ra khỏi quán hoành thánh, Tống Lăng gọi điện tới.
“Cậu đâu rồi?”
“Tôi đi ra ngoài mua đồ ăn sáng, sắp về rồi.”
“Cậu ở đâu? Tôi lái xe đến đón cậu.”
“Tôi đi xe ra đây mà.”
“…”
“Anh nhanh ra khỏi giường rửa mặt đi, tôi mua đồ ăn sáng rồi.”
Lúc Chu Thanh Lạc về đến nhà, Tống Lăng đã rửa mặt xong, đang ngồi ở bàn chờ ăn.
Cậu đặt hoành thánh vẫn còn bốc hơi nóng trước mặt Tống Lăng, “Anh ăn đi, là hoành thánh nhỏ tảo tía tôm khô và thang bao gạch cua ở quán kia, tối hôm qua anh chưa được ăn.”
Tống Lăng nhìn hoành thánh nhỏ không nói lời nào.
Sao Chu Thanh Lạc lại tốt như vậy, lớn lên dưới ánh mặt trời, tâm địa mềm mại hiền lành. Còn hắn thì sao, sống trong bóng tối, lớn lên vặn vẹo quái dị, bơi dọc bờ địa ngục, một khi không khống chế được thì sẽ ngã vào địa ngục.
Lúc Chu Thanh Lạc hỏi tại sao hắn lại mang theo dao, ánh mắt cậu sợ hãi, giọng nói run rẩy, em ấy sợ mình sao?
Chu Thanh Lạc liếc mắt, hoá ra là một mẩu hành băm, chắc là lúc chủ quán rắc vô tình làm rơi vào.
Chu Thanh Lạc cầm thìa lên, lấy miếng hành ra, “Không hành rồi, ăn đi.”
Tống Lăng vẫn chưa động đũa mà vẫn ngồi ngẩn người, dường như đang đến chân trời cõi thần tiên.
Chu Thanh Lạc cảm thấy sai sai, tưởng hắn dỗi mình: “Tống Lăng?”
Tống Lăng lấy lại tinh thần, nhìn về phía cậu, mắt mờ mịt trong chốc lát.
Chu Thanh Lạc bị doạ sợ, đưa tay lên trán hắn rồi lại dán vào trán mình.
Chẳng lẽ Tống Lăng mất trí nhớ rồi?
Đừng chứ, vừa nãy hắn còn gọi điện thoại cho mình cơ mà.
Nhưng cậu vẫn phải xác nhận một chút.
Cậu dè dặt hỏi: “Tống Lăng? Anh còn nhớ tôi là ai không?”
Tống Lăng lấy lại tinh thần, bình tĩnh nhìn cậu, nhưng không trả lời câu hỏi của cậu.
Chu Thanh Lạc chậm rãi giơ hai ngón tay lên, nín thở hỏi: “Tống Lăng ơi, đây là số mấy?”
Tống Lăng nhìn hai ngón tay này, môi cong cong, trên đốt ngón tay trắng nõn còn có vết siết đỏ khi xách hoành thánh.
Bỗng nhiên Tống Lăng muốn trêu chọc cậu, “Ba.”
Chu Thanh Lạc không tưởng tượng nổi nhìn hai ngón tay của mình, lại nhìn Tống Lăng mặt đầy lo âu, tay lại đẩy về phía trước một chút, “Anh nhìn lại lần nữa đi?”
Mặt Tống Lăng không đổi sắc: “Bốn.”
Chu Thanh Lạc không nhịn được mà vỗ trán, phàn nàn nhỏ giọng, “Tôi chỉ biết là bị kích thích có thể mất trí nhớ, nhưng chưa từng nghe nói sẽ tổn thương trí thông minh.”
Tống Lăng không giả vờ được nữa, cười phụt thành tiếng, vỗ vào sau gáy của cậu, “Ngốc.”
Chu Thanh Lạc nhìn về phía hắn, có chút lờ mờ, một lát sau mới phản ứng kịp, liếc hắn một cái, “Đm, anh trêu tôi?”
Tống Lăng: “Tôi sai rồi được không? Để tôi làm trâu làm ngựa cho cậu.”
“Cút ra chỗ khác.”
“Vậy thì làm gà làm vịt*.”
(*) 做鸡 Làm gà: làm đĩ (dành cho nữ); 做鸭 Làm vịt: làm đĩ (dành cho nam).
“Chậc, nói nữa thì anh nhịn luôn đi.”
Chân Tống Lăng không an phận duỗi ra, nhào đến bắp chân cậu, nói chuyện bằng giọng cực thấp của tra nam, “Làm vịt cũng không được hả?”
Chu Thanh Lạc không nhịn được nữa, đá hắn một phát.
“Thanh Lạc, cậu đừng đá lung tung, đá hỏng là không làm vịt được nữa đâu.”
Dáng vẻ Chu Thanh Lạc đỏ mặt trợn mắt nhìn hắn, mặt tức giận kìm nén, vừa sinh động vừa đáng yêu.
Tống Lăng trêu chọc rồi lại trêu chọc, kéo cả bản thân mình vào đùa luôn.
Tống – ngốc – Lăng tiến tới không ngừng, giống như vội đi làm vịt.
Sau đó hắn tự kỉ tại chỗ.
Chu Thanh Lạc thấy yên tĩnh khó hiểu, có chút không quen.
Bầu không khí bỗng cứng ngắc.
Bỗng Chu Thanh Lạc nghĩ đến, cậu còn có chuyện muốn nói với Tống Lăng.
Cậu cầm điện thoại lên, đưa đến trước mặt hắn, “Anh nhìn đi, người xấu gặp báo ứng.”
Con ngươi Tống Lăng bỗng lạnh lùng, hắn cười, “Không phải báo ứng mà là trừng phạt.”
Chu Thanh Lạc lấy một con dao trong túi ra, đưa cho Tống Lăng, là con dao hắn vứt bỏ ngày hôm qua.
Tống Lăng im lặng nhìn Chu Thanh Lạc, gấp gáp giải thích: “Thanh Lạc, hôm qua tôi không khống chế được.”
Hắn sợ Chu Thanh Lạc nhận lấy số tiền kia, trở nên xa cách hắn, giống như những lần trước đây.
“Sau này tôi…”
Chu Thanh Lạc: “Sau này mấy người đó lại đến tìm anh, anh có thể dùng dao dạy dỗ bọn họ như vậy, nhưng đừng đâm bọn họ bị thương, nếu không anh sẽ phải ngồi tù đó, không đáng đâu.”
Tống Lăng: “?”
Chu Thanh Lạc mặt đầy chính khí: “Quân địch giống như lò xo, anh mạnh hắn yếu, anh yếu thì hắn sẽ mạnh.”
Tranh thủ hắn đang sững sờ, Chu Thanh Lạc học dáng vẻ của hắn, vén tóc mái của hắn lên, hôn lên trán hắn.
“Trao phần thưởng.”