“A… Trình Cảnh Thiên..”
Lạc Yên bị Trình Cảnh Thiên làm cho rối tung rối mù.
Hành động của anh như muốn nói, cho dù cô chạy trốn như thế nào vẫn bị anh bắt về.
Lần đầu tiên Lạc Yên cảm nhận được sâu sắc đàn ông là một sinh vật bá đạo như thế nào.
“Bên… bên trái.”
“Hử?”
Lạc Yên đáp ngắt quãng: “Lúm đồng tiền ở bên trái.”
Trình Cảnh Thiên cười khẽ, trầm thấp đáp một tiếng.
Anh đặt môi lên lúm đồng tiền của cô: “Sau này không được để người khác hôn lên chỗ này.”
Ánh mắt Lạc Yên mê man nhìn Trình Cảnh Thiên.
Anh thấp giọng: “A Ly, có nghe không?”
Nói xong, Lạc Yên cảm giác bên má trái hơi đau nhức, Trình Cảnh Thiên vừa tàn nhẫn cắn nhẹ lên lúm đồng tiền của cô.
“Có, em có nghe.” Cô oan ức lên án anh. “Anh đừng cắn em.”
Da thịt Lạc Yên non nớt, dưới ánh đèn trắng, hiện lên một vòng dấu răng lờ mờ.
Trình Cảnh Thiên ngược lại không sợ. Anh hài lòng nhìn tác phẩm của mình, nhéo nhéo gáy Lạc Yên: “Anh không cắn.”
“Anh đang đánh dấu chủ quyền của mình.”
Người của anh, chỉ có anh được quyền ôm hôn.
Lạc Yên hờn dỗi giương mắt nhìn Trình Cảnh Thiên, mãi vẫn không phản bác được lời nào.
Thế nhưng cảm giác ngọt ngào đã lan ra khắp người.
Như một cái hũ thuỷ tinh trống rỗng được đổ đầy mật ngọt, đến mức tràn ra rồi vẫn muốn thêm nữa.
…
Trình Cảnh Thiên dắt Lạc Yên vào nhà.
Anh rũ mắt nhìn cô cởi giày, không hiểu lấy từ đâu một đôi dép trong nhà của nữ, đặt xuống bên cạnh cô.
Đôi dép lông màu hồng hình con thỏ, khác biệt hoàn toàn so với dép màu đen đơn điệu mà Trình Cảnh Thiên đang mang.
Lạc Yên nhìn thấy thì khựng lại, sửng sốt: “Của em à?”
“Ừ.” Trình Cảnh Thiên gật đầu, xoa xoa môi dưới hơi sưng của cô vì bị anh hôn. “Đương nhiên là của em rồi.”
Mấy hôm sau khi Lạc Yên từ nhà mình trở về, Trình Cảnh Thiên đã một mình đến cửa hàng quần áo nữ tìm mua một đôi dép cho cô.
Đó cũng là lần đầu tiên anh mua đồ cho con gái nên không tránh khỏi lúng túng.
Nhân viên tư vấn rất nhiệt tình, khi Trình Cảnh Thiên chốt được mẫu mã thì hỏi về cỡ chân của Lạc Yên để họ mang ra.
Anh không biết, nhưng nhớ lại bàn tay như tay em bé mà mình hay nắm, anh đoán rằng bàn chân cô cũng nhỏ nhắn, cuối cùng lấy size 35.
Trình Cảnh Thiên cầm lấy hộp giữ nhiệt trên tay Lạc Yên: “Em mang thử xem vừa không.”
“Chắc là vừa thôi, anh đừng lo.” Cô cười cười, nhìn đôi dép mà lòng mềm nhũn.
“Nếu không vừa thì anh mua đôi khác.”
Anh nhíu mày, giọng điệu rất nghiêm túc, còn đưa tay ra cho cô nắm giữ thăng bằng.
Lạc Yên cười khúc khích, bao nhiêu hạnh phúc đều hiện hết trên mặt.
Dường như cô có thể tưởng tượng ra cảnh Trình Cảnh Thiên đứng trong cửa hàng quần áo nữ, xoay trước xoay sau tìm mua dép cho cô.
Lạc Yên xỏ chân vào dép, sau đó giơ giơ lên cho Trình Cảnh Thiên xem.
Đúng là vừa như in.
Đôi dép được lót một lớp lông rất mềm và ấm áp, bao bọc bàn chân cô.
Trình Cảnh Thiên cũng cười, trong mắt đều là ấm áp ôn nhu.
Đi vào trong phòng bếp, Lạc Yên mở khoá kéo, lấy ra hai hộp đồ ăn.
Cô mang cho anh thịt bò và cơm trắng.
Vì là hộp thuỷ tinh nên Trình Cảnh Thiên có thể nhìn thấy bên trong. Anh đứng cạnh cô, xoa xoa vòng eo nhỏ: “Thịt bò hầm à?”
“Ừ.” Lạc Yên gật đầu cười. “Là bố em làm đó, cực kỳ ngon.”
Thịt bò lúc cô múc từ trong nồi vẫn còn nóng sốt, bây giờ đã nguội đi một chút, có lớp nước mờ nhạt đọng lại trên nắp nhựa.
Lạc Yên nhíu mày, áy náy nhìn Trình Cảnh Thiên: “Hơi nguội mất rồi, em hâm lại cho anh.”
“Để anh.”
“Ồ, được rồi.”
Trình Cảnh Thiên lấy màng bọc thực phẩm bọc quanh miệng hộp thịt bò rồi cho vào lò vi sóng, hẹn thời gian năm phút.
Lạc Yên xem giờ trên điện thoại, đã đến giờ phải về.
Hẳn là Trần Thước đợi sắp chết cóng bên dưới rồi.
Người nào đó đang cô đơn hút thuốc ở cửa hàng tiện lợi dưới nhà, hắt xì một cái.
“À đúng rồi, Trình Cảnh Thiên.” Cô nhìn bóng lưng người con trai, dịu dàng gọi.
“Ừ?”
Trình Cảnh Thiên lấy trong tủ đồ khô một hộp sữa, cắm ống hút rồi đưa đến miệng Lạc Yên.
Cô dùng ánh mắt hỏi anh.
Anh không đáp, lại dí đầu ống hút đến sát miệng cô.
Uống đi em.
Lạc Yên bật cười, đành phải nhận lấy.
Cô uống trước một ngụm, mắt mở to như phát hiện ra điều gì đó.
“Sao vậy?” Trình Cảnh Thiên làm như không thấy vẻ kinh ngạc của Lạc Yên, bình tĩnh hỏi.
“Cái này…” Cô nhìn anh rồi lại nhìn nhãn hiệu, muốn nói rồi lại thôi.
Loại sữa mà Trình Cảnh Thiên đưa cho Lạc Yên có vị dừa vanilla, là một thương hiệu đến từ Nhật Bản.
Trùng hợp thế nào, đây lại là sữa mà Lạc Yên thích uống nhất khi còn nhỏ.
Sau này khi cô lớn lên, chính sách nhà nước thay đổi, ưu tiên tiêu thụ sản phẩm trong nước nên không còn dễ mua như trước nữa.
Lò vi sóng kêu tinh một tiếng, kéo suy nghĩ của Lạc Yên trở về.
Cô quan sát gương mặt anh tuấn trước mặt, nghiêng đầu nói: “Anh biết không, đây là loại sữa mà em thích nhất.”
“Em nói với anh chưa nhỉ?”
Trình Cảnh Thiên lắc đầu.
Cô chưa từng nói, nhưng anh đã biết từ mười năm trước.
Bạn nhỏ A Ly mỗi ngày đến bệnh viện thăm anh, trên tay đều cầm thêm một lốc sữa dừa vanilla, vô cùng hào phóng mà chia cho anh một nửa.