Một lát sau, cửa phòng một lần nữa bị mở ra, người bước vào là Chu Tùng An, anh đến sớm hơn mọi ngày hơn một tiếng đồng hồ.
Chu Tùng An cho Khang Kiều biết chiều nay Hoắc Liên Ngao đã hủy buổi học bổ túc vì anh muốn đánh Squash với Hoắc Chính Khải.
Hoắc Chính Khải đã trở về? Chẳng phải ngày mai mới về ư?
Tin tức của Chu Tùng An khiến nỗi bất an trong Khang Kiều tăng lên cực độ. Cô lên tiếng: “Tùng An, bây giờ em không khỏe lắm, em muốn nghỉ ngơi”.
“Không khỏe? Để anh gọi bác sỹ.” Chu Tùng An vừa nói vừa lấy điện thoại.
Cô giữ tay Chu Tùng An lại: “Không cần, em ngủ một giấc là ổn”.
Anh ấy đặt tay lên đầu, nhìn sâu vào mắt cô: “Khang Kiều, mau khỏe lại nhé. Em khỏi bệnh rồi anh sẽ đưa em đi ăn kem, món kem ngon nhất thế giới”.
Khang Kiều gật đầu.
Chu Tùng An đi rồi.
Khang Kiều gọi điện hỏi quản gia Diêu. Ông ấy nói Hoắc Liên Ngao gọi điện bảo Hoắc Chính Khải về sớm trước một ngày.
Ngắt điện thoại, Khang Kiều đoán mọi chuyện tới tám, chín phần sẽ xảy ra như vậy. Hoắc Liên Ngao là kẻ hai mặt, chẳng phải cô đã nhiều lần chịu thiệt rồi ư? Sao vẫn dễ dàng tin anh như vậy!Cô ngây thơ tưởng rằng Hoắc Liên Ngao dù có xấu xa cũng chân thành. Khi Hoắc Liên Ngao chào đời, Lâm Chi Hoa – một con chiên của Cơ Đốc giáo đã từng để mục sư làm lễ cho con trai mình. Những đứa trẻ được nhận lễ sẽ trở thành con trai của Mặt trời, cả đời phải biết giữ lời hứa của mình.
Rời khỏi phòng, Khang Kiều men theo con đường tối hôm đó, bước chân cô nhanh như bay. Chu Tùng An cho cô biết, hai người họ hẹn nhau chơi Squash vào lúc ba giờ, bây giờ là hai giờ kém hai lăm. Khang Kiều thầm cầu nguyện trong lòng, Hoắc Liên Ngao vẫn ở trong phòng, nếu không, cô thật không biết đi đâu để tìm anh.
Bước chân của cô phiêu bồng, đầu nặng tựa ngàn cân, tựa như chỉ cần bất cẩn một chút nó sẽ đè xuống người, mỗi bước cô đi đều lực bất tòng tâm.
Hành lang dài giữa trưa im phăng phắc. Đứng trước cửa phòng Hoắc Liên Ngao, Khang Kiều thở hồng hộc. Cô mở cửa ra mà không kiêng dè bất kỳ điều gì, may mắn là cửa không khóa.
Cô đi thẳng vào bên trong, tìm từng nơi, từng nơi một. Cuối cùng cô gặp Hoắc Liên Ngao trong phòng thay đồ. Anh đang đứng trước gương sửa lại cổ áo.
Ánh sáng hắt cái bóng nhạt nhòa của cô xuống nền nhà, cô như một hồn ma bước dần về phía Hoắc Liên Ngao, sau đó đứng bên cạnh anh, chờ đợi.
Không biết vì bước chân của cô quá nhẹ nhàng hay vì Hoắc Liên Ngao đang quá tập trung, anh không hề phát hiện ra sự có mặt của cô, khiến cô cũng không dám lên tiếng.
Cô và anh cách nhau rất gần. Sửa quần áo xong, anh quay sang thì hai người đụng mặt.
Sau vài giây, Hoắc Liên Ngao cất giọng bực dọc: “Sao cả ngày cô như ma vậy?”.
Trùng hợp thật, Khang Kiều cũng có cảm giác này, nhưng bây giờ cô không có tâm trạng cùng anh thảo luận chuyện ấy. Cô hỏi: “Hoắc Liên Ngao, anh định đi đâu?”.
Lùi về sau, Hoắc Liên Ngao kéo dãn khoảng cách với cô. Anh quan sát cô từ đầu tới chân, một chút châm biếm và ghét bỏ nhảy ra khỏi mắt anh: “Lại không buộc tóc? Đồng phục biến thành áo cà sa rồi à?”.
Rời đi quá vội vàng, Khang Kiều không có thời gian thay quần áo. Bây giờ cô đang mặc bộ quần áo ngủ dài đúng là có hơi giống cà sa.
“Nhưng chị gái à, bây giờ là ban ngày, tôi không có tâm trạng chơi trò đó với một con ma mặt trắng bệch giữa ban ngày ban mặt đâu.”
Nói xong, Hoắc Liên Ngao cúi xuống cầm túi đựng vợt để bên chân mình.
Khang Kiều giơ tay chặn anh lại, kiên quyết chặn tới cùng.
“Hoắc Liên Ngao, tối đó anh đã thề.” Cô cất giọng khó khăn, Khang Kiều vốn không muốn nhớ lại chuyện tối đó, nhưng bây giờ cô buộc phải nhớ.
“Tôi không quên.”
Vậy thì tốt, vậy thì tốt, Khang Kiều thở phào, nhưng đúng lúc này lại nghe thấy anh nói.
“Nhưng lúc đó tôi nói với cô là những bức ảnh.”
Cô ngẩng đầu, sững sờ nhìn khuôn mặt anh, miệng lắp bắp: “Ý gì, Hoắc Liên Ngao, anh nói vậy… có ý gì? Thế nào gọi là những bức ảnh?”.
“Lại…” Ngữ khí chuyển sang sốt ruột, anh giơ tay, lòng bàn tay rộng lớn hoàn toàn che kín cả khuôn mặt cô: “Lại cái điệu bộ ma quỷ đó. Khang Kiều, tôi rất ghét cô nhìn tôi như vậy, cứ như con ngươi sắp rớt xuống vậy”.
“Thế nào gọi là những bức ảnh? Hoắc Liên Ngao, anh nói rõ ràng một chút đi.” Cô lấy tay giữ cổ tay kia của anh lại.
“Nói rõ ràng? Được thôi, chẳng phải hôm đó ngoài ảnh ra tôi còn cho cô xem clip sao? Hôm đó cô không hề nói clip.” Anh nói lời này như một lẽ dĩ nhiên: “Thế nên lát nữa, khi tới gặp bố, tôi sẽ không đưa ảnh ra mà sẽ đưa clip”.
Một tiếng “ầm” rung chuyển đất trời.
Anh phải che khuôn mặt đó đi, khuôn mặt mà tối ấy anh luôn muốn hủy diệt. Đây là phòng của mẹ, trong phòng vẫn còn treo tranh của mẹ.
Vậy mà anh lại làm chuyện ấy, lên giường với con gái của kẻ thù.
Thật nực cười! Nực cười và hoang đường! Mọi chuyện tới không chút dấu hiệu, đến nỗi tối hôm đó sau khi tắm xong, Hoắc Liên Ngao đã đứng sững người trước giường nửa tiếng đồng hồ.
Ga giường nhàu nhĩ, mùi hương không rõ ràng còn lưu lại trong phòng đang nhắc nhở anh, chuyện không nên xảy ra đã xảy ra rồi.
Về sau, anh yêu cầu người làm thay toàn bộ chăn ga giường, từ màu nâu chuyển sang xanh đậm, lúc ấy anh mới thở phào nhẹ nhõm.
Tối nay anh đã gọi điện cho đám bạn, họ lên kế hoạch lái thuyền buồm vượt Thái Bình Dương. Trước đó việc anh phải làm là trao đoạn clip cho Hoắc Chính Khải, sau đó kết thúc mọi việc bao gồm cả đêm hoang đường kia. Anh muốn ném tất cả xuống đáy đại dương.
Nhưng ngày trở về của ông mỗi lúc một gần, anh lại không bình tĩnh vì kế hoạch đã được sắp đặt chu đáo, ngược lại tâm trạng càng thêm tệ hại. Anh luôn nhớ rõ cơ thể run rẩy dưới thân mình, giống như một con chim nhỏ bị vặt trụi lông.
Mỗi khi giây phút đó xuất hiện, Hoắc Liên Ngao lại tự thôi miên chính mình: “Nhân từ với kẻ địch là tàn nhẫn với chính mình”. Thế là, tối qua, anh đã gọi điện cho Hoắc Chính Khải.
Cứ tiếp tục như vậy anh có thôi miên cũng vô ích.
Chính cô con gái của kẻ thù đã đào hố gài bẫy anh trước.
Phải, là như vậy!
Lúc này đây, đối mặt với khuôn mặt trắng bệch ấy, Hoắc Liên Ngao lạnh lùng nói: “Khang Kiều, bây giờ cảm thấy tệ hại phải không? Cảm thấy như xôi hỏng bỏng không?”.
Đầu óc cô choáng váng dữ dội, suy nghĩ duy nhất còn bắt được là phải ngăn cản Hoắc Liên Ngao bước ra khỏi đây. Suy nghĩ này thúc giục cô đẩy anh ra rồi gấp gáp đóng cửa phòng thay đồ lại, hơn nữa còn dùng lưng chắn cửa, đứng sững như một thân cây.
Mẹ đã hứa với cô, sau này sẽ sống tử tế, sẽ cùng cô và Hoắc Tiểu Phàn làm rất nhiều chuyện.
Hoắc Liên Ngao tiến từng bước về phía cô, nhấc cô lên một cách hết sức dễ dàng. Mắt cô sắp không mở ra nổi nữa, cô phải mất rất nhiều sức mới không nhắm mắt lại để nhìn anh chằm chằm.
Cũng phải dùng cạn sức mới cất được lên thứ tiếng đáng thương: “Hoắc Liên Ngao, đừng đưa mấy thứ đó cho chú Hoắc. Như vậy, mẹ tôi sẽ chết, anh không sợ ma ư?”.
Anh dường như không bị cô dọa.
“Hoắc Liên Ngao, bà ngoại tôi nhất định không nỡ nhìn tôi bị bắt nạt. Anh đã bắt nạt tôi. Hoắc Liên Ngao, anh có biết tối đó anh làm tôi rất đau không. Tôi nói cho anh biết, bà ngoại rất bênh tôi.”
Vẫn không tỏ thái độ gì.
Cô run run môi, định nói tiếp.
“Im lặng.” Giọng nói lạnh như băng vang lên bên tai cô: “Cái dáng vẻ của cô bây giờ đã khó coi hơn cả ma rồi”.
Trong lúc đó, anh buông tay. Khang Kiều cảm giác người mình nhẹ như bay ra ngoài. Cô thậm chí còn cảm thấy quỹ đạo của mình giống như người giấy, gió thổi tới đâu, cô bay tới đó.
Khuôn mặt của Hoắc Liên Ngao mỗi lúc một xa.
Cánh cửa phòng thay đồ bị đóng lại.
Buổi chiều hôm ấy, người làm nhà họ Hoắc đều nhìn thấy chủ nhân nhỏ của họ bế đứa con riêng kia đi hết hành lang này tới hành lang khác.
Nghe nói, chủ nhân của họ nhặt được đứa con riêng trên đường. Nghe nói cô ta ngất xỉu ở một nơi nào đó. Nghe tin, quản gia Diêu vội vàng tới nơi, nói với cậu chủ Liên Ngao, đứa con riêng đã bị bệnh một thời gian rồi, quản gia Diêu còn tường tận tính cả ngày tháng.
Sau khi nghe xong, cậu chủ Liên Ngao rảo nhanh bước chân, bế đứa con riêng chạy về phía garage. Trên đường đi, có bảo vệ muốn bế thay cũng bị anh giận dữ từ chối.
Buổi chiều hôm ấy, chủ nhân của họ bị cậu chủ Liên Ngao bỏ rơi ở phòng Squash.
Kết quả được đưa ra sau chuyện này là: “Cậu chủ Liên Ngao của họ quả là thiên sứ”, “Nếu là tôi, tôi nhất định sẽ bỏ đó cho cô ta chết”.