Tần Kiến Viễn cũng đưa cho bọn họ bao lì xì mà ông đã chuẩn bị.
Cam Tử nghịch hai bao lì xì, tò mò lật qua lật lại xem.
Hai người Diệp Mẫn trông rất phơi phới khi đưa bao lì xì cho bọn họ, nụ cười trên mặt vẫn không tiêu tan, tiếp đó ngáp dài ngáp ngắn đi về phòng.
Lần này là thật sự chuẩn bị đi nghỉ ngơi.
Hai người vừa đi Tần Thư liền đứng dậy, lục lọi ngăn tủ ở góc phòng lấy ra một cái hộp màu quýt, sau đó lấy hai bao lì xì từ móng vuốt Cam Tử đặt vào trong.
Đó hiển nhiên là hộp ‘tài sản’ riêng của Cam Tử.
Tống Vân Hồi ngạc nhiên: “Anh ngay cả bao lì xì của con mà cũng lấy!”
“Ừm.” Tần Thư lại lần nữa đặt hộp vào trong tủ, nói, “Đợi đến khi tích góp đủ tiền sẽ đưa cậu ra ngoài chơi.”
Tống Vân Hồi xoa xoa cằm, “Vậy được, tiền này nên lấy.”
Cam Tử không biết hai người lớn này đang âm mưu điều gì, nhưng Cam Tử biết kêu ‘miao miao’.
Hai người Diệp Mẫn đã dọn dẹp đi ngủ, Tống Vân Hồi và Tần Thư không tiếp tục nán lại phòng khách thêm nữa, uống nước xong thì lên lầu.
Tống Vân Hồi ôm Cam Tử lên lầu liền thay đồ ngủ, sau khi mở cửa đóng cửa, liền gõ vang cửa phòng Tần Thư.
Tần Thư cũng đã thay xong đồ ngủ, dáng cao chân dài, anh đứng ngược sáng trông tràn đầy cảm giác áp bức.
Tống Vân Hồi không hề cảm thấy áp bức gì cả, vươn tay vỗ vỗ anh, nói:
“Tới phòng tôi đi, cho anh xem bảo bối lớn nè.”
Tần Thư: “……”
Tần Thư phản ứng lại, sau đó đóng cửa, đi theo đối phương.
Phòng đối phương cũng không khác mấy so với bình thường, chỉ có trên giường là nhiều thêm một cục phình to, ngoài ra không có gì trông như ‘bảo bối lớn’ cả.
Có qua có lại mới toại lòng nhau, Tống Vân Hồi vẫn nhớ chuyện trước đây mình đến phòng Tần Thư, cậu tiện tay vỗ vỗ chăn trên giường, nói, “Đứng đó lạnh lắm, lên giường nói chuyện đi.”
Tần Thư trầm mặc lên giường.
Đã đến bước này, dường như có gì đó vượt ra khỏi dự liệu, lại mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng.
Trong chăn đã bắt đầu ấm lên.
Cục phình to trên giường cũng bắt đầu động đậy, sau đó nhô ra một cái đầu mèo.
……Quả nhiên.
Tống Vân Hồi lấy điện thoại qua, tiếp đó rướn người lấy headphone đặt ở nơi xa hơn một chút.
Headphone là loại kết nối bluetooth, điện thoại cũng kết nối được.
Cậu đưa headphone cho Tần Thư, “Anh mau đội lên đi.”
Tần Thư ngoan ngoãn làm theo.
“Được chưa đó.”
“Được rồi.”
Ngay sau đó Tống Vân Hồi ấn nút phát.
Nghe nhạc bằng headphone rõ nét hơn rất nhiều so với phát loa ngoài điện thoại.
Sau khi Tống Vân Hồi thả điện thoại xuống liền thoải mái vùi vào gối đầu, vuốt ve Cam Tử trong tay.
Trong thế giới an tĩnh ban đầu chậm rãi xuất hiện tiếng piano.
Là một bài hát sinh động.
Tần thư chậm rãi lắng nghe, vẻ mặt dần dần thay đổi.
Bài hát này, hình như viết cho anh.
Anh thoáng ngước mắt, liền nhìn thấy người nọ đang vùi cả gương mặt vào chiếc bụng lông xù ú nu của mèo nhỏ dùng sức hít lấy hít để.
Cam Tử cũng thích dán dán nên không chống cự lại hành vi này của cậu.
Bọn họ lại đổi tư thế dính nhau.
Cam Tử tự giác chui vào trong chăn nằm, vừa vặn lộ ra một cái đầu mèo để đối phương sờ.
Một người một mèo chơi đùa vui vẻ bên cạnh.
Chỉ là gối đầu quá mềm mại, vừa ngả đầu cậu đã thấy hơi hơi buồn ngủ.
Tống Vân Hồi vừa vuốt ve Cam Tử vừa không tiếng động ngáp một cái.
Chỉ ngắn ngủi vài phút, đợi đến khi Tần Thư tháo headphone xuống nhìn cậu thì mắt cậu đã suýt chút nữa nheo thành một đường chỉ.
Thật sự chỉ là suýt chút nữa, toàn bộ đều dựa vào chút ý chí còn sót lại để chống đỡ, tay đã vô thức sờ đầu mèo nhỏ.
“Hay không.”
Tống Vân Hồi thoáng mở to mắt ra, cười cười, nói, “Đây là quà nguyên đán tặng anh đấy.”
Tần Thư hỏi cậu: “Tên gì thế?”
Ngay sau đó Tống Vân Hồi nhổm người dậy, gửi link cho anh.
Nhìn ra vẻ mặt mông lung mơ hồ của đối phương, vì thế Tần Thư xuống giường đứng dậy, muốn ôm Cam Tử đi để đối phương ngủ, nhưng Tống Vân Hồi không nhúc nhích, ngáp một cái, nói:
“Hôm nay con trai ngủ với tôi.”
Tần Thư đáp ‘được’, tắt đèn xong tiện thể khẽ khàng đóng cửa lại.
Tần Thư rời đi, đèn cũng đã tắt, nhưng Tống Vân Hồi không ngủ ngay.
Trước đó cậu vẫn luôn không xem điện thoại, vừa rồi lúc bận bật bài hát cho Tần Thư nghe có nhìn thấy tin nhắn của người khác gửi tới, nhưng không kịp hồi âm.
Khá nhiều người gửi tin nhắn tới nhân dịp Tết nguyên đán, đủ loại đủ kiểu, cậu tạm thời bỏ qua tin nhắn nhóm, ưu tiên xem tin nhắn của Trần Thần trước.
Đối phương rất dụng tâm, vừa qua 0 giờ liền gửi tin nhắn cho cậu ngay, chúc cậu nguyên đán vui vẻ, còn kèm theo một bao lì xì nhỏ, dù rằng đằng sau còn chèn thêm [Cho nên hôm nay có rảnh rỗi chơi game không] cũng không ảnh hưởng đến phần dụng tâm này.
Khi đó cậu vẫn đang xem pháo hoa, sau đó ngoại trừ chụp vài tấm ảnh ra thì không động vào điện thoại nữa nên không để ý mấy đến tin nhắn của đối phương.
Bây giờ đã qua thời gian tốt nhất để hồi âm tin nhắn, nhưng vẫn nằm trong phạm vi cứu vãn kịp.
Gửi lại một bao lì xì nhỏ, cậu bổ sung thêm một câu nguyên đán vui vẻ.
Mí mắt nặng trĩu thật sự nhấc lên không nổi nữa, tầm mắt bắt đầu mơ mơ hồ hồ, bốn chữ [Nguyên đán vui vẻ] ngắn gọn cậu gõ nửa ngày trời mới xong.
Đối phương hẳn là vẫn chưa ngủ, vừa nhận bao lì xì xong, nhìn thấy dòng chữ [Đối phương đang nhập] nửa ngày bên cậu, kết quả chỉ nhảy ra có bốn chữ thì đã đoán được trạng thái của cậu, bảo cậu ngủ sớm đi.
Tống Vân Hồi nhìn thấy tin nhắn hồi âm của anh ta xong liền ngả đầu ngủ mất, nói được làm được.
– –
Sau khi rời khỏi phòng Tống Vân Hồi, Tần Thư cũng không về phòng mình ngay mà xuống lầu đi vào phòng bếp trước.
Một cốc nước lạnh xuống bụng, đại não tuy vẫn không cách nào bình tĩnh nổi, nhưng đã đỡ hơn trước nhiều.
Không muốn đụng phải Diệp Mẫn biết đâu tỉnh dậy uống nước lúc nửa đêm, anh uống nước xong liền lên lầu ngay.
Lên lầu tìm tai nghe, anh an tĩnh ngồi bên giường, lại lần nữa ấn play.
***
Các cư dân mạng vừa đón giao thừa vừa ngồi xổm trông coi, thật sự ngồi xổm chờ đến khi bài hát mới của Sữa Đậu Nành ra lò.
Bài hát mới mang tên, được phát hành vào giây đầu tiên của năm mới.
Vẫn là bộ ba cũ.
[Trình bày: Sữa Đậu Nành không ngon] [Nhạc: Sữa Đậu Nành uống không ngon] [Lời: Sữa Đậu Nành uống không ngon]Lần này ngoại trừ bộ ba cũ còn có thêm [Piano: Sữa Đậu Nành uống không ngon], sẵn tiện giải thích đây là bài hát tặng bạn.
Những người ngồi xổm đợi đến khi bài hát phát hành nháy mắt bị quả tên đâm bay.
[Bỗng nhiên thấy lần trước thuận mắt hơn hẳn!] [Xin chúc mừng thành viên mới của gia tộc, vỗ tay (cay đắng.jpg)] [Bài hát rất hay, vẫn giữ vững phong độ, thậm chí còn cảm thấy tiến bộ hơn trước! Chỉ là mạo muội hỏi một câu, Sữa Đậu Nành rốt cuộc có bao nhiêu đam mê với trái cây và rau dưa vậy].========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Tình Đầu Ngọt Ngào
2. Không Muốn Làm Nữ Phụ Ác Độc
3. Bà Nội Tôi Siêu Giàu
4. Cô Dâu Thay Thế Của Phó Tổng
=====================================
Phần lớn người phát ngôn vẫn chưa nghe bài hát, cướp sofa trước rồi hẵng nói.
Đợi đến khi những người khác nghe bài hát xong, hoặc lúc nhìn thấy tin tức comeback của Sữa Đậu Nành thì top 100 của khu bình luận đã không còn chỗ cho bọn họ dung thân nữa.
[Không còn sofa cũng không sao, ngủ sàn nhà cũng rất thoải mái] [Nghe xong rồi! Thật sự rất hayyyy! Trước đó còn bảo sao tên bài hát lại đậm chất nhi đồng thế kia, thì ra đúng là trẻ em cũng có thể nghe được thật! Không phải kiểu tình yêu cực hạn níu kéo đến tê tâm liệt phế, càng giống như kể về tình bạn và quá trình trưởng thành hơn, là sự ấm áp hòa quyện cùng một chút tiếc nuối] [Không biết nên định nghĩa bài hát này thế nào, bất luận là nói về tình yêu hay tình bạn tui đều thấy Ok hết, tui cảm thấy điểm này không quan trọng lắm, quan trọng là tình cảm chất chứa bên trong rất dễ khơi dậy cảm xúc của con người] [Sữa Đậu Nành nguyên đán vui vẻ! Ngày đầu tiên của năm mới đã được nghe bài hát mới của Sữa Đậu Nành thật sự siêu cấp hạnh phúc!!! Bài hát này cũng rất hợp nghe vào thời điểm này!] [(Đã là lúc nào rồi mà người đờn ông này vẫn tự lừa mình dối người mà chia ca sĩ trình bày và sáng tác ra thành hai người thế)] [??? Đợi một chút, piano cũng là Sữa Đậu Nành sao, piano khúc dạo đầu và lúc kết bài trực tiếp khiến tui kinh diễm, không ngờ tới là do Sữa Đậu Nành đàn! Còn gì mà cậu không biết không Sữa Đậu Nành!] [Vậy mà lại là bài hát sáng tác tặng bạn bè, tui chỉ ghen tị một chút hoi, hì hì, nói vậy chứ vẫn phải chia sẻ với bạn bè, để mọi người cùng bị Rau Cần đâm bay nào]Trong gian phòng an tĩnh, lúc Tần Thư ngồi trên giường nghe đi nghe lại bài hát đang phát trong tai nghe, có hơi không quen mở giao diện bài hát ra, tìm thấy nút chia sẻ.
Anh chia sẻ lên Weibo.
Thời gian này cú đêm đặc biệt nhiều, nhất là đêm nay, người thức khuya lại càng nhiều hơn, trên Weibo khác hẳn ngày thường, tràn đầy lời chúc phúc.
Rất nhiều ngôi sao đều hiểu tầm quan trọng của thời điểm này, lần lượt trước sau đăng Weibo, các fan hâm mộ đu idol đặc biệt là các fan hâm mộ đu nhiều idol cùng lúc đều thấy vô cùng hạnh phúc như đang lâng lâng trong kho lương.
Chỉ có fan hâm mộ Tần Thư vẫn đang chờ đợi, từ năm ngoái đến năm nay, mắt thấy một năm mới đã bắt đầu lâu như vậy, càng ngồi xổm hy vọng lại càng cảm thấy mù mịt, nhưng họ vẫn không nỡ từ bỏ, cách một lúc lại click vào check một lần.
Thậm chí đã có fan hâm mộ bắt đầu suy nghĩ nếu Trứng tổng lại lần nữa đăng nhầm mẩu truyện tranh nhỏ lên tài khoản của anh hoặc tán gẫu ở khu bình luận như bình thường cũng tốt, dù sao có còn hơn không.
Quả nhiên số phận đứng về phía đảng thức đêm.
Những người khác đã lần lượt gục ngã, nhưng đảng thức đêm vẫn đứng sừng sững tại chỗ, cuối cùng đạt được thắng lợi cuối cùng.
Cách lần trước Tần Thư đăng Weibo đã trôi qua rất lâu rất lâu, hôm nay cuối cùng anh cũng đăng bài trên tài khoản của mình.
[Tần Thư V: Nguyên đán vui vẻ (Link –)]Một buối tối đã định sẵn không thể yên bình nổi, sau khi Tần Thư đăng Weibo thì điện thoại có hơi lag, lúc load lại trang thì khu bình luận đã chất đầy comment.
[!!Tui tuyên bố đây là thắng lợi của đảng thức đêm! Không ngờ tới Tần tổng lại là người ‘cõi âm’ như bọn tui] [Tần tổng Nguyên đán vui vẻ!] [Cái đệt! Tui biết quan hệ giữa Sữa Đậu Nành và Tần tổng tốt, nhưng không nghĩ tới lại tốt đến mức này hu hu hu, vậy mà trực tiếp viết hẳn một bài hát luôn, *Cần đồng âm với Tần mà nhỉ, chính là vậy đúng không chính là vậy đúng không](*) Cần và Tần trong tiếng Trung đều đọc là /qín/
[Mới vừa nghe bài hát này về, có hơi hưng phấn, cuối cùng hạ quyết tâm đóng phần mềm âm nhạc nào đó lại, kết quả Tần tổng chia sẻ cho tui……được rồi, nghe thêm hai lần nữa rồi ngủ vậy]Sau khi Tần Thư chia sẻ xong liền thoát khỏi Weibo, tiếp tục về giao diện bài hát.
***
Nhà họ Tống.
Người nhà họ Tống không có truyền thống cùng nhau đón giao thừa, ngày này nhiều nhất chỉ cùng ăn tối một bữa, sau đó ngồi trong phòng khách tán gẫu, tối thì lên lầu ai về phòng nấy đi ngủ là xong.
Không ai muốn đối nghịch với Tống Thành vào ngày này, mọi người đều thuận theo ý ông, mặt mày Tống Vân Dương mang theo ý cười, lúc trò chuyện cùng Tống Tử Thư và Từ Vi cũng không nhìn ra không đúng chỗ nào.
Từ Vi có thể đi đến ngày hôm nay, đương nhiên càng biết chiều theo ý Tống Thành, người một nhà ngồi quây quần trong phòng khách, TV đang phát chương trình nhưng chẳng mấy ai để ý, bầu không khí náo nhiệt hiếm thấy.
Chủ nhà vui vẻ, ngày tháng của người giúp việc cũng trôi qua cũng tốt hơn, ngoại trừ hai người giúp việc phụ trách làm mâm ngũ quả và thu dọn bàn vẫn cần phải làm việc thì những người còn lại hoặc là tụ tập tán gẫu hoặc là về phòng gọi điện thoại cho con cái.
Bên cạnh là người vợ theo mình mười mấy năm, trước mặt là hai đứa con trai ngoan hiền, Tống Thành tuy không nói chuyện, nhưng ai nấy đều nhìn ra được tâm trạng ông khá tốt.
Chỉ là lúc quay đầu định gọi bác Trần, ông dời mắt, liền nhìn thấy gian phòng đóng chặt cửa kia.
Động tác của ông trì trệ vài giây, sau đó xoay người lại.
Bác Trần chú ý thấy động tác của ông, chủ động hỏi: “Ông chủ có dặn dò gì sao?”
Tống Thành cầm tách trà nóng lên uống một ngụm, nói: “Không có.”
Từ Vi hiển nhiên đã nhận ra sự khác thường của ông, nhưng không nói ra, vừa mỉm cười vừa dời chủ đề.
Tống Thành không thể thức đêm, sau 10 giờ rưỡi đã ngồi không yên, chậm rãi đứng dậy.
Từ Vi vốn muốn đứng lên cùng ông, tiếp đó thấy đối phương quay đầu nói với Tống Vân Dương:
“Con đi theo ba.”
Động tác đứng dậy của bà ta khựng lại, từ từ ngồi xuống.
Tống Vân Dương theo Tống Thành lên lầu, đến bên ngoài thư phòng.
Bọn họ không đi vào trong mà dừng lại ở đây.
Nơi này cách dưới lầu đã đủ xa.
“Ba.”
Tống Vân Dương chủ động mở lời hỏi, “Có việc gì sao ạ?”
“Cũng không có gì.”
Tống Thành chắp hai tay sau lưng, ông đã từng trải nhiều, trong lúc vô tình mái đầu đã lấm tấm tóc bạc chứng tỏ tuổi tác. Ông nói: “Chỉ muốn hỏi một chút, con đã hỏi em trai con năm nay suy tính thế nào chưa.”
Không phải ‘khi nào trở về’ mà là ‘năm nay suy tính thế nào’.
Có thể ông đã nhận ra điều gì đó, cũng có thể đã sớm biết, chỉ là chưa từng tin tưởng vào sự thật đó.
Tống Vân Dương tạm thời không trả lời mà hỏi ngược lại: “Ba đã biết gì sao?”
Tống Thành lắc đầu.
Việc nhận được khoản tiền kia vào ngày sinh nhật, trước giờ ông chưa từng nói với bất kỳ ai.
Chỉ cần không nói ra, có thể làm như không có chuyện gì xảy ra.
Vì thế Tống Vân Dương nói hắn cũng không biết đối phương dự định thế nào.
Tống Thành thở dài, sau đó hỏi:
“Vậy con có biết nó đang ở đâu không? Những thứ như ghi chép quẹt thẻ của thẻ phụ dù thế nào cũng phải lưu lại dấu vết mới đúng.”
Tống Vân Dương nhìn ông, đáp:
“Tra không được ạ, ba đã đóng băng toàn bộ thẻ của em ấy rồi.”
Trước khi đối phương nhập viện vì cứu người năm ngoái.