Nhưng lúc Du Hoặc đi ngang qua mép thuyền, mắt nàng vẫn sáng lên một chút.
Đáng tiếc…. Đối phương tựa như lúc trước không hề phát hiện gì mà lướt qua, đi thẳng xuống khoang thuyền.
021 nghĩ thầm quả nhiên, lời nói lần trước chỉ sợ vị này chả nghe được câu nào.
Tuy rằng đúng như trong dự kiến, nhưng nàng vẫn không thể tránh có chút thất vọng.
Vị tiểu thư này lúc tâm tình tốt thì không biểu hiện lên mặt, còn lúc không tốt thì lại chói lọi một bãi ở trên mặt.
Khiến cho ba vị đồng nghiệp lo sợ muốn chết.
Lúc mang hai vị ôn thần xuống tầng cuối, 078 nhỏ giọng nói với 021: ”Hay là….hai ta đổi đi? Lần trước tôi phụ trách 001, nói thật thì hơi xấu hổ. Lần này có thể…..”
Hắn ta vừa liếc mắt nhìn, đã thấy ánh mắt đặc biệt lạnh băng của 021 bắn tới.
”……” 078 im miệng nghĩ nghĩ, nhỏ giọng nói: ”Được rồi được rồi, xem như em chưa nói ạ, đã biết chị khó chịu ai nhất rồi. Nào, mời chị đi trước.”
Hắn ta nghiêng người, nhường ra cửa phòng tạm giam số 1.(Bản edit từ nhà WONDERLAND @ourcutehome chỉ đăng trên Wattpad và WordPress, nghiêm cấm repost.)
.
Du Hoặc đi vào phòng tạm giam.
Trước khi cửa đóng, nơi nãy vẫn như bình thường, không có biến thành một mảnh đen nhánh.
Trong phòng có bàn có ghế, trên tường còn treo một chiếc gương lớn.
Lần này hắn không có kéo ghế ra nằm sấp ngủ nữa, mà là xoay vài bước, dừng lại trước chiếc gương kia.
Trong gương phản chiếu khung cảnh ở cửa…..
078 hỏi thăm một tiếng, sau đó đi đến cửa phòng tạm giam số 2. Tần Cứu đi theo phía sau hắn ta, nhấc bước chân đồng thời hơi nâng mắt lên, nhìn chằm chằm vào gương cùng Du Hoặc.
Anh nhẹ nhàng chớp chớp mắt, rồi chạm ngang qua vai 021.
Tiếp theo 021 bước vào phòng tạm giam, đóng cửa lại.
.
Trong phòng một mảnh yên tĩnh.
Trong gương, tiểu thư với gương mặt lạnh lùng này đang dựa vào cánh cửa, đưa tay vuốt tóc ra sau tai.
Nàng hít một hơi, định mở lời.
Du Hoặc nói: ”Lần trước cô nói, tôi nghe cả rồi.”
”…..”
Tiểu thư thẳng thắn nghẹn ở cổ họng, quên luôn cả thở.
Du Hoặc nghiêng người, lặng lẽ nhìn nàng.
Việc này là nằm hoàn toàn ngoài dự kiến.
Dọc đường đi, 021 luôn suy nghĩ làm sao để bắt chuyện, làm sao để nói rõ tình hình trong một thời gian ngắn. Không tính nói rõ ràng, nói tin mấu chốt thôi cũng được rồi.
Nàng đã phác thảo ra kế hoạch đâu vào đó cả rồi, kết quả Du Hoặc nhảy ra một câu như vậy, nàng bỗng nhiên….không biết nên nói gì.
”Ngồi xuống rồi nói?”
Du Hoặc kéo ghế ra, xoay ghế lại theo hướng của nàng.
021 bị hành động này làm cả kinh, rốt cuộc hoàn hồn.
Nàng vội vàng xua tay nói: ”Không cần đâu, không mất nhiều thời gian như vậy. Thí sinh đi vào chỉ mất một, hai phút, phòng tạm giam sẽ bắt đầu phát huy tác dụng. Lúc đó nếu tôi còn tiếp tục ở lại, người khóc sẽ là tôi đó.”
Vừa nói xong câu này, nàng rốt cuộc cũng nhớ được những suy nghĩ đã chuẩn bị trước trong đầu, nói như pháo bắn: ”Anh có từng nói, nếu anh bị gạch bỏ hay bị loại trừ, chuyện thứ nhất hệ thống sẽ làm đó là xoá tất cả ký ức mấy năm đó đi, hiện tại xem ra là đúng thật. Tôi biết anh sẽ còn có nhiều nghi vấn, nhưng xin anh đừng hỏi gì cả, nghe tôi nói trước.”
”Tôi biết anh đối với hệ thống kỳ thi rất tò mò, nhưng tôi chỉ có thể nói ngắn gọn.”
”Hệ thống này được sáng lập rất nhiều năm trước rồi, ý tưởng ban đầu là áp dụng cho những nơi như quân đội, tác dụng là sàng lọc các nhân tài đặc biệt. Mỗi bài kiểm tra rất tổng hợp và khó khăn, bởi vì cần phải kiểm tra tất cả các khía cạnh của các đối tượng sàng lọc, và những người được chọn đều là những người nguy hiểm. Giống như một con dao hai lưỡi vậy, dùng không cẩn thận sẽ bị đứt tay.”
”Ban đầu để đảm bảo sự công bằng và an toàn của kỳ thi, một nhóm đã được chọn để giám sát tất cả các đối tượng kiểm tra. Những người có thể đàn áp những thí sinh đó, tất nhiên đều là những người ưu tú, và hầu hết trong số họ toàn là từ quân đội trong và ngoài nước đi ra. Để đáp ứng hoàn cảnh, những quan chấp huấn (*) này sau đó được đổi tên thành giám thị.”
(*)Quan chấp huấn là người đảm đương trách nhiệm chấp hành mệnh lệnh xử phạt.
”Anh gia nhập vào hệ thống sớm hơn tôi hoặc bất kì ai trên con thuyền này, chính là một trong những nhóm giám thị đời đầu, lãnh đạo của toàn bộ nhóm giám thị, số hiệu là A.”
”Sau này có một số vấn đề với hệ thống….không cần tôi nói anh cũng có thể nhận ra, đối tượng của kỳ thi ngày càng kỳ lạ, người già, trẻ em và phụ nữ mang thai, tôi đến tận bây giờ cũng chưa tìm ra được nguyên tắc sàng lọc của nó là gì cả, nói chung là có hơi nằm ngoài kiểm soát.”
”Tôi đã tham gia thi rất sớm, khi đó hệ thống chưa thành như bây giờ. Tôi ra khỏi trường cùng với anh, anh là đàn anh của tôi, và dĩ nhiên, anh không biết tôi, hiện tại phỏng chừng cũng không có tôi trong số ký ức còn lại của anh. Dù sao, anh cũng chỉ giám sát tôi có vài lần trong kỳ thi, sau này với những nỗ lực của mình, mới dần dần quen được.”
”Khi tôi chuyển sang làm giám thị, hệ thống đã bắt đầu đi sai hướng rồi, nhưng tôi không thể thoát ra được nữa. Sự kiểm soát của hệ thống đối với giám thị thậm chí còn cao hơn thí sinh, bởi vì chúng tôi là một phần của nó.”
”Tổ giám thị đã được thiết lập từ rất sớm, tôi vốn sẽ vào tổ của anh sau kỳ dự trữ, kết quả còn chưa đến lúc đó, anh đã xảy ra chuyện.”
”Tất cả những thứ liên quan đến vụ tai nạn đều đã bị hệ thống xoá sạch hoàn toàn, rất khó để tìm thấy dấu vết liên quan. Lúc đó tôi chỉ mới từ giám thị dự trữ chuyển tới đây, không có tư cách tham gia trực tiếp vào sự kiện kia, nhưng tôi biết, anh muốn phá huỷ nó.”
”Anh đã thử phá huỷ, nhưng tỉ lệ thành công lại rất có hạn. Cho nên anh đã nói với tôi, anh nói hệ thống có thể sẽ loại trừ anh. Nếu anh bị trục xuất, mà hệ thống vẫn còn, tôi nhất định phải kéo anh trở về, đánh thức anh một lần nữa.”
”Thật ra, anh chọn nói cho tôi những chuyện này, tôi còn rất kinh ngạc. Năng lực của tôi cũng có giới hạn, phải mất kha khá thời gian.”
”Có điều….. may mà không hổ thẹn, tôi đã tới rồi.”
Ánh đèn của phòng tạm giam bắt đầu trở tối, tốc độ của 021 càng lúc càng nhanh.
Trừ bỏ câu cuối cùng này.
Nói xong, phòng tạm giam lại lâm vào mảnh an tĩnh.
Du Hoặc ngồi ở trên bàn, ánh mắt dừng lại ở hư không nào đó, nhìn qua có chút xuất thần.
Hắn luôn là như vậy, lúc không hé răng thì biểu hiện luôn rất yên lặng, buồn vui chán ghét đều không hề lộ ra, làm người ta khó đoán rằng hắn đang nghĩ cái gì.
Sau một lát, hắn giương mắt nhìn 021 nói: ”Cảm ơn.”
Nháy mắt, 021 cảm thấy rất xúc động.
Nàng hít một hơi sâu, rốt cuộc lần đầu tiên cũng có thể thấy nàng cười rộ lên.
”Vậy……nãy giờ nói nhiều như vậy, anh có cảm thấy quen thuộc gì không? Hoặc là nhớ ra đoạn ngắn nào đó?”
”Trước mắt thì không có.”
021 lộ vẻ thất vọng, nhưng mà nàng lại lập tức lên tinh thần: ”Cũng không sao, từ từ nhớ là được.”
Du Hoặc gật gật đầu.
Phòng tạm giam đã càng ngày càng tối, 021 nói: ”Tôi phải đi ngay thôi, tôi biết anh còn có rất nhiều vấn đề, sau này tôi sẽ tận lực tạo cơ hội để đi tìm anh, anh nhớ phối hợp đấy nhé.”
Nói xong nàng lại nghĩ tới hành động thường ngày của đại boss, vội vàng bổ sung: ”Phối hợp một chút là được, không cần nhiều đâu.”
Lúc nàng cầm then cửa, Du Hoặc bỗng nhiên nói: ”Đúng rồi, hỏi này nữa, cần cô giúp một chút.”
021 quay đầu: ”Hỏi gì cơ?”
Du Hoặc nói: ”Lúc làm giám thị, tôi cùng với người ở phòng bên có quan hệ như thế nào ?”
021: ”Chao ôi….”
Du Hoặc: ”Chao ôi cái gì?”
021: ”Không cần nhắc phòng bên, nhắc tới một cái là tâm tình xấu đi. Quan hệ hai người rất kém, cực kì kém, nghe nói lúc ấy anh xảy ra sự cố, nguyên nhân chủ yếu là do anh ta.”
Nàng nói xong, lại hỏi Du Hoặc: ”Bỏ qua cái đề tài này đi, miễn cho anh nhớ tới mấy chuyện không tốt, càng nhớ càng yếu. Anh mới nãy còn muốn tôi giúp một chút, giúp gì thế?”
Du Hoặc: ”Có thể xác nhập hai thí sinh bị nhốt lại không? Giúp tôi qua đó đi.”
021: ”……”
Cái đcm.