Thái Huy càng nghe vẻ mặt lại càng khó nhìn, cuối cùng mới trầm giọng nói: “Anh hiểu rõ Tiểu Thư Thư, cô ấy tuyệt đối sẽ không làm những chuyện như thế đâu!”
“Anh Huy, anh ngây thơ thế, cái giới giải trí là chỗ nào? Có ai mà không thay đổi đâu? Em là vì may mắn có được sự ủng hộ của ba và anh, nhưng An Thư thì sao, đã không được người trong nhà ủng hộ thì thôi lại không chịu nhận sự trợ giúp của chúng ta, một cô gái có dung mạo xinh đẹp lại không quyền không thế sẽ gặp cái gì, chẳng lẽ anh còn không rõ?”
“An Thư, có người tìm” đúng lúc này, nhân viên trường quay đột nhiên hét lên một tiếng, giọng điệu đầy quái lạ.
Tất cả mọi người lập tức đều quay ra nhìn. Bởi vì nó quá bắt mắt. Hoa hồng đỏ……
Hoa hồng đỏ theo chân người đưa hoa ùn ùn kéo tới……..
Đến khi tất cả mọi người hoàn hồn, cả trường quay đã biến thành một biển đỏ, trong tiết trời mùa hạ như thế này nhìn vào lại càng thấy nóng nức.
An Thư bóp chặt một tấm thiệp, cô tức đến mức sắp ngất rồi.
Trên tấm thiệp viết một hàng chữ: “Nhớ đến sân bay đón tui nha” Lucifer
“Cô Phạm, mời cô kí nhận.”
Kí cái đầu nhà anh ấy mà kí!
“Các anh chuyển hết về đi, chất đống ở đây sẽ làm ảnh hưởng đến công việc của người khác!” Cô từ chối với thái độ hết sức ôn hòa.
“Không được đâu, chúng tôi đã đảm bảo với khách hàng rồi, nhất định phải nhìn thấy cô kí nhận rồi mới có thể đi!” Nhân viên đưa hoa làm khó.
An Thư đưa tay xoa mi tâm, sau đó cầm bút kí tên xoèn xoẹt: “Tôi đã kí nhận rồi đấy, nhiệm vụ của anh đã hoàn thành rồi nhé, đám hoa này là của tôi có phải không?”
“Đúng thế, đúng thế’.” Anh chàng đưa hoa gật đầu liên tục.
“Được, bây giờ tôi tặng lại cho anh đấy, có cần hay không là tùy anh.”
Anh chàng đưa hoa đến ngẩn ra, sau đó quả quyết gọi người đến chuyển hoa về.
Nhân viên giao hoa vừa mới đi chưa đầy được một phút, lại có người đến tìm cô.
Lần này thì không khoa trương như lúc nãy, người đến chỉ giao cho cô một cái hộp nhỏ.
An Thư thấp thỏm mở ra, bên trong là một cái nhẫn kim cương đang tỏa sáng lấp lánh trong hộp kèm theo một tấm thiệp.
Trên tấm thiệp viết bốn chữ: Đã lâu không gặp, kí tên: DK
Sắc mặt cô lại càng khó coi.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi, hết hoa tươi rồi đến nhẫn kim cương, cả đoàn làm phim đều sôi sùng sục.
Mà An Thư ngồi phịch xuống ghế, vẻ mặt chán nản.
Cái gì nên đến rồi cũng sẽ đến…… Có trốn cũng không trốn được.
Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho bản thân mình thật bình tĩnh, sau đó cô đi đến trước mặt đạo diễn: “Đạo diễn thật xin lỗi, đã gây ra phiền phức cho đoàn làm phim….”
“Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu mà! Có gì đâu! Không sao, không sao!”
Đạo diễn Giang cười ha ha nói, nhưng vẫn nhắc nhở thêm một câu: “Diễn viên có tiếng tăm đối với đoàn làm phim mà nói là việc tốt, nhưng mà kiểu này rất dễ gây ra những đồn đại không hay, cô vẫn nên chú ý thì hơn!”
Cô gật đầu: “Cám ơn đạo diễn đã nhắc nhở.”
Cách đó không xa, Ninh Tuyết vừa đố kị vừa hả hê nhếch môi cười lạnh, cô ta đố kị Ninh Tuyết có một khuôn mặt khiến đàn ông điên cuồng, hả hê là vì cuối cùng nó cũng rơi vào bước đường này.
“Anh Huy, thế này mà anh còn cho rằng cô ta sẽ không làm loại chuyện đó ư?”
“Có lẽ đó chỉ là những người muốn theo đuổi cô ấy….” Trên gương mặt Thái Huy vẫn hiện lên sự giằng co.
“Hừ, theo đuổi ấy à? Hoa mỹ thì gọi là theo đuổi, còn nói trắng ra thì là muốn bao nó còn gì? Trong cái giới giải trí này ai sẽ thật lòng với một nghệ sĩ nho nhỏ không có chống lưng cơ chứ?
Thái Huy mặt lạnh như băng không còn gì để phản bác.
Tranh thủ lúc cảnh tiếp theo vẫn chưa bắt đầu, An Thư tìm một góc khuất khuất gọi một cuộc điện thoại.
“A lô, honey, đã nhận được quà chưa?” Đầu bên kia vọng lại tiếng nói rất nhàn nhã.
“Jason! Cái ông nội nhà mày đó! Mày muốn chơi tao đó hả?”
“Chậc, chậc, mày là người đầu tiên nhận được hoa hồng của tao mà không cảm ơn, lại đi cảm ơn ông nội của tao đấy! Khẩu vị của mày cũng nặng quá đấy?”
“Đừng có đánh trống lảng! Rốt cuộc mày muốn gì?”
“Đâu có gì đâu, chỉ là muốn nhắc mày nhớ ra sân bay đón tao thôi mà, bà chả đồng ý với tao rồi còn gì?”
“Mày còn dám bảo tao đi đón mày à, có tin tao vác con đao dài 40 mét đến chém chết không?”
“Mày đổi ý rồi chứ gì?” Giọng nói từ đầu dây bên kia chợt lạnh đi.
“Lúc trước tôi đồng ý đi đón ông là vì muốn nhờ mày, nhưng bây giờ tao không cần nữa rồi, tak chả gửi tin nhắn cho mày rồi còn gì?”
“Tao không cần biết, dù sao mày cũng đã đồng ý tới đón tao rồi, nhưng mày vừa mở lời tao liền đồng ý mà, phần ân tình này đâu có giả? Không phải mày vẫn ghét nợ nần người khác à? Lần này chả là nợ ân tình của tao còn gì.”
An Thư đỡ trán: “Chuyện mày tặng cả hoa cho tao thì thôi! Coi như xong! Nhưng mày biết thừa tin tháng sau mày về nước đã bị lộ ra ngoài rồi còn gì, đến lúc đó toàn bộ sân bay đều là fan của mày, thế này thì khác gì mưu sát! Tao đi để đám fan mày xé xác tao ra à? Jason, chẳng qua bị tao đá có một lần? Sao phải chỉnh tao thảm thế?”