” anh chưa chịu đi đúng không?” Cô một cái nằm quay lưng vào vách, chửi lớn, ” mẹ kiếp, đi đi, tôi sống sao kệ tôi, cũng không liên quan đến anh nữa. Lãi nhải mãi, rõ phiền…cút…”
Sắc mặt Diệp Thành trầm xuống, định kéo cô để chất vấn thì Từ Lạc đã cuộn tròn trong chăn kín mít, không noi chuyện.
Hắn tức đến nghiến răng, đành chua xót rời khỏi phòng bệnh.
Từ Lạc chùm trong chăn, nhưng mắt lại mở to, trong lòng cười giễu cợt.
Diệp Thành khốn kiếp, đối tốt cái gì chứ? Tốt cái quần í, cô không có tin hắn nữa….
Hắn mà thay đổi, thì cô có mà đội mo cau đi khắp thủ đô mà khen hắn luôn ấy chứ…
Mà không, hắn mà thật lòng thay đổi, thì cô thay tên đổi họ theo họ hắn luôn….
Sàm…bà đây mà tin anh…lần nữa…hứ làm cún luôn…
…
Cuối cùng việc chuyển viện cho Từ Lạc cũng thuận lợi. Cô vốn không muốn chuyển viện, dù gì, đội ngũ bác sĩ bên này cũng không tệ lắm. Loading…
Nhưng mà cái đồ khốn Diệp Thành cố chấp như kim loại đồng thiếc vậy, axit cũng không mòn, cứ dùng lý do đứa nhỏ trong bụng cô là của Diệp gia, cho nên cần tới bệnh viện tốt hơn…
Thế nên đó là lí do cô đang có mặt ở bệnh viện sang chảnh nhất Thủ đô này.
Cô nhíu mày, nhìn hết đồ thiết bị trong phòng bệnh cao cấp đặc biệt này, phòng rất rộng, đầy đủ tiện nghi, như một cái chung cư nhỏ, dụng cụ xa hoa bày biện đúng quy tắc, trong lòng có hơi bất đắc dĩ.
Mẹ ơi, Diệp Thành hắn là đang đốt tiền sao?
Hắn không xót, nhưng cô thì xót chết được, tên nhà giàu này xem tiền là giấy vụn sao chứ?
Bên ngoài phòng bệnh, viện trưởng dẫn theo một đội ngũ bác sĩ giàu kinh nghiệm, đi về phía phòng họp, theo yêu cầu của Diệp Thành mà đưa ra phương án chăm sóc cho Từ Lạc.
Phòng bệnh đang an tĩnh, cánh cửa liền mở ra, một nữ bác sĩ mặc áo blouse trắng đi vào.
Cô đẩy đẩy gọng kính giả cận, từ tốn, ” Lạc Lạc.”
Từ Lạc ngước mắt vừa nhìn, là Lương Minh Phương.
Cô nở nụ cười nói, ” Bác sĩ Lương, khéo quá, sao cô lại ở đây, nào qua đây ngồi.”
Lương Minh Phương đi tới ngồi xuống bên cạnh Từ Lạc, đầu tiên xem thử cô đang truyền dịch đã đúng chưa, lại hỏi thăm một phen tình huống của cô, mới thở dài,
” hazz, sao thế, đang yên đang lành, lại xảy ra chuyện như vậy, thật may là cô và đứa bé không sao đấy.”
Từ Lạc cách lớp áo sờ bụng nhỏ hơi nhô lên của cô, “ừm, tôi không sao rồi, nhưng mà bọn khốn lòng lang dạ sói đó, tôi sẽ không tha cho bọn chúng.”
“Ừm, ” Lương Minh Phương gật gật đầu, ” trong lòng cô cảm thấy thoải mái là được.”
” Bác Sĩ Lương hôm nay sao lại ở đây?” Từ Lạc cười cười lộ ra hai cái răng khểnh, đổi chủ đề, ” cô không phải làm ở bệnh viện Trung Ương sao? sao lại mặc đồ ở đây…?”
Lương Minh Phương hừ lạnh, ” còn không phải vị kia nhà cô, hắn ta một yêu cầu tất cả các bác sĩ nam nữ chuyên khoa sản tề tựu về đây, nói là để chăm sóc cho vợ hắn. Thật là hắn không biết thì thôi, biết rồi lại phô trương đến thế, tôi nói này Từ Lạc, chồng cô í, hắn ta bày trận địa còn lớn hơn là dàn quân nhập ngũ ấy.”
Từ Lạc ngẩn ra, sau đó xùy một tiếng, ” anh ta đó là vì tôi sao? Hứ, chẳng qua tôi mang thai con hắn, mang dòng máu của Diệp gia, nên hắn muốn đối tốt với tôi thôi. Kì thực tôi cũng chẳng có liên quan đến hắn đâu.”
“Vậy cô định làm thế nào?” Lương Minh Phương tò mò.
” Chả làm thế nào cả.” Từ Lạc cúi đầu. Trong lòng cô rất rõ ràng, cô nói, ” Hắn muốn đối tốt với tôi chẳng qua là vì bảo bảo mà thôi. Còn tôi, sinh con xong, một kí thỏa thuận với anh ta, bằng không tôi ôm con tôi, trốn hắn suốt đời.”