-Cao nhân quả nhiên chính là cao nhân, cách xa như vậy, mà có thể nhìn ra được tiểu cô nương này vẫn còn là chim non, Tiểu Bảo đối với tiền bối kính ngưỡng như nước sông cuồn cuộn, liên miên không dứt. . .
Huyết Đao lão tổ cười gượng:
-Người người đều có lời đồn, Vi tước gia của Đại Thanh là một tiểu anh hùng trọng nghĩa khinh tài, hôm nay gặp mặt quả nhiên danh bất hư truyền. Nếu ta chưa bái người khác làm chủ, thì cũng muốn kết giao với ngươi một phen, đáng tiếc đáng tiếc,… thực sự là đáng tiếc.…
Nghe lời nói của lão, Vi Tiểu Bảo mồ hôi lạnh đã chảy xuống, âm thầm hối hận mình bất cẩn, đi ra ngoài mà không có mang theo Bàn Đầu Đà, Lục Cao Hiên, hoặc là huynh đệ Thiên Địa hội, Thanh Mộc đường ….thì đâu đến nỗi ở đây không chống đỡ nổi một đòn, tên thủ hạ Trương Khang Niên, ngày thường da trâu làm trống, đánh kêu vang động trời, đến lúc mấu chốt thì dùng chẳng được gì cả, lão tử nếu như lần này có thể thoát được cái mạng nhỏ, nhất định nói với Tiểu Huyền Tử đem toàn bộ các ngươi đuổi hết về nhà. . .
Trong lúc Vi Tiểu Bảo suy nghĩ lung tung, thì thủ hạ của gã đã bị người của Huyết Đao giải quyết đánh ngã gần hết..
Trương Khang Niên cùng Triệu Tề Hiền dẫn mấy tên thị vệ còn lại bảo hộ phía trước người Vi Tiểu Bảo, giọng nói có chút run rẩy:
-Vi. . . Vi tước gia…tình huống có. . . có chút không ổn a.
-Không ổn cái đại đầu quỷ ngươi, ai cũng nhìn ra điều này hết rồi.
Vi Tiểu Bảo tiếp tục mắng:
– Những tên khác đều chết hết rồi, chỉ có hai người các ngươi làm sao một vết thương nhỏ cũng đều không thấy?
Trương Khang Niên Triệu Tề Hiền liếc mắt nhìn nhau lúng túng …
Tống Thanh Thư thấy cũng đến lúc rồi, dựa theo thủ đoạn láu cá của Vi Tiểu Bảo, có trời mới biết gã dẻo miệng đến cỡ nào, bằng bản lãnh của mình cũng có khả năng là chạy thoát, vào lúc ấy thì mưu đồ tính toán của mình chẳng phải là đổ sông đổ biển sao?
Hắng giọng một cái, Tống Thanh Thư từ từ đi ra, nhìn mấy tên hòa thượng của Huyết đao môn lắc đầu thở dài nói:
-Người xuất gia lòng dạ từ bi, mấy vị đại sư lại phạm vào sát giới, đây là nghiệp chướng nặng nề a.”
Vi Tiểu Bảo đang lâm vào tuyệt lộ, bỗng nhiên nhìn thấy Tống Thanh Thư bước đến, ánh mắt liền sáng ngời, Mộc Uyển Thanh thậm chí là Phong Thanh Dương đều cho rằng trên lưng Tống Thanh Thư đeo cây kiếm gỗ chỉ là ra vẻ, nhưng Vi Tiểu Bảo thì vừa liếc mắt nhìn qua, đã nhận ra con người này không tầm thường “Lấy theo tư thế của hắn tựa như là ra trận không sợ thiên lôi giáng xuống, nếu không phải là tên chán sống thì chính là thế ngoại cao nhân, nhìn hắn thần tình trầm ổn, hiển nhiên không phải là kẻ chán sống..”
-Vị đại hiệp này mang lấy một thanh kiếm gỗ, vừa nhìn cũng biết là cao thủ trong cao thủ, mấy tên ác tang này không có chút nào từ bi của phật gia, muốn hại tính mạng của chúng ta, mong rằng đại hiệp cứu giúp…
Vi Tiểu Bảo thái độ lập tức ngoay ngoắt 180 độ so với vừa rồi mới nói chuyện với Huyết đao lão tổ.
-Hừ, giới sát là là thứ vô bổ bên Thiền tông của các ngươi, Phật gia chúng ta không có nhiều quy củ như vậy.
Huyết Đao lão tổ ha hả nói, nhìn Tống Thanh Thư trên lưng đeo cây kiếm gỗ, lảo cũng hơi chần chờ rồi hỏi:
-Này tiểu tử, cây kiếm gỗ cũng có thể hại người sao?
Tuy rằng lấy một thanh kiếm gỗ làm vũ khí, trước giờ lão chưa từng nghe thấy, có điều theo bản năng sản sinh, vẫn làm cho trong lòng lão đối với Tống Thanh Thư kiêng kỵ.
-Huyết đao có thể hại người, thế thì tại sao mộc kiếm lại không thể gây tổn thương?
Tống Thanh Thư cười nhạt, nhưng trong lòng thì thấy thoải mái biết bao, cái loại làm ra vẻ như thế này thật đúng là không xấu.
Huyết Đao lão tổ do dự, rồi vẫn ra lệnh cho đám đệ tử công tới.
Hiện nay thiên hạ đại loạn, Tây Vực thì có nhiều bang phái, từng nơi tự tìm kiếm minh chủ để dựa vào. Đại đa số đều hướng về thực lực mạnh nhất là Mông Cổ, có điều là phải lựa chọn trong từng Vương gia, có người nương nhờ vào kinh Tây Vực Nhữ Dương Vương Sát Hãn, có người đầu nhập vào Hốt Tất Liệt danh tiếng, riêng Huyết Đao lão tổ thì cho rằng Thiết Mộc Chân rất thương yêu thất hoàng tôn A Lý Bất Ca, vị trí ngày sau của Hốt Tất Liệt nhất định sẽ truyền lại cho hắn, cho nên liền suất lĩnh Huyết đao môn nương nhờ vào A Lý Bất Ca.
Bây giờ A Lý Bất Ca đang lưu thủ tại đại thảo nguyên Mông Cổ, cùng Mãn Thanh giằng co bất phân thắng bại. Lần này bọn họ thăm dò được tin tức Khang Hi phái tâm phúc tín nhiệm nhất là Vi Tiểu Bảo đi sứ đến phía nam nước Tống để kết minh.
A Lý Bất Ca lo lắng Mãn Thanh cùng nước Tống liên kết, sau khi Mãn Thanh không còn có nỗi lo đôi phó với nhà Tống, tình cảnh sẽ của mình sẽ càng gian nan.
Biết được chuyện này, Huyết đao lão tổ tình nguyện nhận việc, suất lĩnh chúng đệ tử xuôi nam, dự định sẽ đem Vi Tiểu Bảo chặn gϊếŧ ở trên đất Tống, làm được như vậy thì Mãn Thanh cùng nước Tống không thể kết minh, thậm chí còn có thể bởi vì cái chết của Vi Tiểu Bảo mà còn phát động một trận đại chiến.
Tuy rằng linh cảm báo cho Huyết Đao lão tổ biết tên tiểu tử quái lạ này không đơn giản, nhưng thời gian cấp bách, lão nhất định phải tốc chiến tốc thắng gϊếŧ chết Vi Tiểu Bảo, tránh cho việc triều đình nhà Tống hay tin phản ứng đem quan binh kéo tới thì hỏng việc, cho nên để cho chúng đệ tử đánh trận phủ đầu, thử xem võ công hư thực của Tống Thanh Thư ra sao.