Bass khóc không ra nước mắt mà nghĩ: Trước đây mắt ta cmn không tốt đến mức nào, mới cảm thấy Jofar cực kỳ đẹp trai, đẹp đến mức sắp siêu thoát thực tế, như một vị thần cấm dục chỉ có thể nhìn, không thể chạm vào!?
Cấm dục?
Thần mẹ nó chứ cấm dục!
À đúng.
Hắn không phải thần.
Hắn là một tên khốn!
Miệng Bass lại bị cắn, kẽ răng bị chen tách tiến vào. Cậu có thể cảm giác được trừ lúc đầu Jofar muốn phạt nên khiến cậu bị đau, sau đó liền bắt đầu dùng môi nhẹ nhàng cọ xát trên môi cậu.
Khi Jofar hôn, cũng giống như tính cách và con người hắn vậy, có ý thức chiếm hữu mạnh mẽ. Trước mỗi lần hôn, hắn đều làm ký hiệu trên vùng lãnh thổ sắp bị hắn xâm lược, như thưởng thức thứ rượu đáng giá ngàn vàng, là điều tất yếu phải làm.
Nói thật, điều này khiến Jofar trông giống như một kẻ biến thái.
Nhưng Bass cũng không ghét sở thích nhỏ đó của hắn, thậm chí còn chìm sâu trong đó nên mỗi lần đều không thể từ chối.
Bởi vì kiểu “âu yếm” này, sẽ khiến Bass không thể không có ảo tưởng rằng Jofar yêu và trân trọng mình..
Mặc dù kể từ tối hôm đó, Bass đã lờ mờ nhận ra rằng môi quan hệ giữa cậu và Jofar đã trải qua một số thay đổi bùng nổ.
Nhưng Bass thật sự bị vương quyền của thời đại này dọa sợ, cậu căn bản không dám hỏi Jofar: Này, mối quan hệ của chúng ta bây giờ là gì? Ngươi hôn ta là vì thích ta, muốn ở bên ta mãi mãi sao?
Cậu sợ mình hỏi, Jofar lại trả lời chẳng qua là cảm thấy thiếu niên có tai mèo khá mới lạ, hắn muốn chơi thử, nếu vậy thì cho dù Bass có một trái tim làm bằng inox chắc cũng sẽ bi thương đến vỡ vụn.
Ôm tâm lý làm đà điểu, Bass cẩn thận từng li từng tí thu lại tâm ý của mình, tiếp nhận sự cướp đoạt từ Jofar, lén lút tự nói với mình: Hôm nay có rượu hôm nay say, gặp phải mỹ nam mắc gì không ngủ!
“Sách.”
Jofar mài hôn khóe môi Bass, ung dung ngồi dậy, khí tức của hắn rút đi, tóc dài bạch kim lành lạnh lướt qua hai má Bass…
Hắn rút bàn tay đang kìm hãm Bass ra, một bên vòng lấy eo Bass đang run chân để tránh cậu ngã xuống, một bên ý do vị tẫn nâng má thiếu niên, ngón cái xoa nhẹ môi dưới sưng tấy của cậu.
Đây là động tác tiêu chuẩn khi Jofar kết thúc.
Bass tiếc nuối nghĩ: Có vẻ buổi “dạy dỗ” hôm nay kết thúc rồi.
Thật là.
Đến cùng mình đang chờ mong gì đây? Bị ngủ sao?
Mịa nó, từ khi nào mà ông đây đã khát khao như vậy rồi!
Bass phỉ nhổ chính mình.
Meo đại gia phờ phạc nhìn Jofar rời khỏi mình, thẳng chóp mũi, ngửi mùi hương có tên “Jofar” cuối cùng trong không khí.
Nhưng hôm nay có vẻ khác mọi ngày, Jofar không ra ngoài ngay mà lấy ra một mặt dây chuyện bằng vàng, phía trên khắc một đoàn phù văn, đưa cho Bass.
“Đây là cái gì?”
Bass nhìn đồ chơi nhỏ xấu bẹp và không mấy mỹ quan trong lòng bàn tay, nó hoàn toàn không thích hợp để xuất hiện trên người Jofar.
“Đây là mặt dây chuyền của thần Min.”
Jofar nhìn hái cái tai mèo rũ xuống khi thiếu niên cúi đầu trước mặt, đáy mắt có thứ gì đó đang chảy xuôi, “Đây là một phần của khế ước, một “minh chứng”, khi em chân chính lý hiểu được tình cảm của nhân loại ngày ấy, ta sẽ đích thân đeo lên cho em.”
“Có tác dụng gì sao?”
“Có, ngày em đeo nó lên, ta sẽ ‘ôm’ em, trên giường của vương.”
“…”
Bass ngơ ngác ngẩng đầu, ánh mắt rơi vào trong đôi mắt xanh như băng của Joffal khi hắn nhìn chằm chằm vào cậu. Trái tim trong lồng ngực đập loạn xạ không kiểm soát được!
Khuôn mặt tuấn tú của Joffal luôn lộ ra vẻ lạnh lùng, hốc mắt rất sâu, đôi mắt sắc bén như giấu đao khiến người ta không dám nhìn thẳng. Đó là lý do tại sao Bass không thể tự tin rằng Jofar thật sự thích cậu.
Nhưng vào thời khắc này, Bass thấy được một cậu trả lời phủ định hoàn toàn những suy nghĩ trên trong mắt Jofar.
‘Ta rất mong đợi, ta cũng yêu em.’
Jofar tựa như đang nói vậy.
Khuôn mặt trắng như sữa của thiếu niên bỗng nhiên đỏ ửng, từ thính tai lan đến cổ.
Ánh mắt Jofar đảo qua mạt đỏ ửng trên nước da trắng nõn, đôi môi mím chặt, ngón tay cong lên nhẹ nhàng lướt qua xương quai xanh của Bass, Bass ngứa ngáy nhún vai.
“Đừng để ta chờ quá lâu, hiểu chưa? Bast, sự kiên nhẫn của ta luôn có hạn.”
“… Ừm.”
Bass cắn môi, kìm nén kích động muốn nhào tới nhảy nhót trên người người đàn ông trước mặt, khó khăn níu chặt clone, làm ra vẻ mặt trong sáng ông đây không hiểu gì hết.
Nội tâm:
Bass (chuột chũi rít gào. JPG): Mẹ, quỳ cầu chính diện đè ta a!!!
Đến a!
Đến chính diện a a a!
Mẹ nó, ngươi chỉ nói không làm thì được cái mịa gì? Được cái mịa gì?!
Pharaoh trẻ tuổi không nghe thấy tiêng lòng của thiếu niên trước mặt, chẳng hề biết con vật nhỏ đáng yêu quái lạ trong lòng hắn, là một nhóc lưu manh rít gào muốn cùng hắn làm chuyện người nhớn.
Vị vương tuấn mỹ vương sửa sang quần áo, một bên đeo găng tay da mỏng, một bên từ trên cao nhìn xuống Bass lùn hơn hắn mấy cái đầu,âm sắc lạnh lùng không cho phản bác ra lệnh:
“Ta muốn đi phòng nghị sự, Bast, biến thành mèo.”
Bass gắt gao nhìn chằm chằm bàn tay thon dài kia, lại bàn tay cực kỳ mạnh mẽ bị găng tay bao trùm, nuốt một ngụm nước bọt trong cái liếc từ đối phương.
Bass: Thật sự, với cái động tác đeo găng này, cái ánh mắt lạnh nhạt coi rẻ tất cả này là ta có thể cứng!
Một giây sau.
Mặt mèo của Bass đỏ chót: Ta không sao, các ngươi tùy ý đi.
Hi.
…
Bên ngoài cung điện.
Hai vị đại thần quan chờ đợi đã lâu cùng đông đảo các thị nữ và thân vệ rốt cục cũng chờ được chủ nhân của bọn họ, vị vua tuổi trẻ anh tuấn đeo găng tay cách ly lông mèo, đỡ mông một con mèo đen bộ lông bóng loáng không dính nước, để nó nằm nhoài trên bả vai mình.
Hai vị thượng phẩm cùng nhiều cung nữ và thị vệ đã đợi rất lâu cuối cùng cũng đợi được chủ nhân của mình, Vương thiếu gia đẹp trai, đeo găng tay cách ly lông mèo, đỡ con mèo đen bóng và để nó nằm trên vai.
Ánh mắt của hắn không ngừng trên người những kẻ đang chờ trước cửa, đôi chân thon dài tiến bước, đi tới phòng nghị sự, đám người phía sau cũng lẳng lặng đi theo, cũng không có gì khác thường ngày.
Sự nghi ngờ lóe lên trong mắt Nefes.
Thân là người thống trị đế quốc Ai Cập, Pharaoh kiêu ngạo cao quý không cần giải thích bất cứ thứ gì với tôi tớ của hắn.
Nhưng Bass thì không, cậu sợ sau khi Nefes và Jesé biết được, sẽ như mẹ chồng ác độc trong phim móc ra một đống cá khô nhỏ bảo meo đại gia lăn xa một chút, hoặc là lén lút hạ độc, độc chết tên meo nhan họa thủy đáng ghét là cậu.
Đương nhiên, dựa trên sự thông minh của hai vị thần quan, Bass cảm thấy rằng cái phía sau coa tính khả thi lớn hơn.
Meo đại gia nghe không hiểu nội dung hội nghị, mấy chữ Ai Cập đó tách ra đọc thì nó đều hiểu, nhưng đứng cùng nhau thì meo đại gia chả hiểu cái méo gì cả.
Trước đây Bass còn muốn phát huy trí tuệ của người hiện đại, như nữ chính trong tiểu thuyết một nói lời kinh người, chỉ điểm giang sơn, khiến Jofar kinh ngạc, bị nó cuốn hút sâu sắc gì đấy.
Bây giờ?
Jofar và các đại thần thảo luận chuyện người Lybia tuyên bố thành lập quốc gia, những thay đổi gần đây của mấy nước lớn Assyria, Mitani và ý đồ của vua Assyria khi đưa công chúa đến đây.
Cục than đen ngồi trên đùi Pharaoh cao quý cùng một đống cá khô nhỏ, mặt không cảm xúc nhai nuốt, một bên trừng bản đồ mà tới nay nó vẫn không đọc được phương hướng trên bàn thấp.
Bass: Ta vẫn là ăn đi.
Làm một con mèo phế vật cũng rất tốt.