“Ngủ chung với cậu.” Bàn tay Chris còn đang di chuyển đến mông cậu, ngụ ý muốn vuốt ve cái khe nào đó.
“Vậy thì ngủ đi!” Lâm Dật Phi kéo tay anh ra, đắp kín chăn xoay người sang chỗ khác không nói nữa.
Chris vẫn ngồi trên giường, câu tiếp theo của anh khiến máu Lâm Dật Phi không thể nào lưu thông: “Không phải cậu có phản ứng chứ?”
“Cậu mới có phản ứng!” Lâm Dật Phi kéo chăn qua đầu, đúng thế, lúc nãy thật sự cậu có một chút phản ứng.
“Đúng vậy.” Chris xoay người Lâm Dật Phi qua, cầm tay cậu chạm vào phần phía dưới của mình.
Độ nóng của nơi đó khiến Lâm Dật Phi rút tay về.
“Cậu… cậu…” Lâm Dật Phi lắp bắp nói không nên lời.
“Cậu không thể dùng tay giúp tớ sao?” Chris nhẹ giọng hỏi.
“Tự cậu làm đi! Sao có thể ép người khác giúp cậu chứ!” Lâm Dật Phi dùng sức rút tay về lần nữa, nhưng Chris lại càng nắm chặt.
“Tớ chỉ muốn cậu giúp tớ.” Lời nói của Chris rất kiên quyết, anh ngồi khóa lên người Lâm Dật Phi đối diện với cậu, trong nháy mắt giường trũng xuống, Lâm Dật Phi ngay cả xúc động muốn khóc cũng có. Sao cậu lại ngốc như vậy? Chuyện hai người ở cùng phòng ký túc xá, cậu nên nghĩ đến nhất định là do Chris đã sắp xếp từ trước.
“Tớ không muốn.” Lâm Dật Phi cũng đáp lại rất kiên định.
Nhưng Chris vẫn tựa như không nghe thấy, kéo quần mình xuống trước mặt Lâm Dật Phi, khi Lâm Dật Phi nhìn thấy thứ đang phấn chấn tinh thần kia, thốt ra đầy kinh ngạc.
“Sao… sao lại lớn như vậy…”
Khóe miệng Chris nhếch lên, câu này đối với nam sinh mà nói là một loại khen ngợi.
Xúc cảm nơi bàn tay khiến cậu cảm giác được từng mạch đập của nơi đó, điều này khiến Lâm Dật Phi càng muốn rút tay về.
Chris kề sát tai Lâm Dật Phi, nhẹ nhàng hôn lên cổ cậu, “Giúp tớ.”
Sau đó, tay Lâm Dật Phi bị đối phương ép buộc bắt đầu xoa nắn.
Hô hấp đứt quãng của Chris phả lên cổ Lâm Dật Phi, động tác trong tay cũng khiến cậu bắt đầu khẩn trương.
“Dật Phi… Dật Phi…” Chris nỉ non tên Lâm Dật Phi, sau đó hôn môi Lâm Dật Phi, loại khao khát này khiến cậu không biết phải đáp trả thế nào.
Lâm Dật Phi chưa từng thấy qua dáng vẻ khi động tình của Chris, nhưng giờ phút này hai mắt anh khép hờ, hàng mi run rẩy, tất cả đều trở nên kiều diễm. Chris hôn cằm cậu, hôn cổ cậu, động tác trên tay cũng càng lúc càng nhanh. Lâm Dật Phi cảm giác tay mình như bị thiêu đốt.
Cho đến một giây kia…
Cuối cùng Chris cũng buông cậu ra, nằm trên người cậu thở dốc. Lâm Dật Phi nhìn chất lỏng trong tay mình, sửng sốt nửa ngày.
“Xin lỗi, ra trên tay cậu.” Chris vươn tay rút giấy muốn lau cho Lâm Dật Phi, bỗng nhiên Lâm Dật Phi đá anh một cái, vọt thẳng vào nhà vệ sinh.
Vừa rồi bọn họ đã làm gì?
Mình thế nhưng lại dùng tay giúp Chris?
Chris chậm rãi đi đến phía sau cậu, khi cậu ngẩng đầu lên đối mặt với anh trong gương, không khỏi hoảng sợ.
“…”
“Vì sao lại sợ? Chẳng lẽ cậu thật sự không thích tớ?” Chris nghiêng đầu nhìn cậu.
Lâm Dật Phi muốn khóc.
“Cái gì gọi là không dùng tay giúp cậu nghĩa là không thích cậu?” Lâm Dật Phi tiếp tục cúi đầu rửa tay mình, vẫn còn rất nóng.
“Bởi vì tớ còn chưa làm chuyện gì quá đáng hơn, cậu đã phản ứng đến vậy.”
“Quá đáng hơn… cậu còn muốn làm gì?”
Tim Lâm Dật Phi nhất thời lạnh lẽo.
Chris đi tới, gần như dán sát vào người Lâm Dật Phi. Hai tay anh vòng qua eo cậu, “Tớ muốn vào.”
Lâm Dật Phi đương nhiên hiểu được từ “vào” của anh nghĩa là gì.
“…”
“Nhưng trước khi cậu chưa chuẩn bị tốt, tớ sẽ không làm thế.” Chris nhìn thẳng vào mắt Lâm Dật Phi.
“Đây là lời hứa của tớ với cậu. Hay là, khi cậu nghe được câu này của tớ, lại sợ đến muốn chạy trốn?”
Lâm Dật Phi vẫn ngẩng đầu nhìn anh, cánh tay đối phương rất có lực, dường như chỉ cần cậu nói muốn chạy trốn thì lập tức sẽ bị siết chết.
Trước mắt bỗng hiện lên hình ảnh buổi tang lễ của Chris trước khi trọng sinh, Chris nằm trong quan tài, cậu chỉ có thể nhìn anh. Tất cả những chuyện sau đó đã nhắc nhở cậu, rằng Lâm Dật Phi đã vĩnh viễn mất đi Christopher.
“Tớ sẽ không chạy trốn.” Lâm Dật Phi gằn từng tiếng.
Chris chậm rãi mỉm cười, cúi đầu hôn cậu, Lâm Dật Phi trực tiếp hung hăng đẩy anh ra.
“Tớ không trốn không có nghĩa là cậu có thể làm chuyện mà cậu muốn với tớ!” Lâm Dật Phi giơ nắm tay, “Sau này cậu còn nói những lời linh tinh như ‘vào’ gì đó, tớ sẽ đánh tới mẹ cậu nhìn không ra!”
Lâm Dật Phi đi về phòng ngủ, nhấc chăn tiến vào, một bộ dáng không thèm để ý gì nữa.
Nhưng Chris lại còn đi đến bên giường cậu, đẩy chăn lộ ra đầu cậu, hôn lên trán cậu.
Trái tim run lên, Lâm Dật Phi giận đến nghiến răng, tại sao mỗi một hành động của Chris đều có thể khiến tim cậu đập nhanh như vậy?
Hôm sau Lâm Dật Phi rời giường trong trạng thái mơ màng, mà tên Chris kia lại rất có tinh thần, dẫn Lâm Dật Phi vào nhà vệ sinh giúp cậu rửa mặt, sau đó đến nhà ăn dùng bữa sáng. Cho đến khi Chris đưa sữa đến bên môi Lâm Dật Phi, hương vị của sữa mới làm Lâm Dật Phi tỉnh táo.
Chương trình học tương đối đơn giản, giáo dục của Ghosn chú trọng học sinh phát triển lối suy nghĩ, nên sau khi giáo viên giảng bài xong sẽ cho các học sinh rất nhiều thời gian để phân tích và thảo luận. Chương trình học của trung học không đơn giản như tiểu học và cấp hai, Lâm Dật Phi không thể cứ theo đà của mình mà đạt được thành tích tốt, nhưng nhờ giáo viên dẫn đường, học tập cũng không cần cố hết sức.