“Về nhà chưa?” Từ Chi hỏi cậu.
Trần Lộ Chu khoanh tay, mất tập trung nhìn cây đàn violin đã nhiều năm không chạm vào, trong lòng nôn nao suy nghĩ, nhân lúc nào đó sẽ kéo một bài cho cô nghe. Cậu cũng không tin cô thật sự có thể vui vẻ tiễn cậu lên máy bay, ngoài miệng thì ừ khẽ một tiếng.
Cô nói, “Tôi với bọn Thái Oánh Oánh đang ăn khuya, cậu tới không?”
Trần Lộ Chu nhướng mày, không biết là ai, “Bọn?”
“Địch Tiêu cùng với bạn gái của cậu ta.” Từ Chi nói.
“Người anh em thích sưu tập sao trời đó hả?” Trần Lộ Chu lục lại trong trí nhớ, có lần Từ Chi đã phàn nàn với cậu.
“Ừ.”
Cậu mỉm cười, nửa đùa nói, “Sự kết hợp kỳ lạ đấy, nghĩ gì vậy hả? Không sợ đánh nhau sao?”
“Lúc nãy đang ăn khuya thì chạm mặt, bạn gái của Địch Tiêu chắc cũng biết ít nhiều về Thái Oánh Oánh, không biết là muốn làm gì mà lại mời chúng tôi cùng ăn chung, Oánh Oánh nóng não đồng ý luôn rồi.” Từ Chi bó tay thở dài, sau đó thật chân thành khách sáo hỏi, “Tôi sợ lát nữa sẽ có đánh nhau, nếu ngài chưa ngủ thì có thể nén lại mệt mỏi qua đây ngăn cản giúp tôi không?”
“Tôi ngăn Thái Oánh Oánh thế nào được.” Cậu làm bộ làm tịch.
“Không phải, là cản tôi, Địch Tiêu vừa mới mắng cậu đấy.”
“…”
Dĩ nhiên là Địch Tiêu không ngờ đối tượng than phiền giữa cậu ta và Thái Oánh Oánh trên Wechat suốt một năm nay, nhân vật làm mưa làm gió ỷ mình đẹp trai mà làm càn ở trường Nhất Trung, sau này lại trở thành “đối tượng mập mờ” của bạn thân Thái Oánh Oánh.
Ban đầu Sài Tinh Tinh đồng ý xác định quan hệ với cậu ta cũng là vì nhìn thấy lịch sử trò chuyện với Thái Oánh Oánh trên điện thoại. Sau này Thái Oánh Oánh còn nhắn tin cho cậu ta mấy lần, có lần cãi nhau với Sài Tinh Tinh, cậu ta không cẩn thật nói lỡ miệng, xuất phát từ tâm lý khoe khoang của đám đàn ông, kể lể việc Thái Oánh Oánh nhắn tin cho cậu ta, ý muốn nói là: Sài Tinh Tinh, cậu không cần quá tài giỏi, có một vài người muốn ở bên tôi đấy.
Nói cách khác, bản tính thấp kém của đàn ông là vậy, có đôi lúc sẽ thấy thoải mái khi nhìn thấy phụ nữ vì mình mà tranh giành tình cảm. Cho nên, khi Sài Tinh Tinh nói muốn cùng ăn khuya với Thái Oánh Oánh, mặc dù cậu ta cảm thấy lúng túng nhưng không cưỡng lại được chút bỉ ổi trong thâm tâm, và đồng ý một cách khá tự mãn.
Vì vậy, khi một vài người thưa thớt ngồi xuống, bầu không khí xấu hổ ngột ngạt dâng trào, nhưng Địch Tiêu lại kiêu ngạo cảm thấy mình là trung tâm duy nhất để các cô gái này có mối quan hệ với nhau, cậu ta đành phải bắt đầu câu chuyện, nhưng cậu ta không có gì để nói, nói đi nói lại cũng chỉ nói được về mấy chuyện trong trường, rồi tự nhiên lại kéo theo cả Trần Lộ Chu.
Từ Chi cúp máy quay trở lại, Địch Tiêu không nhích mông khỏi cái ghế, tư thế cũng không thay đổi, còn tự cho là dáng vẻ “trong sạch” ngồi trên ghế, vừa rót nước cho Sài Tinh Tinh vừa nói liến thoắng, thao thao bất tuyệt tám chuyện về người khác.
“Cậu ta rất đểu, chuyện về Cốc Nghiên cứ nghĩ rằng người khác không biết. Cốc Nghiên bị người ta ném đá tróc da, còn cậu ta chẳng hề nói một câu nào. Nói hai người họ chưa từng yêu đương á, tôi cóc tin đâu.”
“Nhưng Cốc Nghiên vốn là em gái xe buýt, tất cả mọi người đều biết, sau này sẽ là người của giới giải trí, nam sinh có thể có quan hệ với cô ấy thì cũng là pháo vương thôi [1].”
[1] Pháo vương: ám chỉ những chàng trai chuyên dùng lời nói đường mật để lừa những cô gái nhẹ dạ cả tin. Cứ hiểu Pháo Vương = Ngô Diệc Phàm cho nhanh nhé.Địch Tiêu còn dẫn theo một bạn nam khác ngồi bên cạnh, bởi vì lúc này hết chỗ ngồi, ông chủ xếp cho bọn họ một cái bàn lớn mười chỗ, còn có vài người lợi dụng chỗ hở để chen vào. Vị trí ban đầu bên tay trái của Từ Chi vẫn còn trống, sau khi quay lại, chỗ bên cạnh đã bị một nam sinh đeo kính mặc áo Polo ngồi vào, vì vậy cô đi vòng qua ngồi bên phía Thái Oánh Oánh.
Áo Polo không nói tiếng nào, chỉ khi Địch Tiêu nhắc đến cậu ta, cậu ta mới nói một câu là không biết, học thần ở khu Tông Sơn tôi không quen, tôi chỉ biết bạn của cậu ta ở khu nghệ thuật thôi.
Trước đây Thái Oánh Oánh chưa bao giờ phát hiệu Địch Tiêu khiến người ta khó chịu như vậy. Thời điểm lớp 12 còn nói chuyện sôi nổi với cậu ta trên Wechat, chỉ cảm thấy con người cậu ta hơi tự phụ, thích đạp người khác xuống nâng mình lên cao. Khi ấy thích cậu ta nên cảm thấy con người mà, sai chẳng có khuyết điểm, làm gì có chàng trai nào hoàn hảo về mọi mặt.
Nhưng mà mắng Trần Lộ Chu thì thôi, tóm lại là chuyện giữa con trai các cậu chúng tôi không hiểu lắm, nhưng tại sao lại muốn bôi nhọ con gái hả?
Từ Chi cũng rất sốc, thời đại này rồi mà vẫn có thể nghe thấy có người dùng từ xe buýt để miêu tả nữ sinh, có đôi lúc vẫn là các cô gái tự làm nhau xấu hổ, mới khiến những người đàn ông này quen thói kiêu căng ngạo mạn và đáng khinh.
Khi ấy cô khóa điện thoại lại, thực sự nghe không nổi và không thể chịu đựng được nữa. Dù là nói với Sài Tinh Tinh, nhưng ánh mắt thẳng thừng sắc bén nhìn về phía Địch Tiêu ở đối diện, chậm rãi lướt nhìn từ trên xuống dưới như đang chọn mớ cải trắng…
“Hồi trước tôi từng nghe mấy người già có kinh nghiệm nói phải nhìn con trai như thế này, không cần nhìn chỗ khác, chỉ cần xem mông cậu ta có cong, có vểnh hay không. Vì nghe nói người mông cong sẽ chạy rất nhanh, sau này khi về già siêu thị giảm giá, khi cướp trứng gà cậu ta có thể chạy lên trước… Nhưng mà, tôi thấy mông của Địch Tiêu không được rồi.”
Vừa dứt lời, bàn tay Trần Lộ Chu vừa mới đỡ lấy tay nắm cửa của phòng bao, Chu Ngưỡng Khởi đứng phía sau theo bản năng hướng ánh mắt từ từ xuống cái mông của cậu.
Trần Lộ Chu: “…”
Chu Ngưỡng Khởi vỗ bộp một cái: “Từ nhỏ tôi đã nói cậu chạy rất nhanh rồi, đúng không!”