Nhà Trương Lâm ở tầng mười tám.
Đến cửa, đột nhiên lại nhét chìa khóa vào tay Tống Nhiễm: “Cái đó… Chỉ chị đi vào thôi, trong nhà có một người là Lục ca, cậu ấy không cho em nói cho chị, nếu biết là em tìm đến chị, sẽ tẩn chết em!”Trương Lâm nghĩ đến nắm tay của Lục Mộ Trầm, trong nháy mắt bị giật mình: “Chị dâu, em đi trước đây!”
Nói xong, xoay người chạy vào cửa thang máy.
Hai mắt Tống Nhiễm còn hồng, trong lòng khó chịu.
Đi đến trước cửa nhà Trương Lâm, do dự một lát, mới cắm chìa khóa vào ổ.
Cửa phòng mở ra, bên trong trống rỗng.
Bên phòng khách có một phòng ngủ cửa đang đóng.
Tống Nhiễm đóng cửa lại, đi đến.
Giơ tay, muốn đẩy cửa.
Dùng sức, cửa phòng lại khóa từ bên trong.
Trong phòng, Lục Mộ Trầm đang nằm trên giường nghỉ ngơi, nghe thấy tiếng gõ cửa, tưởng Trương Lâm đã về.
“Đến đây.” Anh từ trên giường đi xuống, xỏ dép lê, đi đến cửa.
Tống Nhiễm nghe thấy tiếng Lục Mộ Trầm, bỗng nhiên trong lòng căng thẳng, cô lập tức chớp chớp mắt, đem nước mắt nghẹn trở về.
Lục Mộ Trầm mở cửa ra: “Cậu…”
Lời nói chưa nói hết, liền ngây người.
Anh ngơ ngác nhìn Tống Nhiễm đứng trước mặt mình, yết hầu bỗng nhiên giống như bị cái gì đó ngăn chặn, không thể nói được.Khóe mắt phải có vết thương, khóe miệng lại có vết bầm màu xanh lá, bộ dáng cực kì chật vật.
Vốn dĩ Tống Nhiễm không muốn khóc trước mặt Lục Mộ Trầm, nhưng trong nháy mắt thấy anh, nước mắt vẫn không kìm được mà rơi xuống.
Lục Mộ Trầm thấy Tống Nhiễm khóc, sợ đến nỗi hoảng hốt, lập tức đi lên phía trước một bước, ôm chặt Tống Nhiễm: “Nhiễm Nhiễm, đừng khóc, đừng khóc mà, anh không có việc gì…”
Tống Nhiễm được anh ôm chặt, đầu chôn vào trong ngực Lục Mộ Trầm, nước mắt từng giọt từng giọt mà rơi, trong phút chốc liền làm ướt áo Lục Mộ Trầm.
Lục Mộ Trầm nhẹ nhàng vỗ đầu cô: “Nhiễm Nhiễm ngoan nào, đừng khóc, anh thật sự không có việc gì.”
Tống Nhiễm vừa khóc, tâm Lục Mộ Trầm như bị thắt lại.
Tống Nhiễm ôm anh càng chặt, hít hít mũi, trầm mặc một lát, mới nghẹn ngào nói: “Trương Lâm đã nói cho em.”
“Ừ, anh biết.” Tống Nhiễm đột nhiên xuất hiện ở đây, không cần nghĩ, cũng biết là Trương Lâm nói cho cô biết.
Tống Nhiễm nhấp nhấp môi, ngẩng đầu lên, hai mắt đẫm lệ mơ hồ mà nhìn Lục Mộ Trầm. Tầm mắt dừng ở vết thương bên khóe miệng khóe mắt anh, cô run rẩy, nâng tay, cô muốn sờ anh, rồi lại sợ làm anh đau, ngón tay chạm nhẹ vào vết thương khóe miệng anh, nghẹn ngào hỏi: “Rất đau sao?”
Lục Mộ Trầm cầm tay cô, cúi đầu hôn lên mu bàn tay cô một cái, ánh mắt anh thật sâu mà nhìn cô, ôn nhu nói: “Không đau.”
Tống Nhiễm ngưng nước mắt, cắn môi trừng anh: “Lừa người!”
Lục Mộ Trầm nhìn biểu cảm vừa đau lòng lại phảng phất tức giận Tống Nhiễm, không nhịn được nở nụ cười, anh duỗi tay lần nữa ôm cô vào trong lòng, cằm để lên vai cô, thấp giọng mà nói: “Thật sự không đau, chỉ là một vết thương bé tí mà thôi.”
“Anh còn biết có vết thương? Trương Lâm bảo anh đi bệnh viện, sao anh lại không đi?” Tống Nhiễm ngẩng đầu lên, tầm mắt lại dừng trước vết thương bên khóe mắt Lục Mộ Trầm, ấn đường nhăn lại: “Cũng không biết có thể để lại sẹo hay không nữa.”
Khóe miệng Lục Mộ Trầm hơi cong lên, nhìn cô hỏi: “Nếu để lại sẹo thì làm sao bây giờ?”
“Có sẹo thì sẽ xấu liền không cần anh nữa!” Tống Nhiễm thở phì phì mà đáp.
Lục Mộ Trầm biết cô nói đùa, không nhịn được cười rộ lên, lại ôm Tống Nhiễm, thấp giọng ôn nhu dỗ dành: “Đừng không cần anh mà, khẳng định sẽ không có sẹo, anh bảo đảm đấy.”
Tống Nhiễm ngước mắt nhìn anh, nhấp môi hỏi: “Trừ vết thương trên mặt, còn bị thương chỗ nào trên người không?”
Lục Mộ Trầm lắc đầu: “Không có?”
Vẻ mặt Tống Nhiễm hoài nghi: “Thật sao?”
“Thật.”
“Em không tin.” Trên mặt còn bị thương, cô không tin trên người anh không bị thương.
Tống Nhiễm nói xong, liền trực tiếp đẩy anh vào phòng, ấn anh ngồi lên giường, nói: “Cởi áo ra, cho em kiểm tra một chút.”