Tại Ngự đang nói chuyện với một gã thanh niên. Hắn vừa thấy cậu đến bèn tiến lên nói: “Thiếu gia, lúc trước người nói muốn tuyển người làm. Bỗng dưng bây giờ có nhiều người tới nói muốn làm công, người xem có muốn nhận không ạ?”
Lục Hàm Chi ngó qua vậy mà là đám dân chạy nạn ngày hôm qua cậu gặp ở ngoại ô phía bắc.
Người cầm đầu đã nhận ra cậu, lập tức tiến lên chắp tay, dè dặt hỏi:”Ân nhân? Là ngài sao?”
Lục Hàm Chi cũng chắp tay với hắn ta, nói: “Hôm qua vừa hay Lục mỗ có việc nên mới không thể đích thân dẫn chư vị tới đây. Chỗ này của ta dự định mở một xưởng gia công thịt khô kiêm giao hàng và vận chuyển. Nếu mọi người muốn làm việc thì đều có thể ở lại. Tất cả điều kiện ta đưa ra ở ngoại ô phía bắc đều được tính.”
Đám dân chạy nạn cảm động sắp khóc, bọn họ chưa bao giờ biết rằng trên thế giới này lại có người giống thần tiên như vậy.
Không chỉ trị bệnh cứu người mà còn cho kế sinh nhai.
Lục Hàm Chi không định làm Bồ Tát, cậu cảnh cáo trước: “Công việc chắc chắn rất vất vả, nhưng tiền tiêu vặt mỗi tháng kết toán một lần, nhất định từ mùng một đến mùng năm sẽ kết xong lương. Ở xưởng làm được bao ăn cũng như bao chỗ ở cho người nhà. Nhưng chỗ ở cho người nhà sẽ thu một khoản phí nhất định của mỗi người để làm phí sinh hoạt. Thành tích làm việc xuất sắc sẽ có tiền thưởng, làm việc hơn bốn canh giờ sẽ có tiền tăng ca. Nếu mọi người cảm thấy thích hợp thì cứ ở lại!”
Đám dân chạy nạn dập đầu cảm kích, Lục Hàm Chi dặn Hòa Minh dẫn họ đi bố trí ký túc xá. Cũng may ở trong thôn, cái gì không có chứ riêng dãy nhà ngói thì có thừa nên bố trí mấy chục người ở chẳng thành vấn đề.
Bản thân bọn họ đã xuất thân bần hàn, trên đường đi chịu cảnh màn trời chiếu đất, lúc nhìn thấy từng dãy phòng ốc gạch ngói chỉnh tề này thì đều vui đến phát khóc.
Hòa Minh cầm biển số nhà, sắp xếp cho từng người một rồi điền vào danh sách.
Bây giờ coi như Lục Hàm Chi đã biết, thì ra Cầm Sắt và Tại Ngự lo đối ngoại, còn Loan Phượng và Hòa Minh quản lý nhân sự, đối nội và chạy vặt.
Việc giống như chân chạy, Tại Ngự và Cầm Sắt đều làm rất khá. Nhưng việc liên quan đến nhân sự và việc vặt trong nhà thì vẫn là Hòa Minh và Loan Phượng lo.
Hòa Minh lanh lẹ đến nói với Lục Hàm Chi: “Theo lời dặn của thiếu gia, ta đã sắp xếp xong xuôi. Chăn đệm và quần áo cũ trong kho của thôn trang đã chia đều cho mọi người. Tất cả đều rất biết ơn, nói muốn làm trâu làm ngựa báo đáp thiếu gia.”
Lục Hàm Chi chỉ cười: “Thực ra không cần báo đáp, cứ làm việc cho tốt là được.”
Sau đó cậu sai Tại Ngự quy hoạch một nhà xưởng chế biến thực phẩm ở gần đó.
Trong thôn có rất nhiều nhà trống, Tại Ngự bèn chọn hai ngôi nhà ngói trống khá lớn, dự định làm khu nhà xưởng chế biến thực phẩm, chọn hơn mười thanh niên cường tráng theo hắn đi lựa heo để thịt trong ngày.
Thật ra sắp xếp mọi người đi làm thịt heo là có ý riêng. Sau khi mổ heo, Lục Hàm Chi bèn bố trí mời mọi người ăn một bữa thịt thơm ngon.
Dân chạy nạn nghèo khổ nào đã thấy chuyện này?
Người biết thì hiểu đó là chương trình khi rảnh rỗi ở thôn, người không biết thật sự sẽ tưởng đấy là để thết đãi khách quý.
Một bữa thịt heo, già trẻ gái trai ăn no nê thỏa thích.
Chẳng những có thịt, có rau củ, có dồi, bên trên còn nổi lớp váng mỡ, còn cả đống bánh bao nữa?
Tết ở quê cũng chẳng được như thế!
Vị ân nhân này có ngốc không vậy, cho đám cu li bọn họ ăn cơm kiểu này, không sợ họ ăn sạch của cậu sao?
Lục Hàm Chi biết cách làm giàu: Chỉ khi lợi ích và đãi ngộ tốt thì mọi người mới có thể hết lòng hết dạ làm việc cho cậu.
Bây giờ cậu xây nhà xưởng này là vì muốn kiếm nhiều tiền.
Đúng là mấy cửa hàng mặt tiền lúc trước hơi nhỏ một chút. Dẫu có chi nhánh Thực Trân Lâu ở kinh thành làm chiêu bài nhưng cung không đủ cầu.
Muốn kiếm nhiều tiền thì nhất định phải có quy mô lớn. Quy mô cứ lớn dần lên, tất nhiên phải có nhiều người làm hơn.
Bây giờ cậu cần một nguồn nhân lực số lượng lớn, vừa hay bên khu ổ chuột ở vùng ngoại ô phía bắc kia có lượng lớn nhân lực. Trùng hợp mục tiêu nhiệm vụ là cứu vớt dân chạy nạn ở vùng biên cương phía bắc kia.
Dưới sự khống chế của Tô Uyển Ngưng, bọn họ đã biến thành con rối. Ngoại trừ tác dụng tạo hình tượng cho Tô Uyển Ngưng thì họ còn không thể gọi là “người”.
Dù sao bọn họ chỉ là một đám người bình thường, Tô Uyển Ngưng không thể ngày nào cũng công kích tinh thần bọn họ được, luôn có lúc để Lục Hàm Chi lợi dụng sơ hở.
Cậu để vài người dân chạy nạn canh ở đó, nếu gặp ai cần công việc thì kéo tới đây. Thời gian trôi qua, cuộc sống tốt đẹp bên này đã truyền đến bên vùng ngoại ô phía bắc. Hơn nữa sau một quãng thời gian làm việc, tất cả dân chạy nạn trở về đều ăn mặc gọn gàng, lại còn thấy trên mặt có thịt.
Tất cả mọi người đều từ biên cương phía bắc lưu lạc tới, tại sao cuộc sống của bọn họ càng ngày càng tốt đẹp?
Sau khi nghe ngóng mới biết được, thì ra đãi ngộ làm việc ở vùng ngoại ô phía nam lại tốt như thế!
Chuyện gì cũng có so sánh, mặc dù ở chỗ này không cần lo về cái ăn, không cần lo cho tính mạng, nhưng cuộc sống mà tương lai mờ mịt thế này thực sự khiến người ta sợ hãi.
Vì thế đoàn người bàn bạc, bắt đầu tốp năm tốp ba đi đến ngoại ô phía nam.
Tô Uyển Ngưng lúc này còn chưa phát hiện ra, vì gần đây nàng ta có chuyện quan trọng hơn muốn làm.
Còn 3 ngày nữa là tới đại hôn của Thái Tử, cuối cùng hắn ta không trốn tránh nữa mà quyết định thú nhận với nàng ta.
Không ngoài dự tính của Thái Tử, đương nhiên “tiên nữ” Tô Uyển Ngưng rộng lượng chọn tha thứ cho hắn ta! Thân là Thái Tử của một nước, không phải chỉ là cưới thêm một người phụ nữ thôi ư?
“Thiếp tự nhận xuất thân hèn mọn, không xứng với Thái Tử. Tất nhiên vị trí vợ cả, thiếp chẳng dám nghĩ tới. Chỉ là thiếp với Chiêu Vân như chị em ruột. Tỷ ấy xảy ra chuyện như vậy, chắc chắn rất khổ sở, thiếp muốn tới an ủi tỷ ấy một chút.”
Thái Tử nhìn bộ dáng dịu dàng ngoan ngoãn của Tô Uyển Ngưng, nhịn không được ôm nàng ta vào trong ngực vỗ về thân mật, thậm chí hắn ta còn muốn hoàn toàn chiếm lấy nàng ta.
Nhưng hắn ta lại bị Tô Uyển Ngưng xấu hổ đỏ mặt né tránh, lấy cớ muốn đi phủ công chúa để an ủi chị em tốt.
Trong phủ công chúa, Chiêu Vân quận chúa đang nâng một chiếc khăn tay thêu cảnh mùa thu lá rụng mà rơi lệ một mình trong phòng, tự lẩm bẩm: “Vân nhi đã không có duyên làm bạn bên cạnh ca ca ở kiếp này, nhưng rồi lại không thể bỏ mẫu thân để đi theo chàng đến kiếp sau. Không phải Chiêu Vân không chịu trả lại chiếc khăn này, ông trời đã đối xử bất công với ta, chỉ để lại một tín vật bên người cũng coi như an ủi vài phần.”
Chiếc khăn tay này đúng là vật ngày ấy Lục Hàm Chi bảo Vũ Văn Mân “làm rơi” ở phủ công chúa.
Lục Hàm Chi biết Chiêu Vân thích Vũ Văn Mân, thế nên chắc chắn nàng ta sẽ giữ lại đồ của hắn trên người. Vì thế cậu đã ếm bùa vào trong khăn tay, muốn giúp nàng ấy ngăn bớt phần nào.
Lúc này tiếng nha hoàn truyền đến bên ngoài cửa, Chiêu Vân quận chúa lập tức cất khăn đi, thay đổi dáng vẻ đau lòng, mở miệng hỏi: “Chuyện gì?”