Nhìn nhà xưởng đang chỉnh trang lại, tiến hành bước cuối cùng, Lâm Vũ Chân cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, có cảm giác thành tựu.
“Đây là lần đầu tiên thuận lợi hoàn thành một việc” Cô nhịn không được mà nói.
“Như vậy, xem ra trước đây có không ít người bắt nạt em” Giang Ninh cười nhìn cô: “Về nhớ viết hết tên của những người đó lên tường, anh sẽ báo thù từng tên một cho em: Lâm Vũ Chân trợn mắt nhìn Giang Ninh, tên này chả đứng đản được lúc nào.
“Đợi lắp đặt thiết bị xong là có thể bát đầu sản xuất được rồi, em nhất định sẽ làm thật tốt, nỗ lực chứng minh bản thân!” Cô nắm chặt tay thề.
Nếu như có thể làm tốt, không chừng có thể kiếm nhiều tiền hơn một chút, rồi nhanh chóng trả tiền Giang Ninh
đã tiêu trên người cô cho hắn, bằng không, cô sợ thật sự sẽ phải lấy thân báo đáp mất.
“Ting ting ting..”
Điện thoại Lâm Vũ Chân reo vang.
Cô lấy ra nhìn, là người công ty gọi đến.
“Lâm Vũ Chân, công ty mở cuộc họp hội đồng quản trị, mời cô trước mười giờ đến công ty tham dự”
Chỉ có một câu thông báo ngắn ngủi xong là cúp luôn điện thoại.
Lâm Vũ Chân ngẩn ra, hội đồng quản trị gọi cô làm gì?
Cô không phải là quản lý cấp cao của công ty, cũng không phải là thành viên của hội đồng quản trị, nào có tư cách tham gia.
Giang Ninh híp mắt lại, có vẻ như là hắn biết đã xảy ra chuyện gì rồi.
Lâm Cường không những muốn đuổi cô ra khỏi nhà họ Lâm, còn muốn sỉ nhục cô, nếu ông đã tự đưa mặt đến
thì đừng trách hán không khách khí.
“Nghĩ gì đấy? Nếu đã bảo em đi thì đi thôi”
Giang Ninh mở cửa xe: “Đi thôi, anh đi với em”
Lâm Vũ Chân không muốn đi lắm, hội nghị cấp bậc như: vậy không có liên quan gì đến cô cả, cô đi cũng chỉ thêm mất mặt.
Nhưng nghĩ lại, nếu như cô không đi thì chưa biết chừng Lâm Cường lại nói xấu nhà cô trước mặt Lâm Tiêu cũng nên.
BMW quay đầu, rời khỏi nhà xưởng, tiến thẳng về tập đoàn Lâm thị.
Đồng thời lúc này.
Trong phòng hội nghị tập đoàn Lâm thị, Lâm Cường ngồi trên ghế chủ toạ, mấy thành viên hội đồng quản trị cùng với các quản lý cấp cao đã đến đông đủ.
“Lâm Vũ Chân đúng thật là kiêu căng, khiến cho bao.
nhiêu người đợi mỗi mình cô ta” Quản lý phòng nhân sự hừ một tiếng, bất mãn bảo: “Tôi đã thông báo cho cô ấy rồi, hội nghị chín giờ bắt đầu mà cô ấy lại đến muộn” Rõ ràng cô ta nói cho Lâm Vũ Chân là mười giờ, nhưng ai biết được cơ chứ?