Bạch Dương trố mắt: “Trong xe có người?”
Chu Cẩn đáp: “Có lẽ sẽ tìm được nhật ký hành trình của chiếc xe này, có thể tìm được biển số xe không?”
“Chuyện nhỏ.”
Bạch Dương điều chỉnh khung hình đến một góc độ khác. Sau khi xử lý hình ảnh một chút, biển số xe hiện ra rõ ràng – biển D. 2A523.
Chu Cẩn vỗ vai Bạch Dương: “Hôm nay dừng tại đây được rồi. Cậu hãy gửi biển số xe này cho Triệu Bình để cậu ấy đi điều tra.”
Hai tay Bạch Dương nắm chặt lấy Chu Cẩn lắc lắc: “Cuối cùng em cũng hiểu ra, chị chính là Phúc Oa Cẩn Cẩn.”
Chu Cẩn phì cười: “Cút xéo cho tôi.”
Bạch Dương thở dài: “Giọng điệu này giống hệt như đội trưởng Đàm vậy.”
“Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng mà.”
***
Lại là một đêm mất ngủ.
Hơn 7 giờ sáng, Chu Cẩn đến nhà ga đón bố mẹ Trần Hiểu Ngọc, đưa họ đến đồn cảnh sát.
Bác sĩ pháp y mang thi thể tới, Chu Cẩn không bước vào cùng.
Đằng sau cánh cửa dày nặng truyền đến tiếng khóc đến khàn giọng của mẹ Trần Hiểu Ngọc. Bà khóc hết nước mắt, đau khổ mà gào lên “Hiểu Ngọc”, giống như vọng tưởng có thể gọi con gái tỉnh dậy.
Cha của Trần Hiểu Ngọc nghẹn ngào rơi nước mắt, ôm chặt lấy vợ mình. Đôi mắt của ông đầy tơ máu, không dám tin nhìn thi thể đang nằm dưới mảnh vải trắng, rất lâu mới hỏi: “Tại sao lại như vậy? Tại sao?”
“Ai có thể nói cho tôi biết, con gái tôi sao lại trở thành như vậy?!”
Chu Cẩn mím môi, đứng cách xa cửa một chút, tiếng khóc cũng trở nên nhỏ hơn.
Vu Đan cũng ở đó, nhìn thấy vẻ mặt ảm đạm của Chu Cẩn, bèn đi đến bên cô hỏi: “Cũng không phải lần đầu, vẫn thấy khó chịu sao?”
Chu Cẩn nói: “Vẫn ổn, chỉ là khiến mình nhớ tới ba mẹ.”
“Vậy còn cậu?” Vu Đan hỏi. Cô ấy muốn nói đến ngày xác nhận thi thể của Chu Xuyên.
Chu Cẩn cười nhẹ, trong lòng tràn đầy chua xót cùng trào phúng: “Cũng giống như bây giờ, mình không dám đi vào.”
Vu Đan ôm lấy bả vai của Chu Cẩn, nhẹ nhàng vỗ vỗ, muốn an ủi cô nhưng lại không biết nói gì.
Đối mặt với sự sống và cái chết, mọi lời nói đều vô lực.
Vu Đan sẽ tiếp tục đi tìm hiểu thêm về tình hình của ba mẹ Trần Hiểu Ngọc.
Chu Cẩn đi tới phòng tiếp khách, trao đổi một chút về tình huống của hiện trường vụ án cho đội cảnh sát hình sự ở Ninh Viến và Kim Cảng.
Mãi đến giữa trưa, Giang Hàn Thanh mới một mình đến đội trọng án, tới phòng tiếp khách tìm gặp Chu Cẩn.
Hai đồng chí cảnh sát ở Ninh Viễn và Kim Cảng nghe nói người này là Giang Hàn Thanh, liền nhiệt tình bắt tay chào hỏi với anh.
“Lúc anh Giang còn ở sở tỉnh đã giúp đội điều tra hình sự Kim Cảng chúng tôi phá án, thật là một trinh sát giỏi! Trước đây chỉ nghe qua chứ chưa được gặp, không ngờ rằng chúng ta còn có cơ hội hợp tác.”
Giang Hàn Thanh lịch sự: “Anh quá khen rồi.”
“Nghe nói hiện tại anh không làm ở sở tỉnh nữa, hiện giờ anh thăng chức ở đâu vậy?”
“Tôi đang giảng dạy ở trường Đại học Khoa học và Công nghệ.”
“Hóa ra không còn làm ở sở tỉnh nữa?” Đối phương có chút tiếc nuối nói: “Anh là người rất có bản lĩnh, đi dạy học thật là chịu thiệt mà.”
“Chưa nói tới có bị thiệt hay không, nhưng công việc hiện tại đang rất tốt.”
Vị cảnh sát hình sự kia cảm thấy lời nói của bản thân có chút quá mực, nhanh chóng cười xòa cho qua chuyện.
Chu Cẩn thấy sắp đến giờ cơm, bèn nói: “Cùng nhau ăn cơm đi? Tôi mời.”
Đối phương vội vàng từ chối: “Không được rồi, hiện giờ tôi đang bị cấp trên giám sát rất nghiêm, còn rất nhiều việc cần xử lý. Lát nữa chúng tôi phải đi đến hiện trường, trên đường đi nhân tiện ăn chút gì đó là được.”
Chu Cẩn cũng không nói gì thêm, sau khi tiễn họ đi, trong phòng tiếp khách chỉ còn lại cô và Giang Hàn Thanh.
Hai người nhìn nhau trong phút chốc.
Vành tai của Giang Hàn Thanh có chút ửng đỏ, lần đầu tiên ngại ngùng: “Hôm qua có phải anh…..”
Chu Cẩn ngắt lời anh: “Phải.”
“….”
Chu Cẩn cười rộ lên, không trêu chọc anh nữa: “Yên tâm đi, anh là người có tửu lượng tốt nhất mà em từng gặp, một lon là say.”
Giang Hàn Thanh như được đại xá mà thở phào nhẹ nhõm, anh tiến đến dắt tay Chu Cẩn: “Anh đã xem tin nhắn của em rồi.”
“…À!”
Chu Cẩn vừa nghĩ tới, vẫn cảm thấy hơi xấu hổ.
Giang Hàn Thanh nghiêm túc trả lời: “Đầu hết đau rồi, nước mật ong cũng uống rồi.”
“Thật ra không cần phải báo cáo rõ ràng như vậy đâu.”
“Chu Cẩn.”
Giang Hàn Thanh đột nhiên tiến lại gần Chu Cẩn. Cô theo bản năng lùi về phía sau, nhưng tay cô lại bị anh nắm chặt, Chu Cẩn đành phải dừng bước.
Giang Hàn Thanh cúi đầu nhìn cô: “Đây là lần đầu tiên em chủ động gửi tin nhắn cho anh.”
Chu Cẩn chớp chớp mắt, không khỏi chột dạ: “Vậy sao?”
“Anh cảm thấy chuyện này cần phải nghiêm túc trả lời em.”
“Biết rồi.” Chu Cẩn thấp giọng, trả lời: “Ăn cơm, ăn cơm đi.”
Giang Hàn Thanh tựa như nở một nụ cười: “Được.”
***
Bởi vì Chu Cẩn còn có công việc cần phải xử lý, nên hai người vẫn như cũ đến nhà hàng Tứ Xuyên gần đó.
Bây giờ đã quá giờ cơm, trong quán ăn cay Tứ Xuyên không có khách khứa nhiều. Ông chủ và bà chủ đều không ở đây, nhân viên nói bọn họ đã đi du lịch rồi.
Giang Hàn Thanh không thể ăn cay, lúc Chu Cẩn gọi món đặc biệt cố ý gọi vài món thanh đạm một chút. Chọn món xong rồi mà vẫn chưa thấy nhân viên đến, Chu Cẩn đợi một lúc mới thấy A Quyên chậm chạp từ trong đi ra.
Chu Cẩn nhìn thấy cô ấy, cũng không quá để ý, cười cười nói: “Bố mẹ em đi du lịch rồi, để cho em ‘chủ trì đại cuộc’ à?”
Sắc mặt A Quyên hơi trắng bệch, hít hít mũi nói: “Phải, phải.”
Chu Cẩn nhanh chóng gọi xong món, suốt quá trình vẫn thấy A Quyên sụt sịt mũi. Cô có chút lo lắng hỏi: “Cảm cúm sao?”
Giang Hàn Thanh ngẩng đầu.
Cảm nhận được ánh mắt của anh, A Quyên liếc nhìn anh một cái, ánh mắt hai người giao nhau. A Quyên giật mình, thiếu chút nữa đã bị nhấn chìm vào trong ánh mắt đen láy, sâu không thấy đáy của anh.
Trên trán cô xuất hiện một tầng mồ hôi, dường như rất căng thẳng mà trả lời Chu Cẩn: “Đúng vậy.”
Chu Cẩn nhắc nhở cô ấy chú ý sức khỏe, A Quyên nói cảm ơn rồi vội vàng rời đi.
Giang Hàn Thanh nhìn chằm chằm vào bóng lưng gầy của A Quyên một lúc, sau đó anh đột nhiên đứng dậy, nói với Chu Cẩn: “Đợi anh.”