Theo như lời của ông ấy nói thì người làm lính ở cao nguyên này thì xương cốt đều phải cứng rắn hơn ba phần so với những quân nhân ở nơi khác, mà hiện tại khi ông nằm ở trên giường hơn nữa còn vì sinh bệnh mà phải nằm trên giường khiến ông rất không vừa ý.Ông đưa ly nước mà Chung Lê Anh vừa đưa qua để uống thuốc rồi nhìn thẳng về phía Cố Hoài Việt đang đứng trước mặt mình.“Tôi gọi cậu tới đây, cậu có ý kiến gì không?”“Báo cáo tư lệnh, không có.”“Không có mới là lạ.” Ông trừng mắt nhìn anh một cái, chỉ nhìn bộ dáng đứng thẳng người không nhúc nhích kia đã nói lên rằng anh thực có ý kiến.Cố Hoài Việt hợp thời thả lỏng tâm tình, lấy áp lực giảm bớt sự ngưỡng mộ đối với Tịch tư lệnh của mình.Tịch Thiếu Phong nâng cánh tay, có chút cố hết sức mà nói, “Mặc kệ cậu có ý kiến hay không, cậu hiện tại phải đi đến căn cứ diễn tập quan sát một lần nữa cho tôi, sau đó trở về báo cáo cho tôi nghe. Đi đi…”Lời vừa nói ra khỏi miệng, Chung Lê Anh liền phản đối, “Nghiêm Chân còn ở chỗ này, ông cũng đừng ép buộc hai đứa nó thế.”Tịch Thiếu Phong cười cười, nhíu mày nhìn Cố Hoài Việt, “Ý cậu thế nào?”Cố Hoài Việt trầm mặc vài giây, nghiêm cẩn hành lễ, “Phục tùng mệnh lệnh.”Tuy rằng khẩu hiệu kêu vang nhưng đến khi ngồi trong xe thì Cố Hoài Việt cũng chỉ biết cười khổ.Anh gọi điện thoại cho Nghiêm Chân, báo cho cô biết anh phải đi đến căn cứ.Cô ở đầu kia kia lẳng lặng nghe, chờ anh nói xong mới nhẹ giọng nói, “Anh đi đi, trên đường cẩn thận.” Nói xong lại rất nhanh bổ sung thêm một câu, “Em và Gia Minh ở nhà chờ anh.”Tắt điện thoại, Cố Hoài Việt cầm tay lái, hít sâu, hướng về phía căn cứ diễn tập mà đi.Sau ba giờ hành trình, anh bị các chướng ngại vật ngăn lại gần nửa giờ.Nhảy xuống xe, Cố Hoài Việt đi nhanh vào đại sảnh. Tịch tư lệnh vào bệnh viện, hiện tại đổi lại là Lộ phó tư lệnh ngồi ở chỗ này, đối diện với màn hình lớn mà nhíu mày.Cố Hoài Việt ngồi xuống bên người phó chỉ huy Triệu Nguy, “Tình huống hiện tại như thế nào rồi?”Triệu Nguy lắc lắc đầu, “Không quá lạc quan.” Đối với sư đoàn D mà nói là vậy.Cố Hoài Việt ở một bên nhìn chằm chằm lên màn hình lớn, một bên nghe Triệu Nguy nói.“Phía Lam quân gửi điện tín chống đội phân đội đối với hồng quân thì sự áp chế càng lớn thêm, hơn nữa dựa vào sự quấy nhiễu virus gián đoạn của bên thông tin cả họ. Hiện tại hồng quân tư lệnh Thẩm Mạnh Xuyên phỏng chừng chính là đang sốt ruột, cậu ta cùng với binh của mình mất liên lạc đã hơn 5 tiếng rồi.” Triệu Nguy xem xét thời thế, bỗng nhiên xoay người qua hỏi Cố Hoài Việt, “Anh nói xem sư đoàn D này, có thể bị hỗn loạn hay không?”“Không có.” Cố Hoài Việt trả lời rất nhanh.Triệu Nguy có chút kinh ngạc nhìn anh.“Thậm Mạnh Xuyên là cao thủ giải độc hơn nữa anh ta cũng am hiểu việc sử dụng vũ khí như thế nào trên chiến trận.”Quả thuật, từ bản đồ có thể nhìn ra, tuy rằng quân của cậu ta chia năm sẻ bảy, thậm chí là cơ cấu tổ chức bị nhiễu loạn nhưng đáng quan tâm nhất là năng lực tác chiến của từng binh sĩ được Thẩm Mạnh Xuyên chú trọng huấn luyện, nên vào thời khắc này vẫn còn có ưu thế.Hồng quân một bên tiến hành phản kháng lại sự quấy nhiễu áp chế mấy giờ qua, một bên điều chỉnh lại việc bố trí một lần nữa, thành công khiến cho Lam quân lui đến khu vực đường đồi núi số ba rồi. Nhưng mà còn chưa đợi Thẩm Mạnh Xuyên kịp đắc ý, Lam quân từ hai bên đi ra với những chiếc xe việt dã, xe tăng cùng một cái pháo tự động đáp trả lại thế tấn công vừa rồi của hồng quân tư lệnh, hồng quân tư lệnh bị bắt bí bởi cấu trúc phòng tuyến ngắm bắn kẻ thù.Cố Hoài Việt than thở, “Cậu ta vẫn là sốt ruột.”Lộ phó tư lệnh nghe thấy liền quay đầu nhìn anh, “Tiếp tục đi.”Cố Hoài Việt đành phải tiếp tục nói, “Theo tôi được biết những người nhà của Lam Quân đều kinh doanh thuyền bè, cho dù đem bọn họ đuổi tới bờ sông cũng không nhất định có thể thắng được, Lam quân chỉ cần hi sinh một đám binh lực là có thể làm ra một cái cầu nổi.”Lộ phó tư lệnh nở nụ cười, vỗ vỗ vai anh, “Đi, chúng ta đi xem sư đoàn D một chút.”Đợi bọn họ đến được sư đoàn D, ngọn đồi số ba cũng đã bị Lam quân chiếm đóng, dấu hiệu này cho thấy được ở giai đoạn đầu của cuộc diễn tập thứ nhất thì hồng quân tư lệnh đã thất bại.Cố Hoài Việt đi theo Lộ phó tư lệnh tiến vào lều trại thì thấy Thẩm Mạnh Xuyên đang cúi người xem sa bàn, thấy Lộ phó tư lệnh thì lập tức đứng vững làm quân lễ.Lộ phó tư lệnh cười hỏi, “Thẩm sư trưởng, diễn tập kế tiếp này định đánh thế nào đây? Trong lòng cậu có kế hoạch chưa?”Thẩm Mạnh Xuyên đứng thẳng người, có thể so với quân tư của Cố Hoài Việt ở trong phòng bệnh của Tịch Thiếu Phong, “Có.”(quân tư : tư thế của người quân nhân.)“Vậy thì tốt.” Lộ phó tư lệnh gật gật đầu, đi về phía sa bàn.Thẩm Mạnh Xuyên nhân cơ hội này mà nhìn sang Cố Hoài Việt, đánh giá anh từ trên xuống dưới, thấy thường phục quân trang không nhiễm một hại bụi rồi lại cúi đầu nhìn chiến phục dính đầy khói bụi giữa làn súng đạn của mình nói, “Không chê chứ, bắt tay cái nào?”Cố tham mưu trưởng thực bình tĩnh, thực thong dong mà đối diện với Thẩm Mạnh Xuyên đang làm khó dễ mình, vươn tay ra.“Lát nữa có thời gian không?”“Có.” Thẩm Mạnh Xuyên vò tóc, “Giai đoạn thứ nhất của cuộc diễn tập đã thất bại, cấp trên cho tôi thời gian hồi phục nghỉ ngơi. Sao thế?”Cố Hoài Việt không thể không thừa nhận, tên họ Thẩm này sẽ có biện pháp đem bộ đội của mình làm thành một đội quân hỗn tạp nhiều quốc gia, mà cậu ta cũng không giống người chỉ huy mà càng giống đạo tặc.“Tịch tư lệnh nằm viện, không thể quan sát hiện trường, cho nên cậu đi bệnh viện mà báo cáo với ông ấy đi.”Thẩm Mạnh Xuyên giống như bị nghẹn vậy, sau đó mới thấp giọng rủa một câu, “Cậu còn muốn tôi đi báo cáo, cậu còn muốn Lão Tịch xuất viện không thế?”Cố Hoài Việt, “….”Không lâu sau, hai người đi xe việt dã tới, cũng đã đứng trước cửa bệnh viện.Cố Hoài Việt cùng Thẩm Mạnh Xuyên một trước một sau xuống xe, vẫn duy trì thành đội hình hai người đi vào trong, bước đi cũng thực nhất trí.Ý nghĩ phát ra từ nội tâm của Thẩm Mạnh Xuyên là muốn phá hư đi sự nhất trí giữa hai người lúc này, nhưng đổi lại là cậu ta cũng đã đi rồi vì thế đành phải tiếp tục bảo trì đội hình, bước nhanh vào trong.Cố Hoài Việt vẫn thực bình tĩnh, thẳng đến khi tới trước cửa thì mới hơi nhíu mày. Anh nghe thấy tiếng cười từ bên trong, ngây thơ chất phác, mềm mại mà trầm ấm.“Ai ở bên trong?” Thẩm Mạnh Xuyên vội hỏi.Cố Hoài Việt liếc nhìn cậu ta một cái rồi nói, “Vợ cùng con trai của tôi.”Nói xong đẩy cửa đi vào.Nghiêm Chân đang ở trên ghế sofa nói chuyện cùng Chung Lê Anh, mà Tịch Thiếu Phong nằm ở trên giường bệnh thì bị tiểu gia hỏa kia chọc cười không ngừng. ông buông tờ báo trong tay, xoa đầu tiểu gia hỏa kia, nhìn về phía hai người mới tới.Cố Hoài Việt cùng Thẩm Mạnh Xuyên đứng thẳng người làm quân lễ, Tịch Thiếu Phong khoát tay.Hiện tại cũng đã 8h tối, ông không nghĩ có thể nhìn thấy Thẩm Mạnh Xuyên vào lúc này. Trong lòng đối với tình huống của cuộc diễn tập cũng đã biết kết quả.Biết bọn họ muốn nói chuyện, Nghiêm Chân kéo tiểu gia hỏa cùng Chung Lê Anh đi ra phía gian ngoài.Cố Hoài Việt gọi cô lại, “Đã trễ thế này, anh gọi người đưa mọi người trở về nhé.”Nghiêm Chân lắc đầu, “Không cần vội thế đâu, em ở đây nói chuyện cùng dì Chung là được rồi.”Cố Hoài Việt nhìn theo bóng dáng của Chung Lê Anh nắm tay tiểu gia hỏa kia đi ra ngoài thì cũng gật đầu.Nghiêm Chân cười cười với anh, khi chuyển ánh mắt thì nhìn thấy Thẩm Mạnh Xuyên.Anh mới từ nơi diễn tập đến, mấy màu sắc ngụy trang trên mặt còn chưa rửa. Khi cô nhìn thấy cũng giật mình sửng sốt một chút, sau đó cũng nở nụ cười coi như chào hỏi.Nghiêm Chân theo xe của sư trưởng Lưu Hướng Đông tới đây, thời điểm đến là khi Tịch tư lệnh vừa mới ngủ mà Chung Lê Anh thì ngồi ở bên ngoài, vụng trộm gạt nước mắt, thấy cô tới lại cuống quít lau đi.Nghiêm Chân không biết nên nói cái gì, Chung Lê Anh dù sao cũng là một người vợ của quân nhân, ngay cả 10 năm kia ở Tây Tạng cũng đã cùng Tịch Thiếu Phong sống qua, chuyện có thể làm cho bà ấy khóc chỉ sợ không nhiều lắm.Vừa mới ở phòng bệnh Nghiêm Chân không có nói tới chuyện bệnh tình của Tịch Thiếu Phong trước mặt ông ấy, nay cửa đã đóng lại, cô không khỏi hỏi, “Dì Chung, bệnh của chú Tịch nghiêm trọng lắm sao?”Không hỏi thì thôi, vừa hỏi thì Chung Lê Anh vừa ổn định cảm xúc lại có chút dao động. Bà lắc lắc đầu, hốc mắt ửng đỏ, “Lão gia hỏa này cố chấp muốn chết, nếu không vào viện một lần không biết tầm quan trọng của sức khỏe đối với bản thân ông ấy. Dì nhìn ông ấy sớm muộn gì cũng tự hại mình thôi.”Thời gian trước Tịch Thiếu Phong vì ung thư tế bào gan đã làm phẫu thuật một lần, sau phẫu thuật bác sĩ yêu cầu ông ấy kiên trì tham gia hóa trị liệu một thời gian. Chung Lê Anh cũng dựa theo lời dặn đó, Tịch Thiếu Phong mỗi lần đều đồng ý nhưng có việc lại dễ dàng quên đi chuyện này.Nghiêm Chân đưa cho bà tờ khăn giấy, thấy bà ấy cũng dần dần thở đều lại. Chung Lê Anh lẳng lặng trì hoãn trong chốc lát, nhìn cô rồi nở nụ cười, “Để cho cháu chế giễu rồi.”Nghiêm Chân lắc lắc đầu, ngồi xuống bên cạnh bà, ánh mắt dừng ở trên người tiểu gia hỏa đang chơi súng ở cách đó không xa, rồi nở nụ cười, “Có dì ở đây thì chú Tịch rất hạnh phúc.”Chung Lê Anh hừ một tiếng, “Ông ấy luôn mặc kệ dì, lúc còn trẻ có một lần tham gia diễn tập, thời điểm áp sát vào mục tiêu dẫn đường, do gần quá nên bị đạn bắn trúng chân cùng bụng, thời điểm đưa đến bệnh viện cả người máu chảy đầm đìa. Dì nhìn mà sợ tới mức chỉ biết đứng đó khóc, nhưng cháu có biết ông ấy tỉnh lại thì nói gì không?” Chung Lê Anh bắt chước ngữ khí của Tịch Thiếu Phong, “Sao lại đưa tôi đến bệnh viện rồi, dù hy sinh tôi cũng muốn hy sinh ở trên chiến trường thôi.”Nói xong, bà nở nụ cười nhưng trong ánh mắt lại sóng sánh nước mắt chưa được lau khô.Nghiêm Chân lén lút cầm tay bà, “Kỳ thật chỉ là chú ấy lừa dì thôi mà.”Trên đời này có một loại anh hùng thật sự, tên là ôn nhu hương.