Trăm ngàn năm qua, lần đầu tiên nghe xưng hô như thế, Cơ Phi Yên đầu tiên là sửng sốt, sau đó mừng rỡ ôm chặt Tố Hoà Thanh Dao, nói: “Lần đầu tiên ta nghe người ta gọi như thế, lại là từ trong miệng Thanh Dao phát ra, dễ nghe! So với tiên khúc trên Thiên giới còn dễ nghe hơn!”
“Phi nhi từng nghe qua tiên khúc trên Thiên giới sao? Ngươi đã thích. Về sau liền gọi như vậy. Nước có chút lạnh, xoay qua đây, ta chà lưng cho ngươi.” Tố Hoà Thanh Dao cầm khăn trong tay nàng, lòng bàn tay nhẹ nhàng phất qua phía sau lưng Cơ Phi Yên, mỗi một lần chạm, đều làm cho Cơ Phi Yên run rẩy.
“Tự nhiên là nghe qua trong mộng.” Cơ Phi Yên thoải mái nhắm mắt lại, hiếm khi thả lỏng: “Thanh Dao, Yến Trữ còn có thân nhân sao? Sao đột nhiên muốn đi về quê nhà?”
“Ta biết những người ở cố hương đều không phải ở Yến Trữ.” Tố Hoà Thanh Dao chà lưng giúp nàng, giọng ôn nhu: “Yến Trữ có bà vú hầu hạ ta lớn lên, về phần những người khác, đều không phải là người quan trọng, không cần để ý tới.”
“Thanh Dao thật đúng là người vô tình.” Cơ Phi Yên mỉm cười nói.
“Đối với người để ý vô tình mới gọi là vô tình, đối với người không để ý mà có tình, đó là lạm dụng tình.” Đơn giản tẩy sạch, Tố Hoà Thanh Dao rời khỏi thùng nước, đợi lau khô thân mình, nàng tìm một cái khăn sạch sẽ khác đưa cho Cơ Phi Yên: “Đường xá bôn ba, luôn ở trên xe ngựa ngủ cảm thấy mỏi mệt. Mà nay chung quy đã có giường ngủ, tuy rằng không thể so với trong cung nhưng cũng khó có được an ổn.” Mặc nội sam. Tố Hoà Thanh Dao thuận tay mặc cho Cơ Phi Yên chu toàn, cũng tiện cho việc nàng cầm tay.
Đại để là mệt mỏi, Tố Hoà Thanh Dao vội nằm lên giường, nhắm mắt dưỡng thần. Qua một lát, một thân thể mềm mại dán đến Tố Hoà Thanh Dao, lộn xộn không an phận. “Thanh Dao…”
Biết ngay sẽ như vậy. Tố Hoà Thanh Dao không trợn mắt, càng không giống trước đây đẩy người vô lại phía trên ra. Nàng căn bản biết Cơ Phi Yên nhất định sẽ không dễ dàng buông tha cơ hội ở chung như vậy, không động dục trước khi ngủ thì nàng không phải gọi là hồ ly tinh Cơ Phi Yên. “Ngủ!” Tố Hoà Thanh Dao bị nàng quấy rầy mà trong lòng có hiện tượng kỳ lạ, đành phải dựa vào lý do ngủ để trốn tránh.
“Khó có dịp rời khỏi Hoàng cung không cần câu nệ, Thanh Dao không muốn cùng ta làm chút chuyện khoái hoạt sao? Yên tâm, không ai biết đâu.” Chung quanh đã bị nàng làm kết giới, cho dù người khác cố ý đi vào, cũng không nghe được nửa điểm động tĩnh. Cơ Phi Yên đắc ý việc bản thân đã thi triển kết giới chắc chắn, cái đuôi giấu trong không khí cơ hồ sắp hiện ra ngoe nguẩy lên trời. Ngón tay nàng thưởng thức làn da Tố Hoà Thanh Dao, một tay khác không hề cố kỵ vói vào nội sam của Tố Hoà Thanh Dao, cách áo lót khiêu khích sự mẫn cảm của nàng.
“Ngươi thật sự là… Rất xằng bậy.” Cảm giác này chưa từng có, rất kỳ lạ. Tố Hoà Thanh Dao xoay người ôm Cơ Phi Yên, đem nàng đặt dưới thân, trong ánh mắt chờ mong của Cơ Phi Yên, nửa ngày cũng không động. “Phi nhi…” Ánh mắt Tố Hoà Thanh Dao khẽ nhúc nhích, cảm thấy có chút khó mở miệng. “Có một số việc, nên để tự nhiên như nước chảy thành sông. Ta, ta còn chưa thích ứng được tiến triển quá mức vội vàng, chuyện phong nguyệt, chưa bao giờ ta nghĩ tới, nhưng nếu là cùng ngươi, ta nguyện ý thử một lần. Nhưng mà, cho ta chút thời gian được không?”
Rõ ràng không phải là lời tâm tình, vì sao nghe vào trong tai Cơ Phi Yên, lại thành lời ngon tiếng ngọt ấm lòng nhất đây?
“Lời này thật sao?” Cơ Phi Yên chớp chớp nhãn tình, lại thuỷ chung xấu xa không chịu rút tay khỏi áo của Tố Hoà Thanh Dao.
“Chưa từng nuốt lời.” Mặt của Tố Hoà Thanh Dao có chút nóng, nàng cúi đầu nhìn bàn tay Cơ Phi Yên động đậy, nói: “Còn không mau lấy ra nữa! Ngươi muốn bức ta khó chịu chết sao!”
“Ngươi nói nguyện ý cùng ta thử một lần, cũng muốn ta cho ngươi thời gian. Vậy, không làm gì mà bắt ta rút tay sao? Ta thích như vậy, Thanh Dao không chịu thành toàn sao?” Cơ Phi Yên lại bắt đầu chơi xấu, tay hoạt động không ngừng, ngay cả chân cũng không an phận mà kẹp lấy Tố Hoà Thanh Dao, không ngừng cọ thân thể của nàng, thổi khí như lan: “Thanh Dao, ta cho ngươi thời gian, chờ ngươi nguyện ý. Nhưng mà, ngươi cũng phải ngon ngọt cùng ta một chút, bằng không… Chính là phải chịu cho ta tra tấn đấy!”
Ngon ngọt? Tố Hoà Thanh Dao nhìn ánh mắt chớp nháy không ngừng của Cơ Phi Yên, trầm ngâm một lát, bỗng nhiên chủ động hôn lên đôi môi của nàng. Hết sức nghênh đón, Cơ Phi Yên rốt cục rút tay ra khỏi nội y Tố Hoà Thanh Do, ngược lại ôm cổ nàng. Nồng nàn hôn môi xong, Tố Hoà Thanh Dao chọn đúng thời cơ, đem cả người Cơ Phi Yên giam trong lòng ngực của mình, miễn cho nàng lại tuỳ ý xằng bậy. “Ngủ! Ta ôm ngươi, không gặp ác mộng nữa.” Tố Hoà Thanh Dao kề sát má Cơ Phi Yên, rốt cục mệt mỏi thiếp đi.
Cơ Phi Yên chưa ngủ. Trong không khí, nàng chậm rãi phác hoạ dung nhan khi ngủ của Tố Hoà Thanh Dao, tươi cười pha lẫn sự thoả mãn trước nay chưa từng có. “Thanh Dao, nguyện đời đời kiếp kiếp đi tìm ngươi, nguyện đời đời kiếp kiếp, ngươi chỉ thuộc về ta.”