– Không lẽ!-Việt đến gần hơn,kéo lọn tóc của nó sang bên bất chấp mắt Nam đang nhìn Việt khó chịu,Hy bây giờ còn chẳng thể đi nổi,ngay lập tức Việt hiểu ra mọi chuyện,quả thực trên đời này có người con gái khiến tên Chấn Nam này quan tâm như vậy chỉ có thể là nó…
– Tao nghĩ chắc mày đã phải vất vả lắm mới tìm được cô ấy nhỉ?-Việt thở dài nói với giọng trêu đùa
– đủ rồi! Mày còn đùa được nữa!
– mà tại sao cần tao đến,chẳng lẽ mấy tên ngoài kia là vấn đề phải quan tâm sao?
– Chính xác! Bọn chúng có vẻ muốn bắt cô ấy! Và chắn chắn hơn tao cần mày đến!
– vậy bây giờ tao làm gì?
– Đưa cô ra xe và tao sẽ đánh lạc hướng bọn chúng!
– Tao nghĩ đây không phải ý hay! Hay để tao…
– Vậy mày nghĩ tao biết rõ chính xác chiếc xe đang đỗ đâu hả?
– ờ… cũng phải!
– đưa cô ấy về nhà tao, sau đó gọi bác sĩ!-Đừng dài dòng nữa, đợi một lúc nữa, hãng ra ngoài!
Nam sau khi dặn dò xong,anh đinh ra ngoài thì Hy níu tay lại
– Đừng đi! Em muốn đi cùng anh!-giọng Hy rời rạc vì không còn đủ sức,nhỏ không muốn rời xa người con trai này,vì bây giờ người nó thấy an tâm nhất là Chấn Nam
– Được ngay sau khi xong việc anh sẽ quay lại!-Nam hứa để nó yên tâm,thực ra trong đầu chưa định sẵn một kế hoạch nào nhất định,anh cứ thế đi thẳng về phía trước và chút suy nghĩ cũng chỉ vừa mới loé lên trong đầu.
“Bịch” Nam cố gắng hạ một tên trong số bọn chúng,kéo vào trong phòng vệ sinh
– Làm theo lời tao hoặc tao sẽ tặng mày một viên đạn vào sọ!!-Nam lấy khẩu súng dí vào thái dương tên vệ sĩ,giọng đe doạ,gã vệ sĩ sợ xanh mặt,hắn không thể nghĩ gì khác ngoài việc vội vàng rút bộ đàm rồi liên lạc gì đó,hắn lặp lại theo lời Chấn Nam
“Xuống khu phòng chức năng,có một tên vệ sĩ đang bị thương” -hắn vừa dứt lời,khoé miệng anh vẽ lên một nụ cười hài lòng,vậy là mọi chuyện đã giải quyết xong.
– Rất tốt! Giờ thì nghỉ ngơi chút đi! -Nam nói xong,rồi lấy trong túi một ống tiêm đâm vào tay hắn một liều thuốc ngủ đã chuẩn bị khi đi qua phòng dụng cụ y tế
“5cc senduxen liều mạnh” Đủ để hắn ngủ tới sáng mai,đúng như anh nghĩ tất cả bọn chúng đã nhận được thông tin và đang tập trung lại về phía sau bệnh viện,hy vọng Việt đã đưa nó ra an toàn… Nam ngay sau khi giải quyết xong việc anh liền gọi cho Việt
– đưa cô ấy ra xe chưa?
– rồi! Đến cổng sau bệnh viện đi! Tao chờ ở đó!
Ở bên ngoài,tên Tiểu Minh không có vẻ như quan tâm vì hắn biết rõ mọi chuyện hơn ai hết,đám vệ sĩ vừa thông báo có một tên đang bị thương,và thật trùng hợp chính là gã đã đưa nó đi… Minh không ngờ rằng nó đã được cứu,hắn nhanh chóng xuống đến khu sau bệnh viện,không phải hắn lo tên đó bị làm sao mà là cậu chủ sắp đến đây mà kế hoạch sẽ bại lộ nếu cậu chủ tìm thấy hắn,gã vệ sĩ mặt mũi bầm dập khắp người đầy vết thương,… Minh đi lại kéo cổ áo hắn lên
– tiểu thư đâu?
– quản lý,tiểu thư đã bị một tên nào đó đưa đi….- hắn định biện minh nhưng Minh đã vội vàng đưa súng lên dí vào đầu hắn,nếu đây không phải bệnh viện thì hắn đã chết rồi,một tên từ đâu hớt hải chạy đến
– Quản lý,cảnh sát đến rồi!! Cậu Phong lệnh tất cả rời đi! Chắc bệnh viện đã nhờ đến phía cảnh sát…
– Đưa tên khốn này ra cửa sau rồi xử hắn đi! Không được để cậu chủ biết! – Minh chỉnh lại vạt áo rồi sải bước lên tầng trên,Minh vẫn lặp đi lặp lại những câu hỏi trong đầu,lần nào nó cũng được cứu bởi ai đó,có phải anh đã quá sơ suất,Minh giận là mình đã không trực tiếp ra tay. Nhưng dù sao thì ai cứu cô ta không quan trọng,Minh chỉ cần cô ta không xuất hiện trước mặt Tử Di thì dĩ nhiên không phải mối quan tâm của anh nữa,nhưng nói thế nào để Di yên tâm và còn giải thích thế nào về chuyện gã vệ sĩ,cảnh sát sẽ tìm được ngay đoạn camera an ninh khi hắn đưa nó đi,cậu chủ chắc chắn sẽ tra hỏi hắn đến cùng…
Ngoài sảnh bệnh viện,Âu Phong đã có mặt để giải quyết mọi chuyện,thực sự Phong chỉ có thể nghĩ Ân đã cho người đưa nó đi bằng cách nào đó,qua mặt cả đám vệ sĩ mà Phong đã bố trí cẩn thận.Lũ cảnh sát này nếu tìm được nó chắc chắn sẽ điều tra lai lịch,lúc đó sẽ lại một loạt những rắc rối bao quanh,chỉ nghĩ đến thôi đầu anh đã muốn nổ tung…
Đến tối,tại căn biệt thự họ Âu,Phong trở về và đã thấy tên Tiểu Minh chờ phía trong từ lúc nào
– Tên vệ sĩ nói hắn thấy ai đó đưa cô ấy đi!- Phong nghi ngờ hỏi lại Tiểu Minh
– vâng thưa cậu chủ! Và hắn sợ cậu chủ sẽ truy cứu trách nhiệm nên đã cắn lưỡi tự sát ngay khi đó rồi thưa cậu chủ! -Minh nhanh nhảu đáp, cẩn trọng để ý thái độ của Phong
Anh không lạ gì Minh,nhưng lần này thì quá rõ ràng hắn đã có gì thay đổi,anh mở máy tính,rồi hai tay chắp lại suy nghĩ,hắn đã theo cậu từng đấy năm ngoài việc lần trước là do mẹ anh chỉ định thì Minh chưa bao giờ làm anh thất vọng và hơn thế nữa,Phong tin tưởng sự trung thành của cậu một cách tuyệt đối
– Được rồi việc đó để lũ cảnh sát tìm!- Phong phất lờ lời tên Tiểu Minh,cũng không hỏi thêm hắn điều gì,chỉ dặn dò vài chuyện không liên quan,về sự thờ ơ này của Phong khiến hắn thấy lo sợ,hơn ai hết chính hắn cũng hiểu Phong là người thế nào,cậu chủ đang nghi ngờ hắn,chính sự không tra hỏi cậu chỉ khiến Minh không dám ngẩng mặt lên nhìn cậu chủ
– cho người đến sửa camera khu tầng dưới đi! Còn việc này nữa, ta định chuyển khu nghiên cứu về căn biệt thự của tên Âu Thần,ngươi lo việc đó đi…
– Vâng,thưa cậu chủ!- Tên quản lý cúi đầu rồi ra ngoài nhưng hắn thấy thắc mắc lại quay lại hỏi
– Nhưng thế chẳng phải nơi này sẽ trở nên nguy hiểm hay sao,hơn nữa khu nghiên cứu sinh học sẽ khiến nhiều kẻ dòm ngó hơn lũ cớm sẽ phát hiện ra
– người nên nhớ căn biệt thự của tên Âu Thần đó,cha đã xây dựng cả một hệ thống đường hầm,nơi mà cha cất giữ nguồn hàng để vận chuyển ra ngoài,sở dĩ lại là căn biệt thự của hắn vì an ninh nơi đó vào dạng vô cùng tuyệt mật… quan trọng nhất là nơi nguy hiểm nhất sẽ là nơi an toàn nhất… ngươi nghĩ lũ cảnh sát muốn gặp rắc rối sao…
– ý cậu chủ là tiểu thư Kiều Ân… – Tên quản lý cuối cùng cũng hiểu ra ý nghĩ sâu xa của Phong đang nói đến ai
– một con gái của thượng nghĩ sĩ trong chính phủ cũng có một chỗ đứng nhất định thì lấy lý do để nghi ngờ cả gia thế của ta,chắc chắn bọn chúng không có gan mà đắc tội
– em hiểu rồi ạ! -tên Tiểu Minh đã vỡ lẽ,hắn ra cửa rồi rời đi,trong lòng vẫn nơm nớt lo sợ,vì không biết thực sự cậu chủ có nghi ngờ hắn hay không,Minh vừa ra đến cửa thì gặp Tử Di đi lại,gọi cho hắn không được nên Di đã vội vàng đến…
– Cô ta chết rồi!- Minh lạnh lùng nói,anh không hề muốn lừa Tử Di nhưng nếu nói dối để cô yên tâm,không nghĩ ngợi cách trả thù nữa thì anh cũng sẽ chôn vùi cái sự thật đấy mãi mãi…
Nghe xong Di không hỏi gì thêm,cô nép vào ngực Minh,vòng tay qua ôm anh như để anh thấy cô đã hoàn toàn mãn nguyện,nhổ được cái gai trong mắt mình,nỗi hận thù trong Di cũng vơi bớt đi. Còn tên Tiểu Minh,hắn không giấu nổi hạnh phúc đang hiện trên khuôn mặt,là lần đầu tiên Di chủ động ôm hắn,Minh chẳng cần điều gì hơn lúc này nữa,anh vòng tay qua ôm siết cô thật chặt,dù Di có thực lòng muốn vậy hay không nhưng hắn sẽ không bao giờ nghi ngờ cô,Minh áp sát mặt vào tai Di thì thầm đủ để cô nghe thấy
– “tôi thực sự yêu em…”