Tiên Y mở đồ ra, phát hiện bên trong còn có một cái yếm , Kim Phong Hoa đã tự mặc đồ xong, chuẩn bị đi ra gian ngoài, Tiên Y quay người vừa đi vừa cảm thán đoá mẫu đơn trên yếm sinh động như thật, không khỏi lẩm bẩm: “Thật không hiểu là tay nghề của ai, chẳng những đường may trên áo lót tinh mịn, ngay cả hình thêu thùa cũng thực bất phàm.”
Kim Phong Hoa đứng ở cửa, vẻ mặt đương nhiên nói: “Vật bên người ngươi sao có thể qua tay kẻ khác.”
Tiên Y cứng đơ, chuyện này tất nhiên nàng hiểu, cho nên dù để ngoại bào cho tiệm quần áo xử lí nhưng áo lót cùng yếm mặc đều là do nàng tự may từng đường kim mũi chỉ mà ra, cả đồ của Kim Phong Hoa cũng vậy. Nhưng nàng lại không ngờ tới Kim Phong Hoa lại tặng nội y cho nàng.
“Vậy, phu quân, mấy thứ này…” Tiên Y vẫn không biết là nên mặc hay không mặc thì tốt hơn.
“Tất nhiên là do vi phu động thủ làm ra.” Kim Phong Hoa quay đầu nhìn nàng, mặt mày giãn ra, lời nói mang hơi hướng bá đạo: “Nữ nhân của ta cho dù một tấc da tấc thịt cũng không cho người khác được động vào, cho dù là làm quần áo cho ngươi.”
Nói xong, tâm tình sung sướng vén mành đi ra ngoài, lưu lại Tiên Y như bị sét đánh ôm áo lót ngây ngốc ngồi trên giường.
Ngồi trên xe ngựa đi đến thư quán, Tiên Y có chút bi phẫn nhìn túi thơm dắt trên eo Kim Phong Hoa, lại nhìn túi tiền của mình, lập tức liền có phần xấu hổ và tức giận muốn chết. Nàng biết Kim Phong Hoa may đồ lúc ở Kim phủ là do không còn cách nào khác, tính tình của Hàn di nương lại nhu nhược, còn bị quản sự cắt xén tiền, cho nên nếu hai người họ muốn có chút tiền dư thì phải tự thêu đồ mang ra ngoài đổi lấy bạc. Còn nghe người trong phủ bát quái nói, Kim Phong Hoa từ lúc còn nhỏ đã giúp nương hắn may vá thêu thùa, nàng còn từng hoài nghi Kim Phong Hoa có thể lớn lên sẽ thích thêu mi vẽ mặt ẻo lả hay không, hơn nữa Đại thiếu gia còn thường xuyên bắt nạt Kim Phong Hoa, không thể rõ được khả năng một ngày tên này nào đó sẽ bị bẻ cong. Không ngờ rằng chẳng những người ta thâm tàng bất lộ, trong xương cốt căn bản tràn đầy bá khí đại biến thái, đừng nói bẻ cong, nàng và hắn thành hôn lâu như vậy rồi, một tia ẻo lả nàng cũng chưa thấy hắn lộ ra lần nào. Cho dù hắn lớn lên không giống nam nhân, nếu hắn không giả vờ yếu đuối, đứng đứng đắn đứng một chỗ, ngạo khí thiếu niên toả ra từ hắn có thể ép người khác cong lưng xuống.
Có lẽ dạo gần đây cuộc sống quá bình đạm, nàng cứ cho rằng hắn đã bình thường lại, không nghĩ rằng hắn căn bản là bỏ việc trị bệnh. Nhìn túi tiền của nàng là mùa xuân lay động, xuân ý dạt dào, lại nhìn hoa mai kiêu ngạo trên nền tuyết của Kim Phong Hoa nhưng lại tràn đây không khí mùa xuân linh động, vui mừng. Kĩ thuật thêu nàng tự cho là không tồi, cư nhiên khi so với nam nhân lại biến thành cặn bã.
“Quần áo cùng trang sức của ngươi tuy rằng không tồi, nhưng cũng quá bình thường.” Kim Phong Hoa dựa vào vách xe ngựa, nhìn túi tiền trên người Tiên Y nói.
Lông mi Tiên Y khẽ run, cười gượng nói: “Đây là loại mới nổi ở kinh thành đấy.”
“Ngoan, ngươi chỉ cần nói cho ta biết ngươi thích kiểu gì là được.” Kim Phong Hoa đứng dậy ôm Tiên Y vào lòng, vuốt gương mặt mềm mại của nàng, nghĩ phải làm lại cả đôi giày của nàng vậy.
Tiên Y dựa vào ngực Kim Phong Hoa, đột nhiên có loại cảm giác sởn tóc gáy.
Tưởng phu tử không chỉ có một mình Kim Phong Hoa là học trò, toàn bộ ước chừng tầm 12, 13 người, gần tuổi nhất với Kim Phong Hoa là Trương học sinh, Tiên Y cùng nương tử Lương thị của hắn có quan hệ không tồi, cho nên sau khi vào cửa, các nam nhân đều đi chúc tết Tưởng phu tử, còn bọn nữ tắc thì đến hậu viện chúc tết Tưởng phu nhân. Tiên Y vừa mới đến hậu viện liền cảm giác mấy ánh mắt của mấy nữ nhân xung quanh không đúng, nàng vốn dĩ là không để ý có chuyện gì, Lương thị lại kéo nàng nhỏ giọng nói: “Bọn họ đều nói ngươi không ra khỏi cửa là vì chuyện Trần gia ở kinh thành bị mắng.”
“Bọn họ chỉ nói một chút thôi, không cần để ý.” Tiên Y đã sớm hiểu trong vòng tròn ngoại giao này không có khả năng có bằng hữu thực sự, cho dù là Lương thị, nếu thật sự Kim gia kia xảy ra chuyện gì, cô ta cùng lắm sẽ chỉ phái người tới hỏi một câu, sẽ không tới cửa an ủi.
“Ta nói cho ngươi biết, gần đây ngươi cẩn thận một chút. Ta nghe nói chính phòng của huyện lệnh hỏi thăm chuyện của phu quân ngươi đấy.” Lương thị do dự một chút, cuối cùng vẫn nói bên tai Tiên Y.
“Hỏi thăm phu quân ta làm gì?” Tiên Y khó hiểu, hay là đang phá án? Có người đã biết Kim Phong Hoa giết người không chớp mắt sao?
“Nói ngươi ngốc thì ngươi ngốc thật sao!” Lương thị hận sắt không thành thép, nói: “Huyện lệnh có một nữ nhi năm nay mười ba tuổi.”
“Con vợ cả hay con vợ lẽ? Sẽ không phải là gả cho phu quân nhà ta làm thiếp đi.” Trong lòng Tiên Y nhảy dựng, cảm giác không tốt tràn lên.
“Đồ ngốc, làm thiếp cái gì, nhà người ta là chướng mắt thân phận ngươi, căn bản chính là muốn…” Lương thị vỗ nhẹ Tiên Y một cái, lời nói mang theo ý tứ.
“Phu quân ta chỉ là một đứa con vợ lẽ, còn chưa có công danh…” Tiên Y vẫn luôn cho rằng lấy thân phận con vợ lẽ của Kim Phong Hoa, cho dù có vẻ ngoài không tồi, cũng rất khó được quan gia nào đó để ý.
Lương thị châm chọc nói: “Nữ nhi nhà người ta chính là xem trọng tấm da mặt đẹp của phu quân người, hiện tại bên ngoài không ai không nói phu quân ngươi có thể tự xưng là đệ nhất mỹ nam đó. Nhà đó hiện còn đang quan sát, chỉ chờ phu quân ngươi thi đậu công danh, thân phận thứ tử tất nhiên sẽ bị người ta bỏ qua rất nhanh.”
Đối lập với sự sốt ruột thay nàng của Lương thị, Tiên Y lại khá vui vẻ thoải mái nghĩ, nếu có người buộc Kim Phong Hoa hưu thê, nàng có thể có phí phụng dưỡng gì đó hay không nha, tương lai có gia sản muốn tái giá cũng không phải chuyện khó.