“Huyền vương gia, ngài ở đó không?”
Tần Lam hỏi lại một lần.
Vẫn là không có hồi âm.
Khi Tần Lam đang suy nghĩ có phải Tiêu Phong Hàn đang cố ý không trả lời nàng không, đột nhiên một tiếng kêu rên vang lên, tiếng động rất nhỏ, nếu như nghe không kỹ, gần như có thể bị lơ là.
Tần Lam ngay lập tức nhấc chân đi về phía bên phải.
Thế nhưng còn chưa đến gần, lại chỉ nhìn thấy sương mù lượn lờ, hơi nước bay lên, dưới sự chiếu sáng của ánh trăng, một nam tử tựa lưng vào nham thạch, thân thể ngâm trong nước, những sợi tóc dài rối tung ở sau lưng, cái lưng trắng lạnh bị hơi nước bốc lên làm cho hồng nhạt, giọt nước lăn xuống, tràn ngập mị hoặc…
Đây chính là nội dung Tần Lam nhìn một cái đã thấy.
Chỉ trách nàng thị lực cực tốt, ngay cả từng giọt nước ở trên lưng đều nhìn thấy rõ ràng, hay là mặt nạ màu màu vàng kim để ở bên bờ…
Tần Lam chỉ cảm thấy não nổ tung, soạt một cái xoay người lại, cả người từ mặt đến cổ, đều đỏ thành một mảng.
“Huyền vương gia, xin lỗi… Thần nữ không biết ngài, ngài đang…”
Tần Lam ngay cả nói chuyện cũng không lưu loạt rồi, chỉ cảm thấy cả người đều thiêu như đốt, cũng tức giận lẫn lộn.
Ngài đang tắm, ngài không thể nói một tiếng?
Ta gọi nửa ngày trời, ngài cũng không có động tĩnh.
Mặt của Tần Lam lúc nóng lúc lạnh, vừa ngượng ngùng vừa phẫn nộ.
“Huyền vương gia, thần nữ trước đó đã gọi ngài rất nhiều tiếng, ngài không nghe thấy sao?”
Tần Lam cắn răng hỏi.
Không ai trả lời nàng.
Tiêu Phong Hàn không nói chuyện.
Tần Lam mím môi, thầm nghĩ nàng nói nửa ngày, Tiêu Phong Hàn luôn không mở miệng, rõ ràng cũng không định gặp nàng, rõ ràng là bởi vì chuyện khi ban ngày đang giận dỗi, Tần Lam quả thật tức cười, chuyện ban ngày là lỗi của nàng sao?
“Huyền vương gia, thần nữ trễ như vậy đến làm phiền người, là có chuyện muốn thỉnh cầu, em họ bị trúng an hồn lạc, vương gia có cho mượn vật yêu thích, thần nữ sẽ ghi nhớ ân tình của vương gia, vô cùng cảm kích.”
Tần Lam đưa lưng về phía Tiêu Phong Hàn, cầu xin nói.
Không có tiếng động…
Không hồi âm.
Tiêu Phong Hàn vẫn không mở miệng.
Cục tức nhịn ở trong lòng của Tần Lam ngày càng to, sắp nhịn không được nữa rồi.
“Huyền vương gia, ngài có nghe lời thần nữ nói không?”