“Em không nhắc thì chị cũng không nhớ hôm nay là sinh nhật của mình luôn đó”
“Em biết ngay là chị không nhớ mà”
“Giọng em sao thế ? Khóc à ?”
“Không có, em chỉ là nhớ ba mẹ một chút thôi”
Nghe đến đây Nhậm Nhã Lâm chợt biến sắc, cô ấy buồn bã nhưng vẫn cố vui vẻ khuyên nhủ em gái.
“Đừng buồn quá, tối nay chị sẽ sang đó đón sinh nhật cùng em”
“Không cần đâu ạ, chị và anh rễ cứ đón sinh nhật cùng nhau đi, dù sao thời gian này việc học em cũng rất nhiều, em vẫn sẽ có thể ghé sang tiệm hoa đưa quà cho chị sau, vậy nha chị, em vào học đây”
“Được, vậy em đi học cẩn thận, cần gì thì ghé tiệm hoa tìm chị”
“Vâng ạ”
Vừa tắt máy Nhậm Nhã Lâm đã vì sự thương xót em gái mà vỡ oà bật khóc.
Bên ngoài Lục Thành vừa chuẩn bị xong thức ăn thì nghe thấy tiếng khóc của cô ấy thì hốt hoảng chạy vào.
“Nhã Lâm, sao vậy ?”
Thấy cô ấy cứ khóc mãi không chịu nói, anh ấy liền đi đến bên cạnh.
“Sao vậy ? Sao lại khóc ?”
Nhậm Nhã Lâm nhìn anh ấy lại càng lúc khóc càng to hơn.
“Tôi…..tôi thật sự không biết vì sao lại khóc nữa, chỉ là vừa rồi……..vừa rồi điện cho em gái lại nghe ra em ấy đang khóc……”
Lục Thành lo lắng an ủi, đưa tay lau nước mắt cho cô ấy.
“Ơ……được, được rồi đừng khóc nữa, chiều nay được nghĩ sớm tôi sẽ đưa em đi chơi, có được không ?”
Nghe đến là đi chơi thì Nhậm Nhã Lâm lại như trẻ con, dừng khóc và còn rất đáng yêu hỏi Lục Thành.
“Đi đâu vậy ? Đi khu vui chơi có được không ?”
Lục Thành đơ cả người, vẻ đáng yêu của cô ấy khiến anh ấy bật cười.
“Ha…..được, em muốn đi đâu thì tôi đưa em đi đó”
“Vậy có được chơi vòng đu quay không ?”
“Được, được hết”
Nhìn Lục Thành đang cười mình thì Nhậm Nhã Lâm lại ngượng ngùng trách anh ấy.
“Anh không được cười”
“Được, tôi không cười em nữa, nhìn em đi, mắt lắm lem cả rồi, mau dậy ăn sáng đi”
Nhậm Nhã Lâm vừa cười khổ vừa nói với Lục Thành.
“Nhưng……..chân tôi tê quá, đi không nổi”
Lục Thành lắc đầu bất lực, anh ấy đứng dậy cõng cô ấy trên lưng đưa cô ấy đi rửa mặt.
“Mau lên đi, tôi đưa em đi rửa mặt”
Giây phút này Nhậm Nhã Lâm không hề ngại ngùng mà còn vui vẻ trèo lên lưng Lục Thành.
“Rửa mặt nhanh lên, nếu không tôi quăng em ở đây đó”
“Anh mà quăng tôi thì chân tôi chuyển từ tê sang gãy mất”
“Đến lúc đó để mẹ và Tiểu Tâm ở lại với em thêm vài ngày nữa để chăm sóc em”
“Như vậy cũng được, có mẹ và Tiểu Tâm ở đây thì cũng vui hơn hẳn”
“Em nhanh lên đi, tôi sắp trễ giờ rồi”
“Đừng hối nữa, chảy máu răng rồi”
“Cái gì ? Em ngốc à ? Thế mà cũng có thể làm mình chảy máu răng”
“Không phải anh hối tôi à ?”
“Đừng cằn nhằn nữa, đánh cẩn thận chút”
Một lượt hoạt động này của họ bị Lục phu nhân và Lục Vĩnh Tâm bắt gặp, cả hai người họ đều vui mừng.
“Mẹ phải báo cho ông bà nội con biết mới được, chắc không lâu nữa chúng ta sẽ có thể đón thêm cháu rồi”
“Vậy là con sẽ có cháu sao ? Nhưng con còn chưa có bạn trai, có phải sẽ già hơn một chút không ?”
“Con đúng là…….”