Anh đỡ trán, nhịn cục tức: “Mày có thể đừng chặn đường không?”
Corgi đột nhiên bị nhân loại hung dữ, cụp mí mắt run rẩy, con ngươi dừng lại trên người Giản Tế phút chốc, lại run rẩy dời đi.
Cuối cùng lắc lư cái mông vui sướng đi khỏi.
Ánh mắt Giản Tế rơi vào đó, thấy cái mông hình trái tim kia, càng tức thêm.
Diệp Trăn và Đường Trạch Vũ cách một con đường chứng kiến toàn bộ quá trình thì rơi vào im lặng.
Đường Trạch Vũ không thể tin nổi chỉ chỉ bên kia: “Ảnh đang làm gì thế? Cãi lộn với một con Corgi à?”
Vẻ mặt của Diệp Trăn rất nghiêm túc: “Chắc là vậy.”
“Bỗng nhiên thấy có hơi mất mặt, cũng không muốn qua đó tìm ảnh nữa.”
Diệp Trăn thở dài: “Lại một tên bị tình yêu ép điên rồi.”
Đường Trạch Vũ hốt hoảng: “Tình yêu khiến người ta trở nên bất hạnh.”
Còn chưa kịp nói cái gì, hai người đã cảm thấy ánh mắt tối tăm lạnh lẽo của người đàn ông cách đó không xa dừng lại trên thân bọn họ.
Nếu ánh mắt biết nói chuyện, câu ấy nhất định sẽ là — đứng đó làm gì, còn chưa lăn qua đây?
Ba người cùng nhau tiến vào thang máy, đi đến phòng bao đã đặt xong trước đó.
Giản Tế rũ mắt nhìn thực đơn, dứt khoát lật đến chỗ rượu.
Bình thường anh hút thuốc không tính là nhiều, nếu không phải xã giao, rượu cũng uống ít hơn.
Thế nhưng bây giờ lại có phần muốn làm cả hai.
Vào khoảnh khắc lấy hộp thuốc lá ra, liền nhớ tới trước đây đã từng đồng ý với Tang Gia Ý, phải cai thuốc, vì vậy lại bỏ xuống.
Đường Trạch Vũ cảm thấy đối phương rất bất bình thường, từ lúc bắt đầu gọi điện thoại cho đối phương hôm nay, hắn đã cảm thấy đối phương có vẻ chán nản, thần kinh cả người suy sụp hết mức, giống như ngay sau đó sẽ bị ép đến đứt luôn.
Nếu như thực sự ép Giản Tế đến nông nỗi ấy, hậu quả sẽ rất đáng sợ.
Đường Trạch Vũ cẩn thận hỏi dò: “Anh? Sao thế?”
Giản Tế nhấc mí mắt nhìn hắn một cái, sau đó ánh mắt hơi trống rỗng, cứ thế hỏi: “Hai người nói xem…… tại sao em ấy có thế xa cách dứt khoát đến như vậy……” Nói tới đây, đã lộ ra mấy phần mất mát, “Không có lấy một chút do dự.”
Giản Tế biết, lời lúc trước là tự mình nói ra, là vấn đề của anh, thậm chí bây giờ anh hỏi Đường Trạch Vũ và Diệp Trăn câu hỏi này cũng có hơi vô cớ sinh sự.
Nhưng anh thật sự muốn biết tại sao?
Bởi vì anh không làm được, hoàn toàn không làm được — không thể gặp người ấy một chút nào, khoảng cách càng ngày càng xa cũng khiến anh bị giày vò.
Đến nỗi lần đầu tiên Giản Tế nghi ngờ có phải bản thân mắc chứng khao khát da thịt nào đó hay không, anh tha thiết mong được chạm vào Tang Gia Ý, da thịt liền kề, có khoảng cách thân mật với người ấy hơn.
Đường Trạch Vũ và Diệp Trăn đều sững sờ một chút, rất nhanh đã nhận ra người đối phương nói là Tang Gia Ý.
Đường Trạch Vũ lanh mồm lanh miệng: “Chứng tỏ người ta không có hứng thú với anh đấy.”
Vừa nói xong, Diệp Trăn bên cạnh đã vươn tay ra, lòng bàn tay vỗ vỗ miệng hắn.
“Cậu làm gì thế?!” Đường Trạch Vũ bụm miệng.
Diệp Trăn thu tay về, thản nhiên nói: “Nếu bây giờ tôi không cho cậu cái vả nhỏ, đợi lát nữa Giản Tế cũng cho cậu cái tát lớn.”
Nói xong, tầm nhìn của Đường Trạch Vũ dừng lại trên người Giản Tế trước mặt, ánh mắt của đối phương đang nặng nề nhìn hắn.
Hắn ngượng ngùng bỏ tay xuống, nhỏ giọng lầu bầu: “Còn không cho người ta nói thật nữa.”
Giản Tế lại chậm rãi thu ánh mắt về, không có…… hứng thú sao?
Đường Trạch Vũ ăn một miếng thức ăn, sau đó mới hỏi: “Bọn em còn chẳng biết gần đây xảy ra chuyện gì cơ, anh nói chút đi, bọn em phân tích cho anh nghe.”
Giản Tế hít sâu một hơi, quả thực anh cần xổ hết ra ngoài, bằng không bản thân anh cũng cảm thấy mình sẽ nghẹn c.hết mất.
Anh nhìn Đường Trạch Vũ rất có hứng thú, mở miệng tĩnh mịch nói: “Diệp Trăn cậu nghe, Đường Trạch Vũ ngậm miệng lại, đừng để tôi nghe thấy giọng của cậu.”
Trước đây anh không nên nghe theo Đường Trạch Vũ.
Cái gì mà cho người ấy không gian, cái gì mà phải có khoảng cách không thể tiếp tục như vậy nữa.
Anh lại chẳng phải người tốt, đáng nhẽ nên khóa chặt người vào.
Suy nghĩ của Giản Tế tối tăm như thế đó.
Anh ngửa đầu hớp một ngụm rượu, rượu nồng độ cao trượt vào trong dạ dày, mang theo một cảm giác thiêu đốt kích thích dữ dội.
Không được, không nỡ, anh vẫn không nỡ.
Trong một mảnh yên lặng, Giản Tế kể lại tình huống gần đây với hai người.
Trong lúc chưa kịp ý thức, vỏ chai rượu trước mặt anh đã lắc lư ngày càng nhiều, nhưng cố tình trời sinh anh đã có tửu lượng tốt, mặc dù như vậy, cũng không hề say.
Chỉ là toàn bộ cảm xúc đều phóng đại vô tận, phảng phất như đã đạt tới cực hạn.
Sau khi kể xong, Đường Trạch Vũ mở miệng, hỏi: “Cho nên, anh, giờ anh muốn như thế nào? Làm như thể chưa có gì xảy ra thì không có khả năng rồi.”
“Trước đây đã bảo với anh rồi, anh phải rõ ràng, anh…… nghĩ rõ chưa?”
Còn một câu hắn chưa nói ra, nếu đối phương chỉ muốn khôi phục mối quan hệ thân mật không danh không phận như dĩ vãng, hắn sẽ khinh bỉ Giản Tế, quá vô trách nhiệm rồi.
“Tôi thích em ấy không được sao?”
Một câu âm thanh rất nhẹ rơi xuống, cả gian phòng đều chìm vào một mảnh tĩnh mịch, Đường Trạch Vũ suýt thì cho là bản thân nghe lầm rồi.
“Anh…… nói cái gì?”
Giản Tế rõ ràng đã uống rất nhiều rượu, chất cồn xúc tác lên toàn bộ tâm tư lẫn tình cảm.
Nhưng anh lại cảm thấy chẳng có giây phút nào, đầu óc anh tỉnh táo hơn bây giờ.
“Tôi nói, tôi thích em ấy.” Anh nhả chữ rất nặng, giống như vì để người ta nghe cho rõ ràng.
Ánh mắt anh đối diện với Đường Trạch Vũ, thanh âm mỗi một câu thích ngày càng lớn: “Tôi thích Tang Gia Ý, không được sao?”
Đường Trạch Vũ ngốc tại chỗ, thừa nhận rồi, thế mà thừa nhận rồi nè.
Mặc dù đã sớm đoán được, nhưng khoảnh khắc này, vẫn khiến hắn cảm thấy kinh ngạc.
Bởi cái anh thừa nhận không chỉ là thích một người, mà ý nghĩa hơn là, sau này anh sẽ thản nhiên đón nhận một phần tình cảm như vậy — không chịu ảnh hưởng từ cha mẹ anh nữa.
Nhưng nhìn ánh mắt của Giản Tế, hắn lại cảm thấy trong lòng có chút sợ hãi.
Bởi vì ánh mắt ấy không hề giống vẻ ôn nhu khi kể về người yêu dấu, trái lại giống như nhìn chòng chọc vào con mồi, ngay sau đó liền muốn cắn lấy cổ đối phương.
Linh cảm của Đường Trạch Vũ không sai, bởi vì khoảnh khắc tiếp theo hắn đã thấy Giản Tế đứng lên, cầm áo khoác bên cạnh qua.
Anh khẽ cười thành tiếng: “Cũng phải, giờ tôi nói mấy cái này với hai người có ích gì.”
Đường Trạch Vũ nhận thấy trạng thái của anh không đúng lắm.
Cổ họng hắn hơi siết chặt, hỏi: “Anh, anh định đi làm gì?”
“Tôi đi làm gì à?” Giọng nói của Giản Tế kéo ra rất dài, dường như bản thân cũng đang suy nghĩ đáp án.
Thời gian chờ đợi kéo dài khiến trong lòng người ta phát hoảng.
Sau đó Đường Trạch Vũ nghe thấy anh mở miệng, ẩn giấu dòng thác cuộn trào bên trong vẻ ngoài bình tĩnh.
Anh nói:
“Đi dụ dỗ em ấy.”!